. Nguyễn Hữu Nghĩa (8 tháng 4, 2020)

Hôm nay là ngày 7, từ ngày tôi nhiễm siêu vi trùng Coronavirus.

Sáng nay tôi đã khỏe hơn nhiều. Tất cả các triệu chứng chính và phụ hầu như đã qua. Hiện tại, tôi chỉ còn cảm thấy hơi lạnh dù phòng ấm 26C (78.8F), mồ hôi ở trán, hai bàn tay và hai bàn chân vẫn rịn ra. Cái sốt váng vất tiếp tục đến rồi đi sau khi tôi tắm xông hay uống nước gừng. Tay tôi bớt run. Tôi đã có thể đứng một chân khi thay quần, không cần phải tựa vào đâu cả.

Tôi có hai bác sĩ gia đình, một bà người Canadian ở gần nhà, lúc nào cũng cảm thấy bận rộn nên tôi gọi điện thoại cho bác sĩ thứ hai, người Việt, ở cách nhà tôi 50 phút xe hơi. BS Nguyễn Thế Huy, bào huynh của BS Nguyễn Đan Quế ở VN và BS Nguyễn Quốc Quân ở VA, đối với tôi có tính cách “gia đình” nhiều hơn là “bác sĩ”. Năm nay anh 87 tuổi, nhưng khỏe mạnh, minh mẫn, hào hiệp, yêu nghề, nhưng quan trọng nhất là anh theo dõi các vấn đề y khoa rất sát. Chuyện gì mới đang xảy ra liên quan tới nghề nghiệp, anh hiểu tường tận. Tôi có số điện thoại di động của anh, và anh bảo tôi gọi anh bất cứ lúc nào, 24/7, khi có chuyện cần hỏi.

Tôi đã nói chuyện với anh rất lâu về CoViD-19 trên toàn cầu, những thứ thuốc mà Nhật, Đức, Pháp, Canada và Mỹ đang nghiên cứu chưa xong (mà có người dám loan trên internet rằng …cả thế giới đổ xô ra đường nhảy múa, ăn mừng tin vui về thuốc mới).

Anh hỏi tôi hàng mấy chục câu hỏi về tình trạng nhiễm siêu vi của tôi, từ ngày 1 tới ngày 7, kể cả việc tôi ngủ nghê thế nào, tập thể dục hàng ngày ra sao, việc cách ly trong gia đình và ngoài xã hội, việc sử dụng khẩu trang, v.v. Anh xác định, như vậy có thể tạm xem như tôi đã qua được cơn nguy, nhưng phải tịnh dưỡng, tập thể dục và theo dõi trong 7 ngày nữa. Anh khuyên rằng tôi đã làm thế nào thì cứ tiếp tục như thế ấy, đừng đến bệnh viện vì ở đó bây giờ phức tạp lắm và họ cũng chưa có gì nhiều để giúp. Tôi cần tránh những nơi có thể làm cho tôi nhiễm lại, nhiễm thêm, trong khi siêu vi trong người tôi đã yếu đi và đang bị sức đề kháng trong cơ thể tôi phản công và tiêu diệt…

Nói chuyện với bác sĩ xong, tôi nhờ bã xã làm cho một ca nước gừng ấm nóng, nhâm nhi tiếp để giúp thông mũi, thông cổ, ấm phổi và đẩy lui cơn sốt nhẹ. Tôi nuôi hi vọng là sau 7 ngày nữa chẳng những tôi khỏi bệnh mà trong cơ thể bắt đầu có kháng thể chống Cô Vi. Chẳng những tôi không sợ nó nữa mà biết đâu huyết thanh của tôi còn có thể giúp cho những ai cùng loại máu có thêm khả băng chống bệnh. Chỉ là một ý niệm mơ hồ thôi, và có thể nói là ngây thơ vì sự việc không quá đơn giản như vậy.

Hiện tại, thử soát lại các món vũ khí thô sơ mà tôi đã dùng chống giặc Cô Vi:

  • Uống nước gừng-cam-chanh-mật, 2 lít mỗi ngày.
  • Uống thêm tonic water (có chất Quinine nhưng rất nhẹ).
  • Về thảo dược mua ở nhà thuốc tây, hàng ngày (trước khi bệnh) tôi uống Triple Magnesium Complex, Turkey Tail Mushroom, Korean Red Ginseng Root, Omega 3-6-9, B-Complex. Khi bệnh, tôi tiếp tục uống như vậy và tăng gấp đôi lượng Magnesium để giảm đau nhức bắp thịt.
  • Về thuốc tây, tôi tiếp tục uống Levothyroxine Sodium hàng ngày (vì tuyến giáp trạng của tôi không còn), và thêm multivitamin, mỗi ngày một viên. Tôi không biết khi bị Coronavirus tấn công, tuyến giáp trạng của con người có hoạt động bình thường không? Bệnh nhân có nên thử máu để theo dõi TSH, T3 và T4 để bồi bổ, nếu cần? Nếu thiếu mấy thứ này trong thời gian chống bệnh, có tai hại không?
  • Tắm xông (43.3C hay 110F) với tinh dầu bạc hà cô đặc, mỗi ngày ít nhất một lần (nếu không có steam bath, tôi xông.)
  • Súc miệng với Chlorhexidine Gluconate 0.12% mỗi ngày 2 lần trong 30 giây (khi hết thuốc, tôi sẽ dùng thuốc súc miệng mua ở nhà thuốc tây, hoặc nước muối).
  • Đi bộ thể dục, mỗi ngày ít nhất 30 phút.
  • Tập hít thở thật sâu, mỗi ngày 3 lần, mỗi lần 2 hơi.
  • Tôi nghỉ ngơi đủ, mỗi ngày ngủ 8 giờ, giữ cho phòng ngủ thoáng, ấm và độ ẩm đúng (45 tới 55).

Tôi chưa cầu viện tới Acetaminophen hay các thứ thuốc phức tạp hơn, vì chưa thấy cần, mặc dù trong nhà đã trữ đủ…

Đó là chuyện Cô Vi của tôi, không có gì mà ầm ỉ. Nhìn ra thế giới mà buồn, buồn lắm! Hôm qua, chỉ trong 24 giờ, bên Mỹ có 1970 người chết, tính ra cứ 10 phút trôi qua thì có 13 người chết (tôi định viết có 1.3 người chết trong một phút, nhưng con người khác với con số; 1.3 hay 1,3 người, là …bao nhiêu!) Theo thống kê sơ khởi, không chính xác, thì tỉ suất người da đen chết và nâu chết cao hơn sắc dân trắng, thấp nhất là vàng. Khoa học chưa giải thích. Người già thì hiểu được, dễ chết, chết nhiều, vì sức đề kháng yếu, hay vì cơ thể có bệnh nền.

Tôi để ý thấy ở các nước nằm gần đường xích đạo, khí hậu nóng, số người bệnh và chết ít hơn. Khi dịch mới phát, Nam Phi, Á Căn Đình, Úc, Tân Tây Lan ở nam bán cầu lúc đó đang mùa hè, số người nhiễm bệnh rất ít. Nếu Coronavirus, hậu duệ của siêu vi trùng cúm Tây Ban Nha, sợ nóng và chết vì nóng, và nếu lý thuyết này đúng, thì qua tới cuối tháng 5, dịch sẽ ngưng, dịu đi và dần dần biến mất ở bắc bán cầu.

Ngoài ra, nhìn lại các trận dịch gần đây nhất, thường thì sau 4 tháng, con người tìm ra thuốc ngừa và chữa; sau đó 12 tháng thì dịch sẽ qua, và thêm 8 tháng nữa, nhân loại mới hồi phục, về y tế lẫn  tài chính, xã hội.

Nếu điều nầy cũng đúng cho cả Coronavirus, thì tới tháng 1 năm 2022, chúng ta sẽ gặp lại nhau./.

 

 

 

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here