. Nguyễn Hữu Nghĩa (19.5.2020)

 

Ngày này năm xưa, tuy không xưa lắm nhưng cũng đã mấy mươi năm, Nguyên Hương và tôi đưa các con đến thăm các bác trong báo Người Việt nhân một chuyến xuôi Nam. Tòa soạn rộng thênh thang. Các cháu lúc đó còn bé lắm, đuổi nhau í ới với các cô chiêu cậu ấm, con cái các anh Điểu, Yến, Toàn, Minh, Quang,.. chạy rầm rập khắp mọi nơi. Đột nhiên thằng con lớn của tôi chạy ào tới trước mặt mẹ, hào hển hỏi lớn:

 

  • Mẹ! Con mắc …ỉa!

 

Anh Lê Đình Điểu ngạc nhiên trố mắt nhìn chúng tôi, bất ngờ trước lối dùng chữ chẳng có văn cách, tao nhã gì ráo của thằng con nhà báo; nhưng thoáng bắt gặp chúng tôi đang phát ngượng, anh nhanh nhẹn vui vẻ dắt cháu dẫn tới chỗ thích hợp để nó “hành sự”, còn anh Đỗ Quý Toàn thì đứng cười cười, thú vị. Vào thời đó, cả hai chúng tôi đều bận rộn, đi học, đi làm, con cái giao sấp cho bà cố và lớp Việt ngữ sau giờ học ở trường, không có nhiều dịp để trau giồi chữ nghĩa cho các cháu. Cũng chẳng sao! Nhưng từ đó cứ đến ngày 19 tháng 5, tôi lại hồi tưởng chuyện cũ và ngượng thêm một lần nữa…

 

Hôm nay, nói về một bài hát, nhưng lại dẫn bằng một chuyện không mấy tao nhã, hóa ra mà lại thích hợp, mới thật lạ kỳ!

 

“Ngày 19 tháng 5” là tên một bài thơ ngắn của Nguyễn Chí Thiện. Khi phổ thành ca khúc, nhạc sĩ Phạm Duy chưa biết tên tác giả bài thơ nên đặt cho người ấy một cái tên để gọi: “Ngục Sĩ”, kẻ sĩ trong ngục, thay vì dùng chữ “Khuyết Danh”.

 

Bài thơ không hay, nhưng tức cười:

 

“Hôm nay ngày 19 tháng 5

Tôi nằm định làm thơ chửi bác

Vần thơ mới hơi hơi phang phác

Thì tôi thôi, tôi đi làm việc khác…”

 

Tức cười ở hai chữ “phang phác”. Mưa rơi lâm râm. Gió thổi hây hây. Bóng ai thấp thoáng. Nỗi buồn mang mác. Hương thơm thoang thoảng… Hai chữ “phang phác” cũng gợi mùi, nhưng không thơm, không thanh tao. Nó chỉ phang phác, đôi khi khăm khắm, hinh hỉnh, báo hiệu một nhu cầu trong đời sống con người, nhu cầu phải tống nó ra khỏi cơ thể mỗi ngày, một khi nó đã len lén, se sẻ,… phang phác đòi ra.

“Phang phác” chẳng liên quan gì đến …vần thơ. Ngửi thấy phang phác là đã bắt đầu quặn bụng, khó chịu, có khi sắp tháo tổng, bị Tào Tháo đuổi tới nơi, không khéo lại bỉnh cả ra quần. Cho nên thi sĩ mới “thì tôi thôi, tôi đi làm việc …khác.”

 

Việc khác là việc …gì? Thiết tưởng không nhất thiết phải kê khai thêm chi cho dài dòng văn tự!./.

 

 

 

 

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here