BIẾT HẾT TRƠN!
. Cả Cười
(trong Cười Xoà, chưa in)
Vợ chồng Tư Chơi dẫn thằng con 10 tuổi lái xe đi chơi xa. Một sáng đẹp trời trở mình dậy sớm, trời còn tưng bửng, bò dậy thì sớm quá mà ngủ nướng thì trễ, hai vợ chồng tằn mằn tẳn mẳn với nhau một lúc thì chịu hết thấu, muốn bắt chước cụ bà Hồ Xuân Hương “đốt đèn lên uýnh cuộc cờ người” để giải trí lành mạnh, nhưng kẹt có thằng nhỏ trong phòng nên tiến thoái lưỡng nan.
Tư Chơi ngẫm nghĩ một lúc rồi bày kế dụ thằng nhỏ:
– Nè Tí, sáng nay mình chơi trò điệp viên 007 nha.
Thằng Tí gật đầu.
Tư Chơi dặn:
– Mầy ra đứng ngoài bao lơn nhìn xuống bãi dậu xe trong 45 phút, thấy có chuyện gì lạ thì nói vọng qua cửa sổ cho tao nghe. Chỉ cần đứng bên ngoài thôi và nói vừa đủ nghe, đừng có la lên.
Thằng Tí lại gật đầu, lẳng lặng cầm đồng hồ, khoác cái mền lên vai cho ấm.
Năm phút sau nó báo cáo:
– Có một chiếc xe cứu thương chạy vào bãi đậu xe.
Năm phút nữa, nó lại báo cáo:
– Người ta đẩy một ông mập nằm trên băng-ca ra xe cứu thương.
Hai phút sau, nó báo cáo:
– Có một nhà kia vừa trả phòng, đang chất va-li lên xe…
Và nó báo cáo luôn:
– Bố mẹ của thằng nhỏ ở phòng kế bên sắp sửa làm tình.
Tư Chơi giật mình đứng rột dậy hỏi nhanh:
– Trời đất! Bộ mầy nhìn trộm vô phòng người ta hả?
Thằng con đính chánh:
– Đâu có! Con vẫn đứng nguyên tại đây mà! Nhưng con thấy thằng nhỏ ở phòng kế bên vừa trùm mền ra hiên chơi trò điệp viên y như con.

 

May be an image of toy

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here