KHÔNG NHÌN THẤY VỢ
. Cả Cười
(trong Cười Mệt Nghỉ, đã in)
Chiều thứ sáu mát trời, ra khỏi sở, Năm Ròm cầm tấm chi-phiếu tiền lương vào thẳng nhà băng, lãnh tiền ra nhét đầy ví, rồi cứ thế lơn-tơn thả vào quán ruợu nhâm-nhi, thụt bi-da, tán dóc, la-cà tới khuya Chủ-nhật mới khật-khừ về nhà trình-diện …sư-tử cái.
Bà Năm phốp-pháp hầm-hầm trợn tròn mắt, cất giọng rổn-rảng, the-thé răn đe. Sau bài diễn-văn tràng giang đại hải với đầy-đủ những từ-ngữ tiếng Việt tuyệt-vời mà các nhà soạn tự-điển thường khi bỏ sót không ghi vào sách, Bà Năm phốp-pháp hùng-hồn kết-luận:
– Rồi bây giờ ông tính sao? Tôi nói cho ông biết, rồi ông sẽ không còn nhìn thấy tôi trong ít nhất ba bốn ngày liên-tiếp!
Năm Ròm thở ra nhè-nhẹ:
– Không nhìn thấy bà …ba bốn ngày thì có sao đâu nà!
Quả thật bà Năm nói đúng phong-phóc. Sáng hôm sau thức dậy, Năm Ròm chả nhìn thấy vợ. Hôm sau, rồi hôm sau nữa cũng thế. Mải đến ngày thứ tư, lấy khăn nhún nước nóng chặm ghèn mãi, anh ta mới bắt đầu he hé nhìn thấy một chút ánh-sáng của cuộc đời qua cặp mắt hãy còn sưng húp…
