Cười Khì (1)

Ti-vi đỏ

 

 

            Ti-vi Bắc Hàn có 8 đài. Tối nọ, một du-khách độc thân ở Bình-nhưỡng buồn quá không có chuyện gì làm, bèn mở ti-vi xem, để giải-khuây.

            Đài số 1: Chủ-tịch Kim Chính Nhật đọc diễn-văn.

            Đài số 2: Chủ-tịch Kim Chính Nhật trồng cây ...vú sữa.

            Đài số 3: Chủ-tịch Kim Chính Nhật câu cá ở Kim Liên.

            Đài số 4: Chủ-tịch Kim Chính Nhật mang dép lốp, đi dạo bờ hồ Hoàn Kiếm.

            Đài số 5: Chủ-tịch Kim Chính Nhật nhảy sol-đố-mì với ...bác gái ở miền thượng mới về.

            Đài số 6: Chủ-tịch Kim Chính Nhật và các cháu thiếu-nhi khăn quàng đỏ tập làm toán cộng với số máy bay Mỹ bị bắn rơi.

            Đài số 7: Chủ-tịch Kim Chính Nhật ngồi nghiên cứu Tư tưởng ...Hồ Chí Minh.

            Đài số 8: May quá, không thấy Chủ-tịch Kim Chính Nhật; nhưng thay vào đó là một viên công-an mặt-mày đằng đằng sát khí, vỗ bàn cái rầm, trỏ tay vào mặt khán-giả, quát: "Này! Đồng-chí đừng có mất lập-trường nhé! Làm gì mà bấm tới bấm lui loạn-xạ lên như thế!"

 

 

Mẹo trẻ con

 

            Cu Lanh:

            - Mẹ ơi, cho con cái kẹo!

            Mẹ:

            - Không được! Ăn kẹo nhiều hư răng hết!

            Cu Lanh:

            - Mẹ ơi, cho con cái kẹo, rồi con kể mẹ nghe hồi sáng này bố bảo chị sen những gì...

            Nhận kẹo xong, Cu Lanh "báo-cáo":

            - Bố bảo: "Chị nhớ ủi cái sơ-mi màu xám xanh, chiều nay tôi cần."

 

Ngốc chưa!

 

            Trong một buổi tiệc hào-hứng, sau khi liên tiếp mấy bản với một em mũm-mĩm thơm như múi mít, chàng gạ:

            - Cho anh xin số điện-thoại nhé!

            Em bé gật đầu ngay:

            - Vâng. Số của em in trong cuốn Niên giám đấy. Em chờ anh gọi.

            Chàng:

            - Thế... tên em là gì?

            Em bé cốc tay lên đầu chàng:

            - Rõ ngớ-ngẩn! Thì tên em in ngay bên cạnh số điện-thoại của em đấy!

                       

Thời buổi khó khăn

 

            Khách hỏi chủ nhà:

            - Này bác, tại sao con chó nhà bác không vẫy đuôi sang hai bên mà cứ vẫy đuôi lên xuống?

            - Thì cũng do hoàn cảnh mà bác, thời buổi khó-khăn, nhà tôi chật quá!

                                                                                               

Mở ra, đóng lại

 

            - Tại sao cô dâu mặc đồ trắng trong đám cưới?

            - Vì màu trắng biểu hiện cho hạnh phúc mở ra!

            - Thảo nào phần lớn các chú rể mặc đồ đen!

 

Thần giao cách cảm

 

            Thi vấn đáp môn thần giao cách cảm. Giáo sư hỏi:

            - Hôm qua cậu làm gì mà trông như thiếu ngủ?

            - Em có ngủ chứ, nhưng suốt đêm nằm mơ thấy đang trả bài cho thầy.

            - Thảo nào tôi bị đau đầu cả đêm!

 

Khó quá!

 

            Trong một phòng tuyển binh tại tỉnh Québec ở Canada, viên sĩ quan phụ trách cầm hồ-sơ ngó qua rồi hỏi một thanh niên:

            - Cậu xin vào Hải-quân?

            - Vâng!

            - Biết bơi chứ?

            - Ơ... không! Thế, Hải-quân Canada không có tàu bè gì sao?

            Viên sĩ-quan gắt:

            - Hải quân thì phải biết bơi thế thôi, có tàu hay không có tàu cũng thế!

            Một thanh niên ở cuối phòng chợt giơ tay:

            - Tôi xin rút đơn!

            Viên sĩ-quan hỏi:

            - Anh cũng không biết bơi à?

            Thanh-niên cãi:

            - Biết chứ! Tôi bơi một cây! Nhưng vì... tôi xin vào Không-quân cơ!

 

Thông báo

 

            Trong một cửa hiệu thực phẩm lớn, người ta nghe loa phát ra lời như sau: "Yêu cầu ai mất con chó bông, hãy đến ngay quày thịt để nhận lại."

 

Rộng rãi

 

            - Anh xem, áo khoác của em đã quá cũ, cũ đến mức ngay cả cúc của nó cũng mòn hết cả. Mỗi khi mặc nó, em ngượng lắm!

            - Không sao, mai anh sẽ mua cho em...

            - Anh mua áo khoác mới cho em?

            - Không, mua cúc mới!

 

Ý-nghĩa của loài hoa

 

            - Khi có một người đàn ông hào hoa đến thăm bạn gái với bó hoa trên tay, phải hiểu là vì anh ta cạn tiền mua ...quà!

            - Khi người đàn ông lịch thiệp ôm hôn một phụ nữ rất lâu, đó là vì bà ta lắm lời!

 

Ngoan ngoãn

 

            - Con gái tôi vừa bảo với tôi rằng nó sẽ lấy anh làm chồng. Vậy anh đã quyết định ngày cưới chưa?

            - Thưa cha, vấn đề đó con dành cho con gái của cha quyết-định!

            - Thế hôn lễ tổ-chức theo nghi thức nhà thờ hay bên lương?

            - Thưa cha, điều đó con xin dành quyền quyết-định cho mẹ vợ con ạ!

            - Thế các con sẽ sống bằng gì?

            - Thưa cha, điều này chúng con xin dành quyền quyết-định cho cha ạ!

 

Gần đúng cả!

 

            Một bà tâm sự cùng bạn:

            - Năm ngoái, một bà thầy bói nói với con gái tôi rằng nó sẽ làm quen với một thanh niên đẹp trai, con nhà giàu, làm đám cưới với cậu ta và đẻ sinh đôi.

            - Thế có đúng không?

            - Đúng, đúng cả, chỉ trừ vụ đám cưới!

 

Kinh nghiệm đời

 

            Cha khuyên con:

            - Con hãy lấy vợ đi! Cô gái ấy sẽ san sẻ mọi nỗi phiền muộn và khó khăn của con!

            - Nhưng con có nỗi phiền muộn hay khó khăn nào đâu?

            - Rồi sẽ có, con ạ. Ngay sau lễ cưới thôi!

 

Máy chẩn bệnh năm 2000

 

            Một ông nọ tự-nhiên bị sưng cánh tay ngoài, trong bụng hơi lo, bèn đến bác-sĩ nhờ khám. Bác-sĩ đòi thử nước tiểu. Bệnh-nhân ngạc-nhiên.

            Bác-sĩ bảo:

            - Ông hãy bước vào phòng thí-nghiệm, tôi chỉ cho xem!

            Cả hai vào phòng, bác-sĩ cầm lọ nước tiểu đổ vào một ống nghiệm dẫn qua một bộ máy kềnh-càng. Sau vài tiếng xèo-xèo, máy nhè ra một mảnh giấy ở đầu kia.

            Bác-sĩ cầm lên xem qua rồi bảo:

            - Máy chẩn bệnh năm 2000 cho biết, ông bị chứng "tennis elbow", các khớp cổ tay và khuỷu tay của ông bị chấn thương, y như các tay chơi quần-vợt chuyên nghiệp.

            Bệnh-nhân cười ha hả:

            - Cái máy của bác-sĩ nói... thúi quá! Tôi có chơi quần-vợt bao giờ đâu!

            Bác-sĩ nghiêm-nghị:

            - Máy chẩn bệnh năm 2000 không bao giờ sai! Cánh tay ông bị "tennis elbow".

            Bực quá, bệnh-nhân bỏ đi ra.

            Hôm sau, vẫn còn bực dọc về cái máy chẩn bệnh phải gió, ông ta chợt nảy ra một ý. Ông liền lấy một ít nước tiểu ...của vợ, trộn cùng một ít nhớt từ máy xe hơi cho vào lọ. Chưa đủ, cho chắc ăn, ông ta còn thủ dâm để lấy một ít tinh dịch trộn vào, xong cầm tới phòng mạch, bảo:

            - Thưa bác-sĩ, tôi vẫn cảm thấy đau tay, nhờ bác-sĩ khám lại lần nữa cho chắc.

            Bác-sĩ lại dẫn ông ta vào phòng thí-nghiệm, cầm lọ nước tiểu đổ vào máy. Sau môt lúc ho, khạc lung-tung, máy nhè ra một tờ giấy ở đầu kia.

            Bác-sĩ cầm tờ giấy, nhăn mặt xoay tới xoay lui. Bệnh-nhân khoái chí nhìn. Bác-sĩ tặc lưỡi, bảo:

            - Vợ ông có bầu với người giao sữa. Cái xe của ông cần phải thay nhớt. Và, quan-trọng hơn hết, bây giờ tôi mới hiểu tại sao gân tay ông cứ bị sưng cả lên!

 

Cũng một cách chết

 

            Một toán thám-hiểm quốc-tế tiến sâu vào rừng thẳm Phi-châu, lạc đường và bị một bộ-lạc ăn thịt người bắt được.

            Viên tù-trưởng nói với họ:

            - Các ngài đừng lo. Chúng tôi sẽ không phung-phí một chút nào với thân-thể của các ngài. Thịt các ngài, chúng tôi sẽ ăn hết. Xương các ngài, chúng tôi sẽ xay thành bột. Sọ các ngài, chúng tôi sẽ hầm súp. Da các ngài chúng tôi sẽ bọc thuyền. Nhưng, quí hơn hết, chúng tôi là những người quảng-đại, chúng tôi để các ngài tự chọn lấy cách chết...

            Thấy không còn đường nào thoát thân, người Mỹ rút súng lục ra, chĩa vào màng tang, hô to "Tự-do muôn năm!" rồi bóp cò.

            Người Nhật rút gươm, thét lớn "Thiên Hoàng vạn tuế!" rồi rạch bụng.

            Người Mông Cổ cuối cùng cầm một con dao nhỏ đâm liên-tiếp vào khắp mình-mẩy, bụng, ngực, đùi, vai,.. lỗ-chỗ khắp nơi.

            Viên tù-trưởng ngạc-nhiên, hỏi:

            - Ngài làm gì thế? Định chết bằng cách chảy hết máu sao?

            Người Mông Cổ cười ngạo-nghễ:

            - Chết? Chết cái con khỉ! Tao đang đâm nát cái... thuyền của chúng mày!

 

Tiểu-thư và người rừng

 

            Một tiểu-thư hư-hỏng con nhà đại-phú ở Nữu-ước luôn luôn cảm thấy nhàm chán cứ chực chui vào lâm-viên quốc-gia để tìm cảm-giác lạ. Một hôm cô ta đi lạc sâu vào rừng và bị người rừng bắt được. Anh ta vác nàng về lều, giày xéo nàng đủ cách đủ kiểu, làm ngày không đủ tranh thủ làm đêm, làm thêm bất cứ lúc nào có sức để làm.

            Sau mấy ngày liên tiếp, người rừng chừng như thấm đói, thấm mệt, bỏ mặc cô gái nằm lơ-mơ trong lều, anh ta vào rừng kiếm ăn.

            Đúng lúc đó, toán tầm cứu tìm tới nơi, mang tiểu-thư về thành chữa trị.

            Suốt mấy tuần sau đó, tiểu-thư tỉnh dậy, khoẻ mạnh, nhưng tâm-thần dường như đi vắng, cứ nằm thừ trên giường thở dài não-nuột, chẳng buồn cử-động hay ăn uống.

            Bà chị nàng liền an-ủi:

            - Chị biết em trải qua một kinh-nghiệm kinh-khủng, nhưng bây giờ thì em hoàn-toàn an-ổn. Sức khoẻ em hoàn toàn tốt. Còn vấn-đề gì khác thế em?

            Tiểu-thư thở dài héo-hắt, mắt trông ra cửa kính, tiếng nói nhẹ như tơ:

            - Hắn chẳng gọi phôn, mà cũng chẳng email!

 

Thật thà

 

            Để tiết kiệm, thay vì thuê thợ chuyên nghiệp, nhà thờ tự mua sơn và thuê một anh thợ tạp dịch đứng ra sơn. Sau nửa ngày làm việc, anh kia nhận ra đây là loại sơn nước, và anh ta có thể bớt được một số sơn nếu đổ thêm nước vào, pha cho loãng hơn. Thế là sau khi sơn xong cả nhà thờ, anh ta đã bí-mật bê được một số thùng sơn về sơn lại trọn căn nhà của anh ta.

            Mọi chuyện xong xuôi, nhà thờ vui vẻ trả công, anh thợ hoan hỉ cầm tiền. Một năm sau, anh ta chợt nhận ra vách nhà cứ bong sơn ra từng mảnh. Anh kinh hoảng hiểu rằng sơn ở nhà thờ cũng lâm vào tình trạng tương tự và cảm thấy lương tâm cắn rứt. Anh liền tới nhà thờ tìm cha xứ, thú thật tội lỗi:

            - Thưa Cha, con là người có tội. Con đã pha thêm nước lạnh vào sơn để sau khi sơn xong nhà thờ, con có đủ sơn để sơn nhà của con. Bây giờ thì cả hai nơi đều bị tróc sơn. Thưa Cha, bây giờ con phải làm gì để chuộc lại tội lỗi của con?

            Vị linh-mục suy nghĩ một lát rồi nói:

            - Sơn lại, và lần này con nhớ đừng pha nước vô nữa.

 

Tuổi đời và tuổi nghề

 

            Sau khi chết, một anh luật-sư đứng xếp hàng trước cổng thiên-đường chờ yết-kiến thánh Peter. Một lúc lâu sau anh ta được dẫn vào gặp ông thánh. Thánh Peter đang làm việc chăm chú trước màn ảnh máy điện-toán. Anh luật-sư hết sức băn-khoăn và bối-rối trình-bày trường-hợp của mình:

            - Chắc chắn là có sự lầm lẫn, thưa Ngài. Con không thể chết như vậy được. Con đang ngồi làm việc với các đồng-nghiệp. Không có vật gì đổ lên người con. Con không bị băng não, đứng tim. Con không bị bất cứ thứ bệnh nào. Tại sao ...con lại ở đây?

            Thánh Peter hỏi lại tên tuổi, bấm vào máy và kiên-nhẫn ngồi chờ hệ-thống điện-toán trả lời. Ngài chăm chú đọc và kêu lên:

            - A! Anh chết già.

            Anh luật-sư thảng-thốt:

            - Chết già? Thưa Ngài, năm nay con 34 tuổi! Làm sao con có thể chết vì tuổi già trong khi con mới có 34 tuổi?

            Thánh Peter lắc đầu, chăm-chú kiểm từng dòng trên màn ảnh một lúc thật lâu rồi lẩm bẩm:

            - Lạ thật đấy! Lấy tổng số giờ anh tính tiền cho khách hàng chia cho 24 giờ một ngày, 365 ngày một năm, thì năm nay anh đã 106 tuổi.

 

Hiếp dâm

 

            Kiều nữ Imelda kiện bác nông-dân Bobby về tội hiếp-dâm.

            Nàng Kiều khai trước tòa:

            - Thưa ông Chánh án, em đang đi ra đồng chơi thì gặp bác Bobby đây đi chợ về. Tay bác cắp hai con gà tây, tay bác xách một giỏ thức ăn nặng trĩu. Em thấy tội-nghiệp, sẵn đi cùng hướng, em tình-nguyện xách giỏ cho bác một chập. Vừa đi vừa trò chuyện với bác vui lắm. Tới giữa đồng vắng, thấy không ai qua lại, bác liền đề nghị em làm "chuyện kia" với bác. Em không chịu nhưng bác cứ nằn-nì. Bác loay hoay sờ-soạng em...

            Quan tòa hỏi:

            - Cô bảo bác Bobby này đi chợ về, hai tay cắp hai con gà, lấy đâu ra thêm tay để sờ soạng cô?

            Kiều nữ e-lệ:

            - Dạ, em cầm hộ hai con gà cho bác.

 

Bỏ phiếu

 

            Ba lãnh-tụ quốc-gia, một Nga, một Mỹ, một CSVN cùng bay trên một chiếc phi-cơ vừa hỏng máy và chỉ có mỗi một cái dù. Cả ba tranh-luận xem ai được quyền dùng dù.

            Tổng-thống Mỹ nói:

            - Nước tôi mạnh nhất thế-giới, tôi là tổng-thống của nước tôi, tôi sẽ dùng dù.

            Tổng-thống Nga nói:

            - Nước tôi rộng nhất thế-giới, tôi là tổng-thống nước tôi, tôi phải dùng dù.

            Chủ-tịch nước Cộng-hòa Xã-hội chủ-nghĩa Việt-nam lên tiếng:

            - Thưa các Ngài, các ngày nên thay-đổi tư-duy, tránh những định-kiến lạc-hậu và hẹp-hòi. Chúng ta sắp bước qua thiên-niên-kỷ thứ ba trong một cộng-đồng nhân-loại dân-chủ, công-bằng và đổi mới, tốt nhất là chúng ta nên bỏ phiếu, ai nắm nhiều phiếu nhất sẽ được dùng dù.

            Hai nhà lãnh-tụ kia đồng ý và cuộc bỏ phiếu tay ba bắt đầu. Chủ-tịch CSVN tuyên-bố kết-quả:

            - Tôi thắng, 10 phiếu thắng 2.

            Nói xong ông ta ôm dù phóng ra khỏi phi-cơ.

 

Nụ cười tắc-xi

 

            . Anh bạn tôi khoái nghề lái tắc-xi lắm. Anh ta bảo: chả có nghề nào ngon bằng tài-xế tắc-xi: ngày nào cũng đi làm bằng tắc-xi mà ...khỏi trả tiền, khỏi phải gọi, khỏi phải chờ và vợ con lâu lâu cũng được đi tắc-xi miễn phí. Ngon chứ!

 

            . Một chiếc tắc-xi biểu-diễn quẹo cua rất gắt, bốn bánh nghiến trên đường bốc khói khét lẹt, tiếng kêu rởn ốc.

            Bà khách ngồi trên xe điếng hồn kêu lên:

            - Anh quẹo cua kiểu này... chắc phải cầu-nguyện ghê lắm!

             Anh tài-xế lắc đầu, bảo: "Đâu cần phải cầu-nguyện! Tôi chỉ cần nhắm mắt lại thôi!"

 

            . Một bà khách bước lên tắc-xi, giục:

            - Phi-trường Toronto, càng nhanh càng tốt!

            Anh tài-xế đóng cửa xe, nhấn ga vọt thẳng vào dòng xe cộ, luồn, lách, lạng, vọt, thắng, quẹo hai bánh, đổi lane hai chục lần mỗi phút.

            Sau một cú chặt cua dựng tóc gáy, bà khách bảo:

            - Cẩn-thận tí nào! Tôi có tới một chục đứa con đang đợi ở nhà!

            Anh tài-xế nhướng mày ngạc-nhiên:

            - Bà có một chục đứa con, và bà khuyên tôi nên ..."cẩn-thận"?

 

            . Một ông cụ mang máy nghe bước lên xe tắc-xi. Xe chạy. Tài-xế bắt đầu mở máy nói chuyện mưa nắng như lệ thường:

            - Cụ dùng máy nghe đấy ư? Nghe rõ không?

            Ông cụ:

            - Rõ chứ! Không có nó, tôi như người chết!

            Anh tài-xế nhún vai, chia-sẻ:

            - Mỗi người một vấn-đề! Như tôi đây, sáng nay quên mất kính cận ở nhà, trông ra cứ mù mù, chả thấy gì cả, thật khổ!

 

            . Hai ông bố tâm-sự:

            - Thằng nhỏ của tôi lớn lên thế nào cũng chọn nghề lái tắc-xi. Nó dốt toán lắm, chả bao giờ tìm được khoảng cách ngắn nhất giữa hai điểm.

 

Nụ cười ly-dị

 

            . Tôi biết một cặp vợ chồng kia. Hai người ngủ ở hai phòng khác nhau, lái hai chiếc xe khác nhau dù họ làm chung sở, không mấy khi chuyện-trò, không bao giờ ăn chung mâm, cuối tuần mạnh ai nấy đi chơi riêng và khi nghỉ hè, mỗi người một chỗ. Họ tìm đủ mọi cách để cứu vãn cuộc hôn-nhân của họ.

 

            . Hai ông tâm-sự với nhau:

            - Tôi phải cưới vợ vì chán cảnh khuân cả bao rác quần áo ra tiệm giặt máy, ăn cơm hàng cháo chợ ngày này qua ngày và quần-áo cái thì thủng gối, cái thì mất cúc!

            Ông kia thở dài:

            - Rõ khổ! Còn tôi, tôi phải ly-dị vì cùng hoàn-cảnh như ông!

 

            . Bà bạn quí của tôi, bả ly-dị chồng chỉ vì công việc nội-trợ. Đức ông chồng của bà ấy quá sức là vụng-về!

 

            . Một nữ tài-tử gọi điện-thoại khảo giá luật-sư:

            - Tôi muốn ly-dị, ông lấy bao nhiêu tiền?

            Luật-sư cho giá:

            - Năm chục ngàn một vụ; ba vụ tính chẵn một trăm.

 

            . Lạ đời! Sau vài tiếng thì thào của ông cha, họ thành vợ chồng! Rồi sau vài tiếng thì-thào của ông chồng trong lúc ngủ, họ ly-dị!

 

            . "Cưới" là động-từ bất qui-tắc. Thì tương-lai của "cưới" là "ly-dị".

 

Nụ cười y-khoa

 

            . Bà Bảy bị chứng gì không biết, khắp người đau-đớn như dần.

            Ông Bảy điện thoại cho bác sĩ gia-đình. Vài giờ sau, bác sĩ xách thùng đồ nghề tới. Bà Bảy nằm rên hù hụ trong phòng ngủ. Bác sĩ vào khám. Ông Bảy thập thò ngoài hàng-lang, bồn-chồn chờ-đợi.

            Vài phút sau, bác-sĩ mở cửa bước, mặt hơi nhăn-nhó, hỏi:

            - Nhà ông có cái búa nào không?

            Ông Bảy bối-rối đáp:

            - Dạ có!

            Bác-sĩ:

            - Ông cho tôi mượn...

            Ông Bảy nhanh chân bước ra nhà kho tìm búa mang lên phòng cho bác-sĩ.

            Vài phút sau, bác-sĩ mở cửa phòng bước ra, hỏi:

             - Nhà ông có cái đục nào không?

            Ông Bảy bối-rối hơn đáp:

            - Dạ có!

            Bác-sĩ:

            - Ông cho tôi mượn...

            Ông Bảy rảo bước ra nhà kho tìm đục mang lên phòng cho bác-sĩ.

            Vài phút sau, bác-sĩ mở cửa phòng bước ra, hỏi:

             - Ông có cái kềm chứ?

            Ông Bảy càng bối-rối đáp:

            - Dạ có!

            Bác-sĩ:

            - Ông cho tôi mượn...

             Ông Bảy chạy ra nhà kho tìm kềm mang lên phòng cho bác-sĩ.

            Vài phút sau, bác-sĩ mở cửa phòng bước ra, mặt mày có vẻ nghiêm-trọng hơn, hỏi:

             - Nhà ông có cái cưa nào không?

             Ông Bảy mặt mày tái mét, run giọng hỏi:

            - Thưa.. bác-sĩ cần .. cưa... chi vậy?

            Bác-sĩ nhăn mặt:

            - Cái thùng đồ nghề mắc gió của tôi hôm nay mắc chứng gì, mở nãy giờ không ra!

 

            . Ở các nước không có bảo-hiểm y-tế của chính-phủ, các bác-sĩ tỏ ra rất nhân-đạo với người nghèo. Người nghèo bao giờ cũng khỏi bệnh rất chóng.

 

            . Hai vợ chồng nhà nọ cùng tới khám bệnh, ông chồng đau bụng dữ-dội. Bác-sĩ khám xong, bảo "Phải mổ ngay!" rồi bảo cô y-tá gọi xe cứu-thương đưa bệnh-nhân vào bệnh-viện. Bác-sĩ bảo:

            - Tôi khám cho hai người cuối cùng rồi vào bệnh-viện với ông ngay. Thư-ký của tôi sẽ gọi vào làm thủ-tục nhập viện cho ông.

            Bác-sĩ khám nhanh cho các thân-chủ còn lại rồi vội-vã bước ra. Tới trước thềm, xe cứu-thương vừa đỗ xịch tới. Bà vợ của bệnh-nhân mở cửa bước lên. Bác-sĩ bảo:

            - Xe này của chồng bà!

            Người chồng nghe nói, vội giải-thích:

            - Tôi cắt nghĩa cho bả nghe rồi. Lời qua tiếng lại một lúc rồi đâu cũng vào đó. Tôi đi xe buýt được rồi, bác sĩ!

 

            . Bác-sĩ khuyên bệnh-nhân:

            - Cách tốt nhất là anh bỏ thuốc lá, ngưng quấn-quít với "các em" và chừa rượu!

            Bệnh-nhân nằn-nì trả giá:

            - Bác sĩ ơi, còn cách tốt ...nhì?

 

            . Bệnh-nhân hốt-hoảng:

            - Bác-sĩ ơi, xin giúp tôi!

            - Được rồi! Chuyện gì đó?

            - Có đồng mười xu kẹt trong lỗ tai của tôi.

            - Trời đất! Lâu chưa?

            - Dạ, hơn một năm rồi!

            - Sao bây giờ ông mới tới đây?

            - Tại vì, tôi đâu có cần tiền làm gì!

 

            . Một ông nọ tới nhờ một nữ bác-sĩ khám bệnh. Bác-sĩ bảo ông vào phòng trong, cởi hết quần áo ra chờ khám.

            Vài phút sau, bác-sĩ gõ cửa, bước vào phòng, khám chi-li cẩn-thận từng phần da thịt, từ ngoài vào trong, còn bảo ông chổng mông lên mà khám.

            Khám xong, nữ bác-sĩ bảo ông mặc lại quần áo và hỏi:

            - Xong rồi. Ông có điều gì muốn hỏi không?

            Ông khách:

            - Thưa bác-sĩ, tôi có câu hỏi, rất nhỏ: "Hồi nãy, sao bác-sĩ lại phải gõ cửa?"

 

Khổ quá!

 

            Trong bữa tiệc sang trọng trong một vườn hoa tư-nhân, để đáp lại tấm thịnh tình của quí khách, bà chủ nhà long-trọng hát tặng mọi người bài thứ ...mười một, nhan-đề: "Chiều Paris".

            Người ta để ý thấy ông khách ngồi ở bàn đầu mặt mày cứ nhăn-nhúm lại trông hết sức sầu thảm, khi bài hát chấm dứt, hai mắt ông ta đẫm lệ.

            Người ngồi bên cạnh ái-ngại, hỏi:

            - Khổ quá! Chắc ông là người Paris?

            Ông khách chậm nước mắt, đáp:

            - Không! Tôi là tác-giả bài hát (và bà hát dở quá sức!)

 

Tốn-kém lắm!

 

            Một cặp vợ chồng sồn-sồn dẫn nhau đi xem một phim tình-cảm lãng-mạn vô cùng ướt-át. Vãn hát, bà vợ đi sát vào chồng, thầm-thì than-thở:

            - Mình chẳng bao giờ "mùi" với em giống như anh kép trong phim kia!

            Ông chồng trố mắt:

            - Trời đất ơi! Em biết anh ta được trả bao nhiêu tiền để làm chuyện đó không?

 

Thức khuya

 

            Một ông chồng than với bạn:

            - Moa chẳng làm sao bảo được mụ vợ, đêm nào cũng thức trắng cho tới năm, sáu giờ sáng!

            Ông kia ngạc-nhiên:

            - Chi vậy?

            - Để chờ moa về!

 

Ông bà nội ngoại

 

            . Tôi kể cho chị nghe hết mọi chuyện của đàn cháu nội ngoại tôi chưa nhỉ?

            - Chưa! Và tôi hết sức biết ơn chị!

            . Chàng bảo nàng rằng chàng thích có một tình-yêu lãng-mạn kiểu cổ-điển. Và nàng liền giới-thiệu chàng cho bà ngoại của nàng.

 

Nụ cười làm đẹp

 

            . Nàng có một tấm thân đáng giá bạc triệu; nhưng nửa trên là bạc giả.

            . Nàng xịt nước hoa nhiều đến nỗi, nếu không đi lại, nàng sẽ đứng trên một vũng nước.

            . Nàng không bao giờ phạm lại một lỗi-lầm. Mỗi lần là một lỗi mới!

            . Một bà nhà giàu hôm nọ tổ-chức tiệc tại nhà để khoe chiếc nhẫn hột xoàn to-tướng mới sắm được. Thấy đã gần tàn tiệc mà chẳng ai để ý chiếc nhẫn mới của mình, bà bèn tặc lưỡi, than:

            - Trời đất hôm nay nóng quá! Tôi chắc phải cởi bớt... chiếc nhẫn này cho đỡ nực!

 

Nụ cười trẻ thơ

            . Bà dì ngắm đứa cháu nhỏ cong lưng tập viết. Bà hỏi:

            - Cái dấu chấm trên chữ "i" của cháu đâu rồi?

            Đứa cháu nghiêng đầu nhìn lại, suy nghĩ rồi trả lời:

            - Dạ, nó còn nằm trong cây bút của cháu!

            . Thằng cu đi học lớp mẫu giáo. Sau ngày đầu-tiên, bố nó hỏi:

            - Hôm nay con học được những gì?

            Thằng bé bồn-chồn, đáp:

            - Không có gì, bố ạ! Mai con còn phải đi học nữa!

            . Một cậu học-trò nhỏ tâm-sự với bạn:

            - Tao thích con Alice. Mỗi ngày tao tới đón nó rồi hai đứa đi bộ tới trường. Chiều tao đưa nó về tận cửa. Tao mang cặp vở hộ nó. Tao còn làm bài hộ nó. Mày nghĩ coi, tao có nên hôn nó không?

            Thằng bạn nóng mặt, lắc đầu quả-quyết:

            - Không! Mày đã làm mọi cho nó đủ thứ chuyện rồi, chưa đủ sao?

 

Nụ cười khiêu-vũ

 

            . Tại sao các vũ công ballet cứ phải nhón gót? Tại sao họ không kiếm các người cao ráo một chút mà mướn?

 

            . Sau khi dẫm lên chân nàng đến lần thứ năm, chàng than-thở:

            - Hôm nay tôi thế nào ấy! Chưa bao giờ tôi nhảy tồi đến thế!

            Nàng ngạc-nhiên:

            - Ủa! Trước đây anh đã từng nhảy sao?

 

Phòng ốc của con cái

 

            . Con gái tôi quyết-định phải dọn-dẹp phòng nó một chút. Hôm qua bạn nó gọi, chuông reo mà nó không kiếm ra cái điện-thoại!

 

            . Tôi không dám bước vào phòng chúng nó nếu chưa chích ngừa ...phong đòn gánh!

 

            . Cảnh-sát bảo chủ nhà:

            - Trời đất! Thằng ăn trộm kiếm cái gì mà bới tung từ trần nhà xuống tận dưới thảm thế này?

            Chủ nhà cãi:

            - Đâu phải! Đây là phòng con gái tôi mà!

 

Cho nó biết

           

            Thấy con gái có vẻ hơi buồn sau khi đi chơi với bạn trai về, bà mẹ hỏi:

            - Sao thế con?

            Con gái đáp:

            - Thomas vừa tỏ tình với con hồi nãy.

            Bà mẹ thắc-mắc:

            -Thế sao con lại buồn?

            Con gái hơi ưu-tư:

            - Ảnh là người vô-thần. Ảnh không tin là có địa-ngục!

            Ông bố chen vô:

            - Thì bảo nó làm đám cưới đi, rồi mẹ con mày ... chỉ cho nó thấy!

 

Nụ cười Brooklyn

 

            . Brooklyn là khu-vực nổi tiếng về tội-phạm ở New York. Một hôm, cậu học-trò đến chơi nhà bạn, lúc quay về, trời đã tối. Người bạn ân-cần dặn:

            - Xóm này ghê lắm! Mày ra khỏi nhà là phải cắm đầu chạy ngay tới trạm xe điện hầm, chạy càng nhanh càng tốt, đừng tà tà thả bộ, sẽ không còn cái quần xà-lỏn mà mặc về nhà!

            Hôm sau tới trường không thấy bạn đâu, hỏi lại mới biết cậu nhỏ bị đánh thâm tím cả người, đang nằm nhà thương, cả bọn kéo vào hỏi thăm cớ sự. Cậu nhỏ kể:

            - Mày vừa sập cửa, tao cắm đầu chạy ngay. Tao chạy càng lúc càng nhanh và chẳng may bắt kịp ...một thằng ăn cắp!

 

            . Một ông nọ bảo bạn:

            - Xóm tao "ngon" lắm. Chẳng ai hỏi giờ ai cả! Cần biết giờ, chúng nó cứ tóm phăng lấy cái "đổng" của người khác!

 

            . Bà Helen Smith nằn-nì mãi mới được phép vào gặp ông Thị-trưởng trong năm phút, xin-xỏ:

            - Xin Ngài thương, ban lệnh cho cảnh-sát thả giùm ông chồng tôi ra!

            Ông Thị-trưởng hỏi:

            - Chồng bà bị bắt về tội gì?

            - Ăn cắp bánh mì!

            - Ông ta là người thế nào? Đối xử với vợ con ra sao?

            Bà vợ trả lời:

            - Hắn là người hư-đốn, mê cờ bạc, nát rượu, đánh đập vợ con...

            Ông Thị-trưởng thắc-mắc:

            - Thế thì tại sao bà xin thả ông ta ra?

            - Nhà hết sạch cả bánh mì rồi!

 

            . Một chàng trai tứ chiếng bị cảnh-sát vồ, đưa ra toà, bị ông toà cho gỡ chục cuốn lịch. Sau hai năm tù, anh ta trốn thoát và tin-tức loan-truyền nhanh chóng trên truyền-hình, truyền-thanh cả thành-phố.

            Anh chàng cẩn-thận chậm-rãi mò về bằng cách đi đường ngang, hẻm tối, cuối cùng cũng tới nhà lúc nửa đêm, bấm chuông.

            Bà vợ ra mở cửa, vừa thấy mặt chồng đã gắt um:

            - Đồ khốn-kiếp! Chẳng được cái tích-sự gì cả! Nãy giờ dấm-dúi ở đâu? Anh đã trốn ra từ lúc 6 giờ chiều kia mà!

 

Giết vợ

 

            Một ông nọ sau chục năm chung sống với vợ, càng ngày càng cảm thấy "con là nợ vợ là oan gia", bèn mơ-tưởng đến một ngàn lẻ một cách để trở lại cảnh độc thân thần-tiên mà khỏi chia phân nửa gia-tài cho vợ.

            Ông chồng tìm tới một ông bạn hành nghề bác-sĩ, tâm-sự và bảo:

            - Cho tao xin một liều thuốc độc cực mạnh!

            Ông bạn bác-sĩ lắc đầu:

            - Để mầy ở tù rục xương hả, đừng có ngu, con trai!

            Ông chồng tỏ vẻ khổ não cùng cực:

            - Tao thà gỡ lịch chung thân còn hơn là rục xương cả đời với nó!

            Ông bạn bác-sĩ xót bạn, suy nghĩ một lúc rồi vỗ trán, lôi trong tủ thuốc ra một cái chai, cười vui vẻ:

            - Được rồi! Được rồi! Đây là thuốc khích dâm cực mạnh! Mầy cho nó uống rồi làm tình với nó, đêm bảy ngày ba vào ra không kể, bảo-đảm trong ba mươi ngày mầy sẽ lấy lại đời mầy! Luật-pháp không ai bỏ tù ai về tội "yêu" nhau tới chết cả!

            Ông chồng cảm ơn bạn hí-hửng cầm chai thuốc ra về.

            Gần bốn tuần sau không thấy bạn đâu, ông bác-sĩ thắc-mắc lái xe đến nhà tìm, gặp ông bạn đang ngồi trên ghế xích đu trước nhà, quấn mình trong một cái mền, mặt mày xanh rớt, nhợt-nhạt.

            Ông bạn bác-sĩ hỏi:

            - Chuyện xảy ra như thế nào?

            Ông bạn đáp:

            - Tao theo sát lời chỉ-dẫn của mầy, còn tăng liều thuốc lên gấp đôi...

            Vừa lúc đó bà vợ mặc quần áo thể-thao, cầm vợt tơ-nít vui-vẻ chạy ra, hí-hởn mở cửa xe chui vào, vẫy tay chào hai người rồi rồ máy đi mất.

            Đợi vợ đi khuất, ông bạn bèn nhếch mép cười khinh-bỉ:

            - Cho nó biết tay! Còn sống chẳng được mấy ngày nữa mà lúc nào cũng tơ-nít với tơ-nét!

 

Nụ cười xe cộ

            . Xăng chạy xe hơi ngày xưa pha nhớt, pha chì; xăng ngày nay càng ngày càng ít xăng và nhiều rượu, có khi tới những 94% rượu! Một ngày nào đó mấy thầy đội sẽ chặn xe lại, bắt chúng ...thổi bong bóng hết!

            . Trên đường phố ở Mỹ và Canada thường thấy bảng "Watch for Children!" (Coi chừng trẻ con!). Nhiều người bảo, câu này còn hàm ý: "chúng lái xe rất tồi!"

            . Làm sao cho máy mau nóng là nỗi lo nghĩ lớn nhất của các bác tài Canada xứ lạnh tình nguội. Sáng sớm là máy xe, chiều tối là máy ...vợ.

            . Tôi có vấn-đề lớn về cái xe: máy thì đề mãi không chạy, còn tiền trả cho nhà băng thì không làm sao ngừng được!

 

Các bà mẹ ý

            . Các ông con Ý rất thương mẹ. Ông nào cũng để ria mép cho giống mẹ.

            . Các ông con Ý cũng rất "tình" với mẹ. Ngày lễ Mẹ, các ông mang quần áo về cho mẹ giặt như mọi ngày, nhưng đựng trong một cái hộp to tướng hình trái tim.

            . Ngày lễ Mẹ, tất cả các người con Ý tụ về nhà mẹ ăn cơm. Tất cả cùng vào bếp phụ mẹ làm cơm. Cơm nước xong, tất cả lại vào bếp rửa chén bát, úp vào chạn cho mẹ. Khi các con về hết, Mẹ mang bát đĩa ra rửa lại.

 

Nụ cười bay bổng

            . Hôm nọ, một chiếc dĩa bay từ đâu đáp khẩn-cấp xuống sân bay Nội Bài. Cả phi-hành-đoàn đều bình-an, duy hành-lý thì mất sạch.

            . Tại một quầy cân hành-lý, ông khách bảo:

        - Cô làm ơn gửi cái va-li này đi Los Angeles, hai thùng các-tông kia đi San Jose và cái túi quần-áo này đi Montréal.

            Nhân-viên hãng máy bay ngạc-nhiên:

            - Thưa, hành-lý phải đi tới cùng chỗ với hành-khách, chúng tôi không thể gửi đi tứ tung như thế!

            Ông khách ngạc-nhiên:

            - Sao lại không? Hồi tháng trước đây, hành-lý của tôi nó đã đi như thế mà!

            . Nhìn sơ-đồ kế-hoạch tân-trang phi-trường Bạch Mai, một kiến-trúc-sư ngoại-quốc chợt hỏi:

            - Chúa ôi! Cả bến đậu có khả-năng chứa hàng ngàn con người như thế này mà chỉ có mười cái cầu-tiêu, hành-khách phải xếp hàng bao lâu mới tới được cửa?

            Cán-bộ chủ-nhiệm công-trình tròn mắt ngạc-nhiên:                     

- Chiếc 747 nào của quí vị cũng đã có sẵn hơn hai chục nhà ỉa. Quí vị cần nhà ỉa của chúng tôi để làm gì?

            . Các hãng máy bay càng ngày càng có khuynh-hướng chọn nữ phi-công thay cho nam phi-công. Nhiều hãng còn lo tìm chữ thích-hợp để thay tiếng "cockpit"; có người đề-nghị là "henpit".

            . Trong phòng đợi ở phi-trường Nội-bài, một cô đầm ba-lô ngồi buồn, hí-hoáy biên vào nhật-ký:

            - Không có gì đáng buồn bằng khi mình tới quầy khai mất hành-lý và trông thấy bà cán-bộ nhà nước ngồi đó đang mặc cái áo đẹp nhất của mình

            . Sau một chuyến bay bị nhồi lên hụp xuống chí tử, lúc bước xuống thang máy bay, một cụ bà níu tay viên phi-công, than-phiền:

            - Này ông ơi! Chuyến sau ông nhớ đừng bật cái đèn 'cài dây an-toàn' ấy lên làm chi! Mỗi lần ông bật đèn, máy bay lại nhồi gần chết!

            . Trên một chuyến bay Hà-nội sang Bình-nhưỡng, buồng lái báo-cáo:

            - Báo-cáo, động-cơ thứ nhất bị hỏng, chúng ta sẽ tới chậm một chút, xin bà con cô bác an tâm.

            Nửa giờ sau, buồng lái báo-cáo:

            - Báo-cáo, động-cơ thứ hai bị hỏng, chúng ta sẽ tới chậm hơn tí nữa, xin bà con cô bác an-tâm.

            Nửa giờ sau, buồng lái lại báo-cáo:

            - Báo-cáo, động-cơ thứ ba bị hỏng, chúng ta sẽ tới chậm hơn nữa, nhưng xin bà con cô bác an-tâm.

            Đồng-chí Lê Khả Phiêu kiên-nhẫn hết nổi, gắt om lên:

            - Này này, các anh liệu chứ! Cái động-cơ thứ tư mà hỏng nốt thì chúng tôi ngồi trên trời cả đêm à? 

            . Trên một chuyến bay đã trễ hàng giờ rồi mà chưa tới điểm đáp, viên phi-công loan-báo:

            - Thưa quí bà và quí ông, chúng tôi có một tin buồn và một tin vui. Tin buồn là chúng ta đang bay lạc. Tin vui là chúng ta đang thuận hướng gió và gió rất mạnh!

            . Chùa Hương được du-khách xếp hạng là nơi có nhiều ăn mày nhất thế-giới. Nhân dịp khánh-thành hãng "Chùa Hương Airline", câu chuyện sau đây được loan truyền rộng-rãi: Hãng Air Chùa Hương có lối dọn ăn cho hành-khách lạ nhất thế-giới. Họ phát cho khách hạng nhì mỗi người một cái bát không và cho phép mọi người qua khu hạng nhất xin ăn.

            . Mỗi lần đổi máy bay, phần lớn các phi-trường bắt hành-khách đi bộ rạc cả chân từ bến đậu này sang bến đậu khác. Lý-do là để nhân-viên phi-trường có đủ thì giờ để chuyển hành-lý lên máy bay khác.

            . Hôm nọ, một chuyến bay bị cướp. Không-tặc chĩa súng vào đầu phi-công trưởng ra lệnh:

            - Đáp xuống cái phi-trường nào mà hành-lý của tôi đã lạc tới đó!

            . Trên một chuyến bay Hà-nội vào thành Hồ, đèn đóm chợt tắt tối om và viên phi-công mở cửa bước ra khỏi phòng lái với túi dù mang sau lưng.

           Trước khi mở cửa phóng ra ngoài, anh ta căn dặn:

            - Xin bà con cô bác an tâm. Tuy máy đã ngừng, điện đã mất, nhưng với lề-lối phục-vụ an-toàn, chúng tôi đảm-bảo sẽ đưa bà con cô bác xuống tới mặt đất trong thời-gian ngắn nhất. Bây giờ tôi phải đi báo-cáo cho trên biết ngay.

            . Hãng hàng không Brunei và Nairobi (hai quốc gia có những bộ lạc ăn thịt người) luôn luôn dọn thức ăn tươi. Tới giờ ăn, họ chọn lấy một hành khách thơm thịt nhất ở khu hạng nhì, mang qua đãi khách khu hạng nhất.

 

Ngôn-ngữ quí-tộc

            Một nhà quí-tộc Ăng-lê chính cống một hôm nổi trận lôi-đình vì bài báo của thằng ký-giả chó chết từng sống nhờ vào từ tâm của ông ta. Nhà quí-tộc bèn gửi đi một lá thư "chửi bới" như sau:

            "Thưa ông,

            Cô thư-ký của tôi là một người có phẩm-hạnh, cô ta không thể đánh máy một lá thư với những gì tôi cần nói với ông. Tôi là một người có tư-cách, tôi cũng không thể nghĩ ra những lời-lẽ xứng hợp với con người của ông. Ông thì không có cả hai thứ đó, chắc chắn ông hiểu thấu những gì tôi muốn nói với ông.

            Chào ông."

Thi đua

            Trong ngày lễ Quốc khánh mồng 2 tháng 9 ở Quảng-trường Ba-đình, người ta nghe tiếng xướng-ngôn-viên cất lên:

           - Báo cáo cùng các đồng-chí và đồng-bào. Sau đây là bài diễn-văn của đồng-chí Tổng Bí-thư.

            Chợt có tiếng nói chen vào nghe rõ mồn-một: "Và cuộc thi-đua ném trứng sắp bắt đầu, yêu-cầu đồng-bào khẩn-trương chuẩn-bị."

 

Hủi

            Một tay anh chị sừng sỏ đá tung cửa bước vào quán rượu, hai tay lăm le hai súng, miệng quát lớn:

            - Đíu mẹ mấy thằng hủi cút ra khỏi đây mau!

            Cả quán rùng rùng bỏ chạy hết, trừ một ông Ăng-lê vẫn điềm-nhiên ngồi nhâm nhi tách trà.

            Tay anh chị gắt:

            - Này! Ông già điếc kia, nghe rõ những gì tôi nói chứ?

            Ông Ăng-lê nhìn cái quán trống-trơn, thong-thả trả lời:

            - Nghe rõ! Chà, té ra trong này có lắm thằng hủi nhỉ!

 

Xin .. vô tư!

            Đoàn tàu Thống-nhất nổi tiếng chạy chậm hơn rùa, và câu chuyện dân gian sau đây thể hiện điều ấy:

            "Anh cán-bộ trưởng đoàn tàu gõ lọc-cọc váo máy vi-âm, báo tin cho hành-khách khi tàu bắt đầu rời ga Hà-nội:

            - Báo cáo, báo cáo! Nhà ga Sài-gòn vừa cháy rụi. Nhưng xin đồng-bào... vô-tư! Nhà ga mới sẽ xây xong khi tàu vào đến miền Nam."

 

Hễ nói thì dối       

 

            Hai cán-bộ quát mặt nhau:

            - Đồng-chí Bí-thư! Đồng-chí nói dối!

            - Bằng-chứng đâu?

            - Chính mắt tôi trông thấy mồm đồng chí động đậy rõ-ràng!

 

Mắt chống mắt

 

            Thầy giáo (mắng học-trò):

            - Này lũ lười! Lúc bằng tuổi chúng bây, Tổng-thống Abraham Lincoln đi bộ đến trường hàng ngày, 7 dặm đi và 7 dặm về!

            Dưới cuối phòng chợt có tiếng nhại lại nho nhỏ:

            - Này cụ dốt, lúc bằng tuổi cụ, ông Abraham Lincoln đã làm tổng thống!

 

Cẩn-thận

 

            Trong giờ thi trắc-nghiệm với hai câu trả lời "đúng" và "sai", giám-thị chợt hỏi trò Bê

            - Sao không làm bài đi, lại ngồi nghịch với đồng bạc cắc?

            Bê thưa:

            - Dạ thưa thầy, em đang làm bài đây ạ. Hình là "đúng", và chữ là "sai."

           Cuối giờ sau khi cả lớp nộp bài xong, giám-thị lại hỏi Bê:

            - Sao chưa nộp bài? Lại nghịch với đồng cắc!

            Bê thưa:

            - Thưa thầy, em đang kiểm lại các câu trả lời trước khi nộp ạ!

 

Mấy con

 

            Trong giờ toán đố, thầy giáo hỏi:

            - Nếu năm ngoái thầy sinh một trai, năm nay sinh được một gái, thấy có bao nhiêu con tất cả?

            Cả lớp im phăng phắc, tiếng con ruồi bay cũng nghe. Thấy không ai giơ tay, thầy hỏi:

            - Bi! Nói thầy nghe nào!

            Bi lúng-túng:

            - Thưa thầy ... không con nào cả ạ!

            Thầy ngạc-nhiên:

            - Sao lại thế, này nhé, năm ngoái một đứa, năm nay...

            Bi lắc đầu quả-quyết:

            - Thưa không ạ... Mẹ em nói, chỉ có đàn bà mới có bầu và đẻ con thôi ạ!

 

Còn tuỳ!

 

            Vẫn giờ toán đố, thầy hỏi:

            - Bê, thí dụ em có 3 trái cam, bạn em xin em một trái, em còn mấy trái?

            Bê ấp-úng hỏi lại:

            - Thưa thầy, bạn em ...nhưng đứa nào ạ?

 

Bạn quí

 

            Một ông nhà giàu biết mình sẽ chết, cho mời ba người bạn thân lại, trao cho mỗi người một phong bì dày cộm, bảo:

            - Tôi có một điều ước, mong các bạn hết lòng giúp tôi. Trong mỗi phong-bì tôi trao cho các bạn có 100.000$ tiền mặt. Xin các bạn giữ đó, khi tôi chết thì để các món tiền ấy lên quan-tài của tôi trước khi lấp đất.

            Ba người bạn từ thời tuổi nhỏ của ông nhà giàu nhận lời.

            Ngày chia tay đã tới. Ba người bạn lần lượt ném ba chiếc phong bì xuống huyệt cho người quá-cố.

            Trên đường về, cả ba dàu dàu nét mặt. Vị mục-sư chợt tiếng:

            - Tôi phải thú tội với các bạn. Năm nay tuyết nhiều, lạnh hơn mọi năm, quán cơm xã-hội của nhà thờ không quyên đủ tiền, tôi đã phải khấn xin ông bạn của chúng ta để giữ lại 20.000$ mua thêm thức ăn cho người nghèo, tôi chỉ ném xuống có 80.000$ thôi!

            Nói xong ông thở dài, buồn-bã .

            Đến phiên ông bác-sĩ lên tiếng:

            - Để tôi nói thật cho Mục-sư nhẹ lòng. Tôi cũng chỉ ném xuống huyệt có 50.000$ thôi. Chẩn-y-viện miễn-phí dành cho người nghèo của tôi bị hỏng cái máy quang-tuyến không sửa được. Tôi nghĩ rằng người bạn của chúng ta sẵn-sàng góp một phần vào để mua máy khác...

            Ông bạn luật-sư của người quá cố lên tiếng sau cùng:

            - Các bạn làm thế có phần không phải! Muốn xin thì nên xin từ trước để bạn ta còn có dịp cho biết ý-kiến. Tôi thì tôi ném trọn cả cái chi-phiếu cá-nhân, ghi đúng 100.000$ mà ông bạn của chúng ta yêu-cầu.

 

Gõ nhầm cửa

 

            Trong thời Cách-mạng Mỹ, ngựa rất hiếm và quí. Có một viên sĩ-quan trẻ được giao nhiệm-vụ tìm trưng-thu ngựa của dân-chúng để dùng trong quân-đội. Một hôm anh chợt bắt gặp một bầy ngựa đang ăn cỏ gần một toà lâu đài xinh-xắn. Anh cùng mấy người lính tuỳ-tùng tiến vào lâu-đài, thông-báo lệnh trưng-thu. Chủ-nhân toà lâu-đài là một bà cụ, dáng vẻ hiền-hậu nhưng có vẻ uy-nghi.

            Bà cụ than-phiền:

            - Chúng tôi cần ngựa để cày đất vào mùa xuân; nhưng vì lợi-ích của quốc-gia và vì lệnh chính-phủ, tôi vui lòng nhường ngựa cho anh, chỉ xin giữ lại hai cặp để dùng tạm...

            Viên sĩ-quan không bằng lòng:

            - Chúng tôi phải bắt đi tất cả, đó là lệnh của Tư-lệnh.

            Bà cụ hỏi:

            - Tư-lệnh của anh là ai?

            Viên sĩ-quan ngẩng mặt hãnh-diện:

            - Là tướng George Washington, Tổng Tư-lệnh Quân-đội Hoa-kỳ.

            Bà cụ mỉm cười hiền-lành, đáp:

            - Không sao! Anh cứ về bảo với thằng George là mẹ nó bằng lòng hiến ngựa, nhưng cần giữ lại 4 con!