KIẾN CÀNG
. Cả Cười
Một ngày đẹp trời, tài-xế Năm Còm bước vào nhà để xe, ngắm-nghía chiếc xe buýt một lát rồi leo lên, ngồi vào tay lái. Cho chìa khoá vào ổ, máy nổ êm. Xe chạy bon-bon nhẹ-nhàng qua mấy trạm. Người lên kẻ xuống lai-rai. Khách thoải móc tiền cho vào hộp trả đều răm-rắp hai đô mỗi người. Chợt đến một ngã tư, một hành khách cao gần hai thước, bắp thịt cuồn-cuộn bặm trợn bước lên xe, hậm-hừ bảo tài-xế Năm Còm:
– Kiến Càng không phải trả tiền!
Năm Còm định lên tiếng phản-đối nhưng trông thấy bộ dạng lực-sĩ cô-hồn của Kiến Càng đành cắn răng làm ngơ như không nghe không thấy, mặc hắn đi lửng-thửng tới cuối xe, ngồi phệch xuống.
Hôm sau, đúng giờ, đúng trạm hôm trước, Kiến Càng đã chờ sẵn, hầm hầm bước lên xe, bảo “Kiến Càng không phải trả tiền”, rồi kiếm chỗ ngồi.
Năm Còm bực và ức lắm, nhưng vẫn phải ngậm đắng nuốt cay làm thinh, mắt lắm lét nhìn trộm hai nắm đấm to-tướng của Kiến Càng.
Hôm sau, hôm sau nữa, ngày nào Năm Còm cũng gặp Kiến Càng, nghe câu “Kiến Càng không phải trả tiền” mà phát điên lên được.
Được vài tuần, Năm Còm bắt đầu mất ngủ, hễ nhắm mắt lại là hình ảnh Kiến Càng hiện ra với câu nhật lệnh “Kiến Càng không phải trả tiền” rền-rĩ bên tai cả ngày lẫn đêm.
Đầu tháng, Năm Còm ghi danh đi học Nhu-đạo, môn võ dành cho những người ốm-yếu, chống lại fđịch-thủ to lờn và khoẻ mạnh hơn mình nhiều.
Nhờ chăm-chỉ luyện võ, tập tạ, ăn uống, tẩm bổ, bốn năm sau, Năm Còm đã hết còm, trong võ trường đã mang tới đai đen, sử-dụng thành-thạo những ngón khoá tay, bẻ cổ, khóng-chế những kẻ dũng mãnh, cao lớn hơn mình.
Quả là bốn năm trường lao-khổ, sau 8 giờ làm việc vất-vả, lại 2 giờ tập đánh, vật, quăng, ném, khoá, đè, rêm cả người ở võ-trường, rồi về nhà kéo tạ thêm mấy tiếng nữa, gân cốt như muốn bung cả ra. Rất nhiều khi Năm Còm đã thoái chí ngã lòng muốn bỏ cuộc, nhưng nhớ tới bộ dạng của Kiến Càng, lại ấm-ức tiếp-tục, cho đến khi trở thành võ-sư, công-lực đầy mình, bắp thịt căng lên…
Rồi một buổi sáng đầy sương mai và gió lạnh, như thường-lệ đã kéo dài mấy năm trường, tới trạm, xe ngừng, Kiến Càng bước lên, khệnh khạng đi ngang tài-xế bảo: “Kiến Càng không phải trả tiền” rồi lạnh-lùng tìm ghế ngồi.
Tài-xế Năm Còm hôm đó nghe câu “Kiến Càng không phải trả tiền” chợt nghiêm mặt nhìn thẳng vào mắt Kiến Càng, hỏi gằn: “Tại sao?” trong khi tay chân vận-chuyển chuẩn-bị lướt tới khoá tay đối-thủ nếu bị hành hung. Trước sự ngạc-nhiên vô cùng tận của Năm Còm, Kiến Càng dừng lại, móc túi lôi ra cái thẻ xe buýt, trả lời:
– Kiến Càng không phải trả tiền vì Kiến Càng bao giờ cũng mua thẻ tháng!
