CƯỜI MẶN

Dành cho người lớn; cấm các nhà đạo đức (thật và giả)

Các truyện cười ngoại hạng Đông Tây kim cổ đều khai thác ba đề tài lớn: chính quyền, tôn giáo và tính dục; nếu tổng hợp được hai hay cả ba nguồn này lại thì nổ to hơn sấm sét. Kinh nghiệm sưu tập cho thấy, các truyện cười “ghê gớm” nhất lại xuất phát từ Vatican từ cả ngàn năm nay, kế đó là các nước có chế độ toàn tài hà khắc.

———————————————————————-

TRƯỚC CỬA TRỜI
. Cả Cười
(Cười Mặn, đã in)
 
 
Ngày các hồng y họp ở La-Mã để bầu giáo hoàng, quân khủng bố đặt bom. Tất cả 80 vị hồng y sau đó xếp hàng trình diện thánh Peter trước cửa Thiên đường.
 
Ông thánh hỏi:
 
– Các ngài đi đâu đây? Khoan vào vội! Phải trả lời các câu hỏi đã chứ. Trong số các ngài, ai chưa từng tiếp xúc thân mật với nữ giới thì ở lại đây.
 
Các vị hồng y nhìn nhau bối rối, thầm thì bàn tán một lúc rồi lũ lượt kéo nhau ra ngoài hết, trừ một người còn ở lại với vẻ mặt ngơ ngác.
 
Thánh Peter trỏ tay vào vị hồng y còn đứng xớ rớ, gọi với theo 79 vị kia:
 
– Được rồi! Được rồi! Các ông vào Luyện ngục 12 tháng. Đừng quên dắt cái ông điếc đặc này theo!
——————————————————————–
THỬ ÁO MƯA
. Cả Cười
(trong Cười Mặn, đã in)
Cả Đẩn bước vào nhà thuốc tây, mặt đỏ lên, ngập ngừng hỏi nhỏ:
– Chú bán… cho con một tá… áo mưa.
Dược sĩ hỏi:
– À! Condom, bao cao su ấy mà. Loại có dầu hay không dầu?
Lần đầu tiên đi mua “áo”, Cả Đẩn chẳng hiểu thế nào là có dầu, thế nào là không dầu, đáp bừa:
– Ơ… có dầu! Mà dầu gì vậy chú? Nhị Thiên Đường hay dầu gió Kim? Thôi, cho con thứ không dầu đi. Dầu mà làm gì, bỏng cả da!
Dược sĩ cãi:
– Đây là dầu trơn giúp cho “nó” dễ vô, không phải dầu nóng. Anh thích thứ mỏng hay thứ thường?
Cả Đẩn mím môi:
– Dày đi chú. Mỏng… rách sao?
Dược sĩ hỏi tiếp:
– Anh lấy cỡ nào? Nhỏ và ngắn, trung bình hay lớn và dài?
Cả Đẩn lúng túng gần như muốn khóc:
– Thôi thì dầu hay không dầu, dày mỏng, lớn nhỏ gì cũng được, bán đại cho con đi chú!
Dược sĩ đoán là Cả Đẩn chả biết gì nên lấy làm thương hại, có ý muốn giúp đỡ tận tình, bèn với tay lấy cây thước nhỏ, rồi lôi tuột Cả Đẩn vào phòng trong:
– Có đúng cỡ xài mới tốt không thì nó bó chặt đau lắm hay lỏng quá thì tuột ra thì có cũng như không. Kéo quần xuống tôi đo cho!
Cả Đẩn mừng quá, líu ríu làm theo. Dược sĩ vừa đo nói vọng ra cho cô dược tá lấy hàng:
– Một tá loại non-lublicated, không dầu. Cỡ nhỏ, 6 phân.
Cô dược tá chưa kịp đi lấy, tiếng của ông Dược sĩ từ phòng nói to hơn, sửa lại :
– Không …không! Không phải 6 phân! A… 8 phân ấy.
Rồi ông tiếp tục đo và điều chỉnh:
– Khoan! 10 phân. Chưa!.. Ô kìa… 11 phân… Không, 12 phân… Mẹ họ! Lấy cho tôi tờ giấy lau tay, ướt chèm nhẹp cả rồi!
———————————————————————-

TAI NẠN Y KHOA

Đang đêm, Tám Tàng hối hả gọi nha sĩ:

– Nha sĩ ơi! Xin lỗi tôi gọi trễ quá, nhưng thật là khẩn cấp. Ông coi đó, thằng con trai của tôi nó ôm hôn cô bạn gái của nó quá sức mùi mẫn, rồi thì… rồi thì…

Nha sĩ phá ra cười ha hả, ngắt lời:

– …Rồi, mấy cái niền răng của chúng dính vào nhau chứ gì? Không sao đâu, đừng quá lo, tôi đến ngay. Tôi quen với loại tai nạn y khoa này rồi, gỡ ra không khó lắm đâu.

Tám Tàng vội nói thêm:

– Nhưng… cái niền dính vào cái vòng xoắn mà!

 


 

“VÀNH NGOÀI BẢY CHỮ”
——————————–
Vành ngoài bảy chữ, vành trong tám nghề
(Kiều)
——————————–
Vợ chồng ăn ở với nhau đã mấy mặt con, thím Bảy có cảm tưởng lờ mờ rằng ông chồng quí hóa của thím mỗi tuần chỉ biết hùng hục leo lên leo xuống, “đi ra đi vào” một lúc cho xong rồi lăn qua một bên ngủ khò, bỏ mặc vợ mình cô đơn giữa chặng đường hoa, chưa kịp thấy đâu là bờ đâu là bến, thật chán ơi là chán.
Một hôm thím Bảy hỏi chị hỏi em đâu đó kỹ lưỡng xong xuôi, rồi suy nghĩ thêm mấy bữa cho thật chín chắn, xong móc ruột tượng ra đếm tới đếm lui, đếm xuôi đếm ngược, đưa cho chú Bảy đúng ba trăm đô tiền tươi:
– Nè ông! Nghe nói mấy con gà móng đỏ ở dưới xóm có nhiều trò hay lắm. Bữa nay tôi cho phép ông đi “du học” một bữa, may ra học lóm được chút gì đem về vợ chồng mình “vui vẻ” với nhau thì cũng đáng.
Chú Bảy ban đầu ngạc nhiên, sau thầm khoái chí nhưng cũng giả vờ càu nhàu một tí cho phải lẽ:
– Mốc xì! Tối ngày chỉ nghe lời mấy con bạn lắm chuyện của bà! …Ừ thì thôi! Đi thì đi!
Tối hôm đó, chú Bảy vừa bước vào nhà, thím Bảy đã hỏi đon hỏi ren:
– Sao? Sao? Mấy cổ làm sao?
Chú Bảy có vẻ ngượng ngùng:
– Thì có trăng sao gì đâu, họ cũng y …như bà, chỉ có điều họ …cạo bớt, gọn lắm.
Thím Bảy tiếc tiền, cau có:
– Trời đất! Ừ thì cạo. Tôi cạo phăng. Dễ mà. Nhưng ba trăm đồng bạc của tôi chứ ít ỏi gì? Ông đi cho đã rồi mà không học được gì đem về hết sao?
Chú Bảy vỗ vỗ trán:
– Thì cũng có đấy. Tôi thì cũng như … ở nhà, nhưng “nó” …rên hay lắm! Nghe đã lỗ tai lắm!
Thím Bảy chíp lấy, mở cờ trong bụng:
– Tưởng gì! Cái đó cũng dễ mà, ai rên mà hổng được!
Mấy hôm sau, “đến hẹn lại lên”, tới ngày “giao lưu văn hóa” thím Bay cạo đâu đó sạch boong, xức dầu dừa bóng lưỡng, chú Bảy vừa “thượng mã” là thím mở máy rên hù hụ liền:
– Trời đất quỉ thần thiên địa ôi! Hự!.. Ông bà ông vải ơi!.. Hự! Tiên tằng cố tổ ông cố ông sơ ông sờ ông sẫm ơi!.. Con mẹ Tư Chà… Hự! Nó thiếu tôi hai trăm tiền hụi, hẹn tới hẹn lui năm lần bảy lượt .. Hự! Tới giờ vẫn chưa chịu trả… Hự! Rồi thằng Hai Chơi hẹn lên trèo hái mấy buồng cau cho tôi bán Tết… Hự! Làm sao kịp bán trong kỳ rằm này, để vậy nó già chát hết! Hự hự…
———————————————————————–
BÉ CÁI NHẦM
Chim cánh cụt hải nga (penguin), lông đen bụng trắng, trông giống y phục của các dì phước. Có giống hải nga lớn, to bằng một đứa trẻ lên năm… Chuyện nhầm lẫn giữa hải nga và các sơ đã là đề tài muôn thuở trong kho truyện cười của dân gian…
Trong kỳ nghỉ hè ở thành phố Hobart thuộc đảo Tasmania ở cực Nam nước Úc, bảy chú lùn kéo nhau vào xem lễ ở một nữ tu viện.
Bảy anh em ngồi nghiêm chỉnh, ngay ngắn trên băng ghế được một lúc, chợt chú Vui ngồi trong cùng dớn dác nhìn các dì phước ở hàng ghế trước rồi thúc cùi chõ vào chú Lười ngồi bên cạnh, thầm thì một điều gì đó vào tai.
Chúc Lười tỉnh cả ngủ, vội thúc cùi chõ vào người bên cạnh thầm thì nhắc lại lời chú Vui. Rồi anh kia lại thúc cùi chỏ vào người bên cạnh, thầm thì. Cuối cùng tới tai chú Quạu ngồi ở đầu băng ghế.
Chú Quạu ngần ngừ một chút rồi từ từ đứng dậy, tiến tới gần bục giảng, rụt rè hỏi Mẹ Bề Trên:
– Kính thưa Mẹ Bề Trên, ở thành phố Hobart này có một dì phước nào lùn cỡ chúng con không ạ?
Mệ Bề Trên nhìn chú Quạu, dịu dàng đáp;
– Không đâu chú Quạu. Ở Hobart này không có sơ nào lùn như các chú.
Chú Quạu vâng dạ cảm ơn, trở về chỗ, thầm thì thuật lại lời Mẹ Bề Trên cho người bên cạnh nghe. Trong giây phút, cả bảy đều được truyền đạt lời Mẹ Bề Trên dạy.
Được một lúc, chợt chú Vui ngồi trong cùng lại dớn dác nhìn các dì phước ở hàng ghế trước rồi thúc cùi chõ vào chú Lười ngồi bên cạnh, thầm thì một điều gì đó vào tai.
Chúc Lười tỉnh cả ngủ, vội thúc cùi chõ vào người bên cạnh thầm thì nhắc lại lời chú Vui. Rồi anh kia lại thúc cùi chỏ vào người bên cạnh, thầm thì. Cuối cùng tới tai chú Quạu ngồi ở đầu băng ghế.
Chú Quạu ngần ngừ một chút rồi từ từ đứng dậy, tiến tới gần bục giảng, rụt rè hỏi Mẹ Bề Trên:
– Kính thưa Mẹ Bề Trên, ở tiểu bang Tasmania này có một dì phước nào lùn cỡ chúng con không ạ?
Mệ Bề Trên lại nhìn chú Quạu, dịu dàng đáp;
– Không đâu chú Quạu. Ở tiểu bang này không có sơ nào lùn như các chú.
Chú Quạu vâng dạ cảm ơn, trở về chỗ, thầm thì thuật lại lời Mẹ Bề Trên cho người bên cạnh nghe. Trong giây phút, cả bảy đều được truyền đạt lời Mẹ Bề Trên dạy.
Lại được một lúc, chợt chú Vui ngồi trong cùng vỗ tay lên đùi đánh bép một cái, dớn dác nhìn các dì phước ở hàng ghế trước rồi thúc cùi chõ vào chú Lười ngồi bên cạnh, thầm thì một điều gì đó vào tai.
Chúc Lười tỉnh cả ngủ, lại thúc cùi chõ vào người bên cạnh thầm thì nhắc lại lời chú Vui. Rồi anh kia lại thúc cùi chỏ vào người bên cạnh, thầm thì. Cuối cùng tới tai chú Quạu ngồi ở đầu băng ghế.
Chú Quạu ngần ngừ một chút rồi lại từ từ đứng dậy, tiến tới gần bục giảng, rụt rè hỏi Mẹ Bề Trên:
– Kính thưa Mẹ Bề Trên, ở nước Úc này có một dì phước nào lùn cỡ chúng con không ạ?
Mẹ Bề Trên ngạc nhiên nhìn chú Quạu, dịu dàng đáp;
– Không đâu chú Quạu. Ở nước Úc này và ngay cả trên toàn thế giới, không có sơ nào lùn như các chú.
Chú Quạu vâng dạ cảm ơn, trở về chỗ, thầm thì thuật lại lời Mẹ Bề Trên cho người bên cạnh nghe. Trong giây phút, cả bảy đều được truyền đạt lời Mẹ Bề Trên dạy.
Sáu chú lùn kia nhìn châm bẩm vào mặt chú Quạu, vẻ mặt vừa tức cười vừa chế giễu, đồng thanh cất giọng ngân nga hát ghẹo:
“Chú Quạu vểnh tai nghe nè
“Vậy là chú Quạ đã “đè” con hải nga!
“Chú Quạu này giỏi dữ a
“Sao chú lại lựa con hải nga mà “đè”?
————————————————————————–
KỂ CŨNG HƠI BẤT TIỆN
. Cả Cười
(trong Cười Mặn, đã in)
—–
Nữ bệnh nhân hỏi bác sĩ:
– Bác sĩ có cách gì giúp nhà tôi khỏi chứng ngủ gục không?
Bác sĩ:
– Nó có làm phiền bà lắm không?
Bệnh nhân:
– Vâng, có chứ! Bác sĩ nghĩ coi, đang làm tình hết sức hào hứng ngon lành như vậy, ổng nâng hai mông tôi lên cao cho thật sát, rồi tự nhiên ngủ khò, để nguyên cái của nợ cứng ngắc nằm nguyên trong đó mà ngáy.
Bác sĩ:
– Thì tôi thỉnh thoảng cũng vậy, tôi cứ ngâm tôm trong đó cả đêm, khi nào cảm thấy nó bắt đầu mềm mềm thì nhích nhích vài cái cho nó cứng lại rồi… ngủ tiếp, nhà tôi thích lắm, có thấy phiền hà gì đâu!
Bệnh nhân:
– Nhưng… khổ cái là nhà tôi lại còn mộng du nữa cơ!
——————————————————————
NGÔN NGỮ PHÒNG THE
Thấy con cái bắt đầu khôn lớn và hay tò mò, Bố Mẹ thỏa thuận rằng từ nay mỗi khi Bố muốn rủ rê Mẹ làm cái “chuyện kia”, thì phải nói bóng nói gió là “cho anh mượn cái… máy may.”
Hôm nọ, vừa ăn cơm tối xong, Bố hỏi Mẹ:
– Cưng cho anh mượn cái máy may một tí nhé!
Mẹ lúc nào cũng thích, nhưng đang bận dọn dẹp, trả lời bừa cho qua:
– Mai đi, hôm nay em hơi nhức đầu!
Bố buồn buồn bỏ lên lầu đi ngủ trước.
Mẹ vừa làm việc vừa tơ tưởng lời rủ rê nồng nàn của Bố, hai má cứ đỏ hây hây, người râm rang háo hức. Xong việc, Mẹ trong lòng vui vui, tắm rửa sạch sẽ, xịt phấn thơm tho, bôi tí nước hoa lên cổ rồi rón rén lên giường nằm rúc đầu vào ngực Bố.
– Em rảnh rồi nè cưng, có may vá gì không?
Bố quay mặt vào tường, đáp xuôi xị:
– Đợi máy may lâu quá, anh… may tay, hết chỉ rồi!
———————————————————————

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here