Sương vừa rơi xuống thành phố

 

 

Có thể hôm nay ngày-đẹp-trời?  Một ngày Chúa Nhật Chúa đi chơi…Giáo Đường chuông đổ vang thành phố, ai cũng như là…rất thảnh thơi!

 

 

Tôi tìm một quán cà phê, ghé, gọi một ly cà phê đá đen, mở gói thuốc ra và bật lửa, câu đầu tiên nói:  “Anh Mời Em!”

 

Trước tôi, không có ai ngồi cả, em ở trong lòng tôi, dễ thương!  Tôi nói với mây và với gió, tôi nghe em đáp …những hồi chuông!

 

Những hồi chuông vang vang vang vang, tôi nghe êm ái bước chân nàng, tôi mê mẫn thuở tôi còn trẻ nhìn gót chân ai ngỡ gót vàng…

 

Tôi mê mẫn thuở tôi còn trẻ, Đà Lạt mùa Xuân hương phấn thơm, dẫu biết thanh bình trong thoáng chốc, ngày xưa vẫn kịp nụ môi hôn!

 

Ôi em, Chúa Nhật này, xa xứ, thiên hạ thanh bình, có thật không?  Chúa có đi chơi, không?  Chẳng thấy.  Mặt trời đang hiện – một vầng Đông!

 

Có thể mặt trời giống mặt trăng, sáng sương nhàn nhạt đẹp vô cùng – em mà trăng nhỉ, tôi ôm siết…ôm…thuở tôi ôm siết núi rừng!

 

Những người lính hết ngồi chung quán.  Em trước mặt là…cọng khói bay!  Chuông Giáo Đường vang hay nước mắt – sương vừa rơi tự một nhành cây…

 

Trần Vấn Lệ