MÁT TAY
. Cả Cười
(Cười Tủm, 1996)
Trong một dưỡng đường tư ở xứ Chiều Nay, khi được y tá giao cho một mớ thuốc xanh đỏ trắng vàng đủ màu trông rất đẹp mắt, Tám Tàng cầm lên săm soi rồi e dè hỏi:
– Xin lỗi, có đúng là thuốc của tôi đây không hở cô? Tôi đọc báo thấy có bà kia vô nhà thương chữa bệnh tim, cuối cùng bả ngã lăn ra chết đứ đừ vì y tá giao lộn thuốc.
Co y tá mỉm cười tươi tắn, dịu dàng thưa:
– Dạ, xin ông Tám cứ yên tâm mà nghỉ ngơi. Chúng em làm việc cẩn thận lắm. Bà đó mà vô đây chữa bệnh tim thì chỉ có thể chết vì bệnh tim mà thôi.