Cuoi Nac Ne

122

Vợ chồng son

    Một cặp vợ chồng mới cưới sau tuần trăng mật về, bắt đầu lôi quà cáp ra dùng. Họ cắm điện thử một cái lò toaster nướng bánh sandwich. Khói bốc lên mù mịt. Chú rể lập-cập rút điện ra. Cô dâu cuống quít, bảo:
    - Kiếm cuốn sách chỉ dẫn! Kiếm cái manual!
    Lạo-xạo lục-lọi một lát, chú rể móc ra được một tập giấy cháy lam-nham, cười vui-vẻ:
    - Cái lò... hổng sao hết! Chỉ có cuốn sách chỉ dẫn ... tiêu rồi!

Nghĩa tình Pắc Bó

    Chuyện xảy ra tại hang Pắc Bó trong một bộ lạc ăn thịt người.
    Một hôm hai bố con nhà nọ cầm mã-tấu núp trong các lùm cây bên đường mòn, chờ con thịt.
    Một cậu bé thuộc bộ-lạc khác đi ngang. Cu Nông hăm hở:
    - Ðể con! Nó nhỏ hơn con nhiều. Con sẽ xử lý nó dễ dàng!
    Bố Hồ kéo con lại, lắc đầu:
    - Trông nó gầy giơ xương thế kia thì chưa đủ nuôi con Kiki. Gượm đã!
    Lát sau, một gã to béo lạch bạch đi tới. Cu Nông huých vào mông bố, ra hiệu. Bố Hồ lại lắc đầu:
    - Tưởng ai, hoá ra thằng Mao ở cái bản bên kia núi. Thằng này không có thịt, toàn mỡ là mỡ, ăn vào chỉ tổ​​ nghẽn cả mạch rồi​​ nhồi máu cơ tim mà chết!
    Hai bố con lại nén hơi, thở nhè nhẹ, kiên-nhẫn ngồi chờ.​​ 
    Tới lúc xế chiều, chợt có tiếng hát véo-von xa xa rồi một cô thôn nữ xinh-xắn nhẹ-nhàng đi tới.​​ 
    Cu Nông quơ dao định nhảy ra thì bố Hồ kéo tay nó lại dặn:
    - Ðừng giết nó!
    Cu Nông ngạc-nhiên:
    - Sao không, bố?
    Bố Hồ giải-thích:
    - Bố sẽ đem nó về hang. Chiều nay mình ăn thịt mẹ mày.

Ái tình và luật lệ Mỹ

    - Ở Coeur d’Alène, tiểu-bang Idaho, nếu nghi-ngờ có cặp nào đó đang dìu nhau lên đỉnh​​ vu-sơn trong xe hơi, cảnh-sát tuần-tiễu phải nhấn còi xe​​ đủ​​ ba lần và chờ trong hai phút trước khi đến gần để tra hỏi.
    - Ở Fairbank, Alaska, luật cấm tuần-lộc (moose) “vui-vẻ” với nhau trên đường-phố.
    - Ở Hạt Ventura, California, chó mèo muốn bắt cặp phải có giấy phép chính-phủ.
    - Ở Clinton, Oklahoma, luật cấm thủ-dâm khi xem người khác “yêu-đương” trong xe. (Thành-phố này có cái tên ... tiền định!)
    - Ở Willowdale, Oregon, luật cấm đàn ông lầu-bầu rủa xả khi đang trả bài cho vợ.
    - Ở Harrisburg, Pennsylvannia, luật cấm giao-hoan với các tài-xế xe vận-tải trong các buồng thu tiền xa-lộ. (Luật không nói gì đến tài-xế các loại xe khác!)
    - Ở Kingsville, Texas, luật cấm con cháu Trư Bát Giới làm trò con heo trên đất của phi-trường.
    - Ở Ames, Iowa, luật cấm các ông chồng không được uống hơn ba ngụm bia khi lên giường với vợ. (Một ngụm sưởi ấm buồng tim, Hai ngụm thắp lửa con... chim của chàng, Ba ngụm​​ chuẩn bị “lên đàng”, Bốn ngụm, năm ngụm... quay ngang ngủ khì? Phải vậy chăng?)
    - Ở Helena, Montana, luật buộc các cô khi thoát-y-vũ tại bàn của khách, muốn cởi gì thì cởi, phải chừa lại một món nặng ít nhất 3 lbs + 2 oz. (Chắc phải chừa lại cái​​ …mũ lái xe mô-tô!)
    - Ở Illinois, các bà các cô phải gọi các ông độc thân là “master” thay vì “mister.”
    - Ở Hastings, Nebraska, luật buộc các khách-sạn phải cung-cấp cho mỗi khách trọ một cái áo ngủ màu trắng dệt bằng bông gòn. Luật cũng buộc các ông các bà khi muốn đưa nhau sang cõi địa đàng, phải mặc cái áo mắc dịch đó.
    - Ở Carlsbad, New Mexico, không ai được phép giao-hợp trong xe hơi, nếu xe không có ...màn che.
    - Ở Connorville, Wisconsin, các tay súng không được nổ súng “ăn mừng” khi dìu được các bà lên tới tột đỉnh hoan-lạc. (Ê! Bộ các ông bên đó... tệ vậy sao? Lâu lâu mới được một lần nên phải khai pháo báo tin mừng!)

Al Qaeda

    Tại sao dân Al Qaeda khoái Canada?
    - Vì trong lịch sử nhân loại, Canada là nuớc duy nhất đã xâm-lăng và đốt trụi dinh Tổng Thống Mỹ ở thủ-đô Washington!

Cô ký

    Ở Mỹ, cái gì khác nhau giữa một cô thư-ký xuất sắc và một cô thư ký tuyệt-vời?
    - Cô thư-ký xuất-sắc chào “Good morning, Sir!” vào buổi sáng. Cô thư-ký tuyệt-vời bảo: “It’s morning, Sir!” (Ông chủ ơi, sáng rồi!)


Hỏi đáp

    Chín Kều hỏi chàng rể tương lai:
    - Cậu liệu nuôi nổi gia-đình chứ?
    Chàng rể tương-lai ngạc-nhiên:
    - Thưa, cháu... con tưởng con chỉ phải nuôi vợ của con thôi chứ ạ?

Ðiểm khác nhau

    Osama bin Laden than-phiền với Yasser Arafat:
    - Này ông bạn! Ông xét lại xem. Chúng ta vừa là đạo-hữu vừa là chiến-hữu. Chúng ta cùng làm một công việc là khủng bố. Chúng ta được huấn luyện cùng một lò về cách làm bom, cách giết người, cách bố-trí kế-hoạch tấn-công. Chúng ta cùng nhắm vào thường dân và dùng thường dân làm khiên mộc bảo-vệ. Thế tại sao ông, chính ông, lại được trao giải Nobel Hoà-bình trong khi tôi bị lên lưới tầm-nã quốc-tế?
    Arafat cười khỉnh:
    - Có thế mà không nghĩ ra. Nghĩ cho kỹ xem!
    Osama bin Laden nhíu mày suy-nghĩ thật lâu, rồi lại lắc đầu quầy quậy:
    - Chịu! Tôi không thể nào hiểu nổi!
    Arafat phì cười:
    - Cái khác nhau là tôi chỉ giết Do-thái thôi​​ mà!

Ám-ảnh tình-dục

    Bệnh-nhân:
    - Thưa bác-sĩ, tôi bị ám-ảnh tình-dục quá nặng, nhìn cái gì cũng ra bộ ngực phụ-nữ thiệt là khổ!
    Bác-sĩ tâm-lý:
    - Thế sao? Vậy tôi trắc-nghiệm thử xem nhé. Ông nhắm mắt lại. Tôi nói tới một thứ, ông cho biết là hình-ảnh nào bật ra trong đầu ông, và giải thích về sự liên-hệ giữa điều tôi nói và cái hình trong đầu ông.
    Bệnh-nhân:
    - Vâng.
    Bác-sĩ:
    - Trái cau.​​ 
    Bệnh-nhân:
    - Vú. Vú chỏm cau.
    Bác-sĩ:   ​​ 
    - Trái mướp.
    Bệnh-nhân:
    - Vú. Vú mướp.
    Bác-sĩ:
    - Trái dưa gang.
    Bệnh nhân:
    - Vú. Vú dưa gang.
    Bác-sĩ:
    - Trái dừa.
    Bệnh nhân:
    - Vú. Vú quả dừa.
    Bác-sĩ tặc lưỡi:
    - Nặng nhỉ! Lớn nhỏ gì ông cũng nhìn ra buồng ngực các bà cả.
    Bệnh-nhân cãi:
    - Cái đó... Không riêng gì tôi, mà chính các cụ nhà ta ngày xưa cũng từng bị ám ảnh như thế. Chẳng hạn như các cụ tả nào là vú chũm cau, vú dưa gang, vú mướp,.. Còn thì: Con gái chơi với con giai, Ngày sau hai vú như hai quả dừa!
    Bác sĩ cười:
    - Thôi được rồi. Tôi cho thí dụ khác nhé.
    Bệnh-nhân:
    - Vâng!
    Bác sĩ:
    - Cái gạt nước xe hơi.
    Bệnh-nhân:
    - Vú.
    Bác sĩ hỏi gặng lại:
    - Sao lại ... vú?
    Bệnh-nhân:
    - Vì nó có hai cái​​ nằm ở hai bên!

Ngửi giắm

    Một bà lịch-sự bước vào thang máy, chợt phóng ra một phát trung-tiện giòn-giã. Bà lịch-sự vội lôi trong ví ra một chai thuốc xịt, xịt vội-vàng mấy cái rồi cất vào ví.
    Thang lên được hai tầng, dừng lại, cửa mở, một chàng trai trẻ lịch-sự bước vô.
    Bà lịch sự hỏi dò:
    - Anh có ngửi thấy mùi gì không?
    Chàng trai chun mũi hít hít vài hơi, bảo:
    - Ồ, có.
    Bà lịch-sự chột dạ, e-dè hỏi, giọng tự-nhiên nhỏ lại:
    - Anh ngửi thấy gì?
    Chàng trai:
    - Lạ lắm, ồ mà ...  quen lắm! Cái mùi... nó làm tôi nhớ lại hồi đi cắm trại trong rừng, chúng tôi hay trèo lên cây thông mà ị xuống!

Tỉnh say say tỉnh

    Một bà giàu có, đen hơn cột nhà cháy và to hơn cái tủ, một hôm dắt con khỉ nhỏ chimpanzee đi dạo trong công viên New York. Chủ ăn mặc tươm-tất lịch-sự, mà con khỉ cũng được ăn diện tử-tế như một cô gái nhỏ, đầu thắt nơ cẩn-thận.
    Trời thật đẹp, nắng thật trong, chim-chóc hót ca líu-lo, người-ngợm vui-tươi thoải-mái. Ai qua lại trông thấy con chimpanzee cũng trầm-trồ chào hỏi thân-thiện, vui-vẻ. Bà mập khoái chí dẫn khỉ đi dạo mãi, cho tới khi gặp một ông tây say rượu.
    Ông tây khật-khừ loạng-choạng bước tới trước con khỉ nhỏ, giở nón, cúi đầu thật sâu đến suýt té, chào hỏi rất​​ ư là​​ lễ-độ:
    - Cô giỏi quá, nuôi được con đười-ươi này, hay nhỉ!
    Bà lịch sự đột-nhiên nổi nóng, quên cả lịch-sự, mắng liền:
    - Ðười-ươi đâu mà đười-ươi, tên say kia! Nó là con khỉ chimpanzee!
    Ông tây say ngẩng lên:
    - Biết rồi! Thì tôi đang nói chuyện với nó đây mà!

Câu chuyện bên bàn ăn

    Câu chuyện sau đây nghe lỏm được bên bàn ăn của một nhà nọ.
    Vợ:
    - Lỡ mai em chết, anh có buồn không?
    Chồng:
    - Buồn chớ! Buồn thấy mẹ!
    Vợ:
    - Thôi, hỏi thiệt! Ðừng có giỡn! Rồi... liệu anh có đi lấy vợ khác không?
    Chồng:
    - ... Ngu sao lấy!
    Vợ:
    - Bộ... lấy vợ ... khổ lắm hả! Anh nói thiệt vậy hả?
    Chồng:
    - Ừa! Thì cũng khổ chút chút ...
    Vợ:
    - Anh có muốn bước thêm bước nữa, để có người bên cạnh lúc tối lửa tắt đèn...
    Chồng:
    - Thì cũng... có lý. Ðể coi!
    Vợ:
    - Hén! Lấy vợ khác hén!
    Chồng (chắt lưỡi):
    - Ừa, thì lấy!
    Vợ:
    - Rồi... anh ngủ với ... người ta trên giường của tụi mình?
    Chồng:
    - Hổng ngủ đó thì ngủ đâu?
    Vợ:
    - Rồi anh cho người ta xài vòng vàng, nữ trang của em?
    Chồng:
    - Thì nếu không chôn theo em thì cho người ta xài,​​ đỡ phải xuất tiền ra sắm cái khác.
    Vợ:
    - Rồi anh cho người ta lái cái xe riêng của em?
    Chồng:
    - Nếu không lái nữa thì cho người ta lái. Hổng lẽ bỏ đó cho nó sét?
    Vợ:
    - Rồi anh cho người ta xài bộ đồ đánh “gôn” của em?
    Chồng:
    - Cái đó thì không!​​ “Người ta”​​ thuận tay trái mờ!

Tỉnh thức​​ ​​ …vệ sinh

    Sau một khoá thiền-tập, mấy thầy trò ngồi uống cà-phê. Một thiền sinh cắc-cớ hỏi:
    - Thưa thầy, hồi nãy thầy khoắng cà-phê bằng tay mặt hay tay trái?
    Thiền-sư mỉm cười:
    - Tay phải, còn anh?
    Thiền-sinh lễ-phép:
    - Thưa, con khoắng bằng thìa!
   ​​ 
Mẹ vợ

    - Tại ông Adam được coi như là người chồng hạnh-phúc nhất trần-gian?
    - Vì ông ta là người đàn ông duy nhất không có ... mẹ vợ!

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu

    Một ông nọ ở California tình cờ nhặt được cây đèn thần. Thần đèn cho ông ta một điều ước. Trong lúc bất cập, ông ta không kịp nghĩ ngợi nhiều, nói đại:
    - Tôi ước có một cây cầu bắc từ phía sau vườn nhà tôi ra tới Hạ-uy-di.
    Thần đèn lưỡng-lự:
    - Dài quá! Làm sao bây giờ...
    Ông Cali bèn đổi ý-kiến:
    - Hay là thần cho tôi khả-năng hiểu được ý muốn của các bà...
    Thần đèn​​ cuống quít​​ xua tay​​ ngắt lời:
    - Thôi thôi, được rồi, được rồi! Ông thích cầu treo hay cầu mống?

Hành lý

    Một cụ hành-khách nói với nhân-viên hãng máy bay:
    - Cô làm ơn cho cái vali này đi Houston, cái thùng này đi Washington DC còn cái xắc này đi Los Angeles.
    Nhân-viên​​ trố mắt:
    - Trời ơi, đâu được! Làm sao làm như vậy được?
    Ông cụ gật đầu quả-quyết:
    - Ðược mà! Mới tháng trước tôi bay từ Dallas sang Chicago, chỉ có tôi tới Chicago một mình, còn hành lý của tôi đi như vậy mà!

Nhạc trưởng

    Một ông nhạc trưởng hết sức thất vọng và bực dọc với nhạc công đánh trống. Chỉ bảo hết cách, cho tập đi tập lại mấy lần, anh ta vẫn​​ cứ​​ đánh sai. Cuối cùng, nhạc trưởng leo lên bục điều-khiển, nói:
    - Có ai đó từng nói, khi có một nhạc công tồi quá, không chơi được nhạc khí nào ra hồn, người ta bèn vứt cho anh ta hai cái que và giàn trống...
    Chợt ở phía sau sân khấu có tiếng ai nói nho-nhỏ vừa đủ cho mọi người nghe:
    -... Nếu anh ta vẫn tiếp-tục chơi quá tồi, người ta lấy lại bớt một cái que, và cho anh ta làm nhạc trưởng.

Chết cha rồi!

    Hai ông cố đạo rủ nhau Hạ-uy-di nghỉ hè. Hai ông bàn nhau, kỳ này chơi phải cho ra chơi chứ không làng-nhàng như mọi năm.​​ 
    Máy bay vừa đáp, hai ông chạy ù ra tiệm bán quần áo tắm, diện cho mình mỗi người một bộ đồ chim cò, giép đi biển, kính râm màu sắc sặc sỡ y hệt như hai ông Hạ-uy-di thứ thiệt.
    Buổi sáng, hai ngài mò ra biển, thuê ghế dài nằm nhâm nhi cocktail, lim-dim chiêm-ngưỡng cô đi qua bà đi lại.
    Trong men ruợu ngà ngà, hai ngài chợt khám-phá một bóng hồng thon-thả từ từ rảo gót ngọc đi tới, dáng dấp, điệu bộ, đường​​ nét, vòng nào vòng nấy coi​​ đúng tiêu chuẩn, rất ác ôn côn đồ.
    Người đẹp hình như cười cười với hai ngài, từ từ đi đến gần, thật gần, rồi cúi xuống cất giọng oanh vàng thỏ-thẻ:
    - Lạy Cha! Các Cha đi nghỉ hè đấy ạ?
    Hai cha giật bắn người, suýt tí nữa phun cả ruợu ra.
    Người đẹp đi xa rồi rồi mà hai trái tim tưởng chừng như cằn-cỗi hãy còn thổn-thức đập lộn nhịp.
    Một cha nói:
    - Hay là mình hoá-trang chưa giống du-khách?
    Thế là hai cha lại mò ra tiệm, tỉ mẩn lựa chọn một bộ cánh khác trẻ trung hơn.
    Sáng hôm sau, hai cha lại ra bãi nằm, thưởng thức cảnh thiên-nhiên. Tới trưa trưa, người đẹp hôm qua lại xuất-hiện. Nàng diện một bộ bikini trông còn bốc lửa hơn mấy cô đào non trên màn ảnh rộng. Hai cha nén thở, chờ đợi.​​ 
    Người đẹp yểu điệu tới gần, cúi xuống chào:
    - Lạy Cha! Hôm nay các Cha khoẻ không?
    Thấy hai cha có vẻ lúng túng, người đẹp vội-vàng giới-thiệu thêm:
    - Các Cha không nhận ra con sao? Dì Phước Monique ở tu-viện Con Cò đây mà! Hôm nọ các Cha có đến thăm tu viện...

Chuyện đàn ông, đàn bà

    Một cặp vợ chồng nọ đến gặp Linh mục Thăng Tiến Hôn Nhân để tìm cách thu-xếp những chuyện lục-đục trong đời sống vợ chồng. Ông chồng cảm thấy vô cùng mệt mỏi phải kéo cày 8 giờ mỗi ngày, khi bà vợ được “rảnh-rang” ở nhà chăm sóc nhà cửa, con cái. Trước sự giúp-đỡ của vị linh-mục, đức ông chồng cầu-nguyện:
    - Lạy Chúa, mỗi ngày con phải ra ngoài làm lụng, lái xe đi mất 1 giờ, lái xe về 1 giờ, làm 8 giờ, 1 giờ ăn trưa, vị chi 11 tiếng nếu không kẹt xe trên xa-lộ, trong khi vợ con ở nhà, cứ nói rằng đi làm không có gì gọi là vất vả. Lạy Chúa, nay chúng con xin nguyện được trao-đổi công việc trong một tháng để thử xem ai vất vả hơn ai!
    Bất ngờ, lời khấn nguyện của “đôi trẻ” được Thượng đế chứng giám. Phép lạ xảy ra, đôi vợ chồng hoán chuyển thể xác cho nhau...
    Sáng hôm sau, ông chồng thức dậy trong thể-xác của vợ, bò dậy, nấu bữa ăn sáng cho người kia, đánh thức lũ trẻ, thay quần áo cho chúng, cho chúng ăn sáng, soạn thức ăn trưa cho chúng mang theo, lái xe đưa chúng tới trường, rồi trở về, lấy quần áo cần giặt bằng hơi nước mang ra tiệm giặt, ghé nhà băng rút tiền đi chợ mua sắm linh-tinh, về nhà ký chi phiếu trả tiền điện, tiền nước, tiền nhà, tiền điện thoại, tiền cáp ti-vi, thuế nhà đất. Ðức ông chồng đi chợ mua thức ăn, tay xách nách mang tất tả về nhà, chia ra cất vào ngăn đồ khô, tủ lạnh, tủ đông đá; rồi dọn máng vệ sinh của con mèo, tắm và chải lông chó. Chưa chi đã 1 giờ trưa. Ông ta vội làm giường, giặt giũ, hút bụi, lau nhà bếp, rồi vội vàng lái xe đi đón các con tan học và bị lôi kéo vào vụ cãi nhau của lũ trẻ trên xe hơi, rồi cố gắng giàn xếp êm đẹp trong tình mẫu tử, tình anh chị em. Về tới nhà, ông cho lũ trẻ ăn nhẹ, uống sữa và giúp chúng làm bài tập, xong mang quần áo ra ủi. Tớii 4 giờ 30, ông gọt khoai, rửa rau, vo gạo nấu cơm, chuẩn bị bữa ăn tối cho cả nhà, đúng vào lúc bà vợ đi làm về tới.
    Sau nữa ăn tối, ông chồng dọn dẹp bếp múc, rửa chén bát, xếp quần áo giặt, tắm cho lũ trẻ và cho chúng vào giường. Tới 9 giờ, ông mệt nhoài, nhưng chưa hết! Bổn phận làm vợ nhắc ông tắm rửa sạch sẽ, bôi chút nước hoa, lên giường nằm chờ “vui-vẻ” một tí với ông chồng...
    Sáng hôm hôm sau, vừa sáng bảnh mắt, ông chồng đã lăn xuống giường, quì thụp xuống khấn vái:
    - Lạy Chúa nhân từ! Con đã hiểu thấu đáo sự nhọc-nhằn của một bà nội-trợ. Thật là sai lầm khi nghĩ rằng vợ con khoẻ-khoắn ở nhà mỗi ngày, chỉ có con là vất vả! Xin Chúa cho con trở lại với công việc hàng ngày của người đàn ông.
    Có tiếng Thiên Chúa đồng vọng rõ mồn một từ trên không:
    - Này con! Con đã tự học được bài học quí giá trong đời. Ta sẵn sàng hoán chuyển con trở về vị-trí cũ của người chồng trong nhà. Con chịu khó chờ đủ 9 tháng 10 ngày, sinh nở xong xuôi đã,​​ vì con vừa cấn thai tối hôm qua.

Máy điếc

    Một ông cụ nhà giàu điếc đặc đã lâu năm, trước nay vẫn không tin khoa-học, nhất định không chịu đeo máy điếc. Một ngày đẹp trời nọ, cụ chợt nổi hứng ngang xương, một mình lò-dò đi tìm mua một bộ máy trợ thính nhỏ xíu, rất kín-đáo.
    Chuyên-viên trợ thính thử tới thử lui một lúc rồi báo cho cụ biết bộ máy của cụ đã toàn hảo, hẹn cụ 30 ngày sau trở lại để xem cần điều-chỉnh gì không...
    Ðúng ba mươi ngày sau ông cụ y hẹn trở lại.
    Chuyên-viên trợ-thính thử lại các thứ rồi bảo:
    - Máy của cụ xài tốt lắm, không có gì cần phải điều-chỉnh. Chắc thân-nhân của cụ rất ngạc-nhiên và vui mừng thấy cụ chịu dùng máy để nghe?
    Ông cụ cười vui-vẻ:
    - Chưa! Tôi chưa bảo ai là tôi mới mua máy nghe. Trong các buổi họp mặt đại-gia-đình, tôi chỉ ngồi hóng chuyện mọi người…
    Và ông cụ chép miệng:
    -​​ Chỉ mới​​ như​​ thế mà tôi đã đổi di-chúc 5 lần rồi đấy!

Thực-tế

    Trong giờ Sử ở Mỹ.
    Giáo-sư:
    - George Washington chẳng những đã dùng rìu đẵn mất cây cherry của bố mà còn thú-nhận đã đốn nó. Các em có biết tại sao bố ông ta lại không trừng-phạt cậu con?
    Một sinh-viên giơ tay:
    - Thưa vì cậu nhỏ còn cầm lăm lăm cây rìu trong tay.

Mẹo nhà binh

    Một anh lính lực-lưỡng, căng tràn nhựa sống, vác ba-lô đi phép, lừng-lững bước vào một nhà trọ ở một thị-trấn nhỏ, hỏi thuê phòng. Tiếc thay, gặp đúng dịp lễ, các phòng đều có người ở. Suy nghĩ một lúc, viên quản-lý nảy sáng-kiến giúp-đỡ chiến-binh:
    - Có một phòng hai giường, trong phòng chỉ có một cậu khách quen của chúng tôi. Tôi có thể điều đình với anh ta để mỗi người lấy một giường và mỗi người chỉ phải trả phân nửa tiền phòng thôi. Chỉ một đêm thôi mà!
    Anh lính vui-vẻ nhận lời. Viên quản-lý còn phân-vân, hạ thấp giọng:
    - Khổ một nỗi, anh này ngáy to đến độ khách trọ ở hai phòng bên cạnh đều than-phiền, không biết anh chịu nổi không?
    Anh lính cười to:
    - Không sao! Không sao! Lính mà!..
    Sáng hôm sau gặp mọi người ở phòng ăn sáng, viên quản-lý để ý thấy anh lính vẫn vui-vẻ, khoẻ-mạnh chứng tỏ ngủ rất đẫy giấc, riêng anh khách trọ cùng phòng mặt mày hốc-hác, mắt quầng thâm như người thiếu ngủ.
    Viên quản-lý hỏi riêng anh lính:
    - Anh ngủ được chứ?
    Anh lính cười vui:
    - Ðược lắm! Chưa bao giờ ngon như thế!
    Viên quản-lý thắc-mắc:
    - Còn ...tiếng ngáy?
    Anh lính nheo mắt:
    - Anh ta có ngủ đâu mà ngáy!
    Viên quản-lý càng thắc-mắc:
    - Làm sao mà anh ta không ngủ?
    Anh lính cười bí-mật:
    - Tôi có mẹo nhà binh.
    Viên quản-lý hỏi dồn:
    - Mẹo thế nào?
    Anh lính kề tai, bảo nhỏ:
    - Thế này nhé, sau khi tắm rửa sạch-sẽ, trước khi lên giường, tôi bước sang giường anh ta, kề môi hôn “chụt” một tiếng, chúc “Ngủ ngon! Cưng!” Thế là cả đêm anh chàng cứ chập-chờn, thao-láo hai con mắt canh chừng, không dám ngủ vì sợ bị ông lính “đột-kích” trong đêm!   ​​ 

Mẹo chủ chó

    Hai người bạn cũ đang dắt chó đi chơi chợt gặp nhau ngoài công-viên.
    Tám Tàng:
    - Lâu ngày quá không gặp! Lúc này làm ăn ra sao? Bả khoẻ hông? Còn thằng Tí, thằng Tèo, con Teo, con Tủn, lấy vợ lấy chồng chưa?..
    Ba Trợn ngắt lời:
    - Mình vô cái quán đầu đường ngoài kia kiếm gì dằn bụng và nói chuyện luôn thể.
    Tám Tàng sốt-sắng gật đầu rồi lắc đầu:
    - Phải đó! Nhưng mà đâu được! Tụi mình đem theo chó, quán xá nào chứa?
    Ba Trợn:
    - Ông bạn mầy yên chí! Theo tôi! Thấy tôi làm sao thì làm y như vậy là ổn ngay đấy mà!
    Nói xong, Ba Trợn móc kính râm ra đeo, dẫn chó tiền về phía nhà hàng.
    Vừa bước vào, chủ quán bước ra xin lỗi liền:
    - Xin lỗi quí khách! Chúng tôi có treo bảng cấm chó. Rất tiếc!
    Ba Trợn giải-thích:
    - Ông không hiểu! Ðây là chó dành cho người khiếm thị. Người đâu chó đấy, không thì tôi ... có mắt cũng như mù.
    Chú quán nhìn con chó, thắc-mắc:
    - Con này ... Doberman Pinscher mà, dữ thấy mồ, đâu phải loại chó người mù?
    Ba Trợn giải-hích:
    - Ngày nay người ta thích dùng Doberman Pinscher hơn. Nó vừa dẫn đường, vừa bảo-vệ chủ khỏi bị cướp-bóc.
    Chủ quán không nói gì thêm, nắm tay Ba Trợn đưa vào bàn.
    Ðến lượt Tám Tàng, cũng kính đen, dắt chó bước vào.
    Chủ quán từ chối:
    - Xin lỗi quí khách! Chúng tôi có treo bảng cấm chó. Rất tiếc!
    Tám Tàng giải-thích:
    - Ông à! Ðây là chó dành cho người mù. Người đâu chó đấy...
    Chủ quán ngạc-nhiên:
    - Con này là Chihuahua, nhỏ bằng cườm tay, đâu phải chó mù?
    Tám Tàng chợt sầm mặt, gắt:
    - Chihuahua? Chúng nó cho tôi con Chihuahua hả?


Mẹo các bà

    Bà Tư Chơi ngồi vào ghế cho hoạ-sĩ vẽ truyền thần làm ảnh thờ. Bà dặn hoạ-sĩ:
    - Anh vẽ tôi với hoa tai và dây chuyền, nhẫn hột xoàn thiệt bự, xuyến cẩm thạch hoa lý, đồng hồ nạm kim cương...
    Hoạ-sĩ:
    - Nhưng... thưa... bà đâu có đeo mấy món đó.
    Bà Tư gắt:
    - Biết rồi! Anh cứ vẽ như vậy! Thầy bói nói tôi chết trước thằng chả. Ðể khi thằng chả lấy vợ khác, “cỏn” sẽ tra khảo mấy món này, cho thằng chả chết luôn!


Tiêu tán đường!

    Lâu ngày không gặp, Tám Tàng thấy Sáu Ðiệu ngồi buồn xo trong một góc quán rượu, liền sà lại, hỏi:
    - Ê Tám! Làm với tao một ly! Mấy năm nay sao mất biệt vậy?
    Tám Tàng thở dài não-nuột:
    - Mầy nghĩ coi, tao có một căn phòng trọ thật ấm-cúng, thơ-mộng trông ra mặt hồ, một cái xe thể-thao hai chỗ ngồi nhỏ xíu thật xinh-xắn, một em bé trẻ đẹp, ngoan-hiền... Thế mà, trong một sớm một chiều, tất cả đều tiêu-tan​​ như mây khói!
    Tám Tàng tặc lưỡi, thông-cảm:
    - Buồn há! Làm sao mà ra nông-nỗi vậy?
    Sáu Ðiệu:
    - Con vợ tao nó khám-phá ra!

Tài xế và người lái xe

    Hai cụ gặp nhau trong tiệm bán dụng-cụ và phụ-tùng xe hơi.
    Cụ A, 80, hỏi cụ B, 81:
    - Còn lái xe ngon lành hả? Mỗi năm thi lái​​ lại​​ một lần, có vất vả lắm không?
    Cụ B lắc đầu:
    - Thi thì chẳng có gì đáng nói. Có điều tôi đã ngưng lái 30 năm nay, chỉ chui vào xe, ngồi vào ghế tài xế, hai tay cầm lấy tay bánh và bà vợ tôi​​ …lái.

Một cảnh hai tình

    Trên bờ biển Tân Tây-lan cát trắng mịn màng, nắng trong như lụa, nước biển xanh lơ xa thẳm tận chân trời, một du-khách nằm tắm nắng, tâm-sự với người bên cạnh:
    - Tôi tới đây vì máu phiêu-lưu thôi-thúc, vì đời sống thành-phố quá nhàm chán, không-khí ô​​ nhiễm bụi khói, đường phố nghẹt cứng xe-cộ. Tôi muốn ngắm mặt trời mọc lúc tang tảng sáng, nghe chim chóc hót ca, muốn đặt những bước chân đầu tiên trên mặt cát ướt trinh-nguyên. Nói tóm lại, tôi tới đây vì muốn hưởng cảnh thiên-nhiên còn nguyên si. Còn ông?
    Ông kia chép miệng, lơ đãng:
    - Con tôi, tôi tới đây vì thằng nhỏ đang tập thổi kèn ở nhà!

Mỹ xạo

    Ðồng chấy​​ Nông Ðức Mạnh đến thăm Công viên Quốc gia ở Mỹ. Nhân viên hướng dẫn du lịch giải thích, các nhà khảo cổ đã tìm được dấu tích của khủng long ngay tại công viên này.
    Lát sau, Nông Ðức Mạnh bấm vào tay cô thông dịch bảo:
    - Tụi Mỹ xạo bỏ cha! Khủng long nào mà dám mò vào tận cái Công viên này!

Cái hẹn đầu

    Lần đầu tiên được lệnh bố xuất-ngoại để giặt tiền, Nông Công-tử “cua” được cô bồ đi ăn tối.​​ Ðể tạo cảm-giác ban đầu thật mạnh, cu​​ Nông đưa nàng vào một nhà hàng Ý sang-trọng. Sau khi nhấm-nháp tí ruợu khai-vị thật đắt tiền, cậu chỉ vào hàng cuối cùng trên tấm thực đơn, bảo:
    - Dọn cho chúng tôi món Du-xe-be ... Xì pom... à... da... lúc-ki.
    Cauy hầu bàn lắc đầu từ tốn:
    - Thưa ông, không thể được ạ!
    Nông công-tử dựng ngược đôi mày, hỏi gắt:
    - Sao lại không?
    Rồi cậu vỗ vào chỗ để ví tiền:
    - Sợ trả không nổi hả? Nói cho biết, tôi mua cả cái nhà hàng này bây giờ đấy!
    Cậu hầu bàn vội giải-thích:
    - Thưa ông, không thể được vì đó là ... ông chủ của tôi. Trong đó nói: “Kính chúc quí khách ngon miệng và nhận nơi đây lòng cảm-tạ của chúng tôi. Giuseppe Spomdalucci.”

Chàng và Nàng

    Khi lái xe vào rút tiền tại máy.
    Các ông:
    1) Ngừng xe trước máy.
    2) Hạ kính xe xuống.
    3) Cho thẻ vào máy, bấm mã số cá nhân.
    4) Lấy tiền.
    5) Lái xe đi.
    Các bà:
    1) Ngừng xe trước máy.
    2) Mở cửa xe (đậu xa máy quá, vói tay không tới).
    3) Lục lọi tất cả các ngăn trong bóp đầm, tìm thẻ.
    4) Soi gương, sửa tóc, dậm thêm tí son môi (dù không có ai khác chung quanh).
    5) Xuống xe.
    6) Cho thẻ vào máy.
    7) Lấy thẻ ra.
    8) Cho thẻ vào lần nữa theo đúng chiều.
    9) Lục bóp đầm lần nữa, tìm mảnh giấy có ghi mã số cá nhân.
    10) Bấm mã số cá nhân vào máy.
    11) Xem giấy, bấm lại lần nữa, số đúng.
    12) Lấy tiền, cho vào bóp đầm.
    13) Lái xe đi.
    14) Thắng xe, lùi lại trước máy.
    15) Lấy lại thẻ còn trên máy.
    16) Lái xe 20 cây số.
    17) Nhả thắng tay.

Ngôn ngữ của nàng

    - Thôi đi!
    Ðây là mấy tiếng nàng dùng để chấm dứt cuộc cãi cọ mà nàng nghĩ rằng nàng hoàn-toàn chiếm phần phải và bạn nên câm cha nó cái mồm lại.
   ​​ - Năm phút.
    Nghĩa là nửa giờ (tương đương với thời gian mà bạn “hẹn” với nàng để mang rác ra thùng, trong lúc đang ngồi xem tranh giải Túc cầu Âu châu).
    - Không có gì hết!
    Nghĩa là “có cái gì đó” mà bạn nên nhớm đít lên. “Không có gì hết” là dấu hiệu nàng đang muốn lộn mề gà bạn ra ngoài, dộng đầu bạn xuống đất. “Không có gì hết” là dấu hiệu báo trược một vụ cãi cọ kéo dài “năm phút” và chấm dứt bằng “Thôi đi!”
    - Cứ làm đi! (đi kèm với trừng mắt):
    Ðây là một lời đe-dọa hơn là thách-thức (làm đi rồi coi!) khi các bà gây-gổ bởi vì chuyện “Không có gì hết” và kết-thúc bằng “Thôi đi!”
    - Cứ làm đi! (không trợn mắt):
    Nghĩa là “Tui chịu thua”, hoặc “Muốn làm gì đó thì làm, tui cóc cần!” Bạn sẽ nhận được một cái trừng mắt với “Cứ làm đi!” chừng vài phút sau đó, tiếp theo là “Không​​ có gì hết!”  và “Thôi đi!”​​ Sau đó nàng sẽ thuyết-trình thêm chừng “Năm phút” khi nàng bắt đầu nguôi giận.
    - Thở dài (thật mạnh):
    Không có nghĩa thay cho một lời nói, mà là cả một bài diễn-văn không lời mà bạn hay hiểu lầm. Thở dài thật mạnh có nghĩa bạn là đồ ngốc, và ngạc nhiên tại sao nàng lại phí giờ đứng đó cãi-cọ với chàng về chuyện “Không có gì hết”.
    - Thở dài (nhẹ):
    Ðây cũng không phải là một lời mà là cả một bài diễn-văn không lời, nghĩa là nàng cảm thấy “đầy ứ” rồi, không thiết cục-cựa hay thở ra nữa. Nàng sẽ tiếp-tục đầy ứ như vậy.
    - Ðược rồi!
    Không có nghĩa là “được rồi”. Ðây là bài diễn-văn nguy-hiểm nhất cho bạn. Nó có nghĩa là nàng sẽ suy-nghĩ thật sâu, thật lâu, thật cặn-kẽ trước khi trả đòn những gì bạn đã gây ra. “Ðược rồi!” thường đi kèm với “Thôi đi!” và với cái trừng mắt.   ​​ 
    - Cám ơn!
    Nàng đang cảm ơn bạn. Ðừng nhức nhối.
    - Cám ơơơơnnn à! (kéo dài tiếng ơn)
    Khác với “cảm ơn”. Khi nàng nói “cảm ơơơơnnn à”, có nghĩa là nàng khiêu-khích, báo-hiệu rằng bạn làm nàng bị đụng chạm. Nếu bạn hỏi nàng “Chuyện gì vậy?” khi nghe tiếng thở dài thật​​ mạnh, câu trả lời sẽ là “Không có gì hết!”

Kỳ thị giới-tính

    Hỏi:
    - Làm sao bạn biết khi nàng sắp nói một câu khôn-ngoan?
    Trả lời:
    - Nàng bắt đầu bằng: “Chồng tôi nói...”

Dễ và khó

    Thi xong, hai cô học-sinh hỏi nhau:
    - Bồ lấy đề màu gì? Dễ không?
    - Ðề màu vàng. Câu hỏi thì tương-đối dễ, chỉ khó ở câu trả lời!

Làm việc như máy

    Một ông cụ ngồi nhàn tảng ngoài công-viên Hồ Kiếp Bạc, để ý quan-sát hai cậu thanh-niên làm việc.
    Một cậu cầm chiếc xẻng thật to, thật nặng, cắm-cúi đào thật nhanh. Ðào, đào, đào, thoáng chốc cậu đã hoàn tất cái lỗ khá to, khá sâu.
    Cậu thanh-niên thứ hai cũng cầm xẻng to, đợi cậu thứ nhất đào xong thì xúc đất lấp lại ngay. Lấp, lấp, lấp, cậu nện thật cẩn-thận đâu vào đó rồi tưới lên một xô nước.
    Chuyện đào đào, lấp lấp cứ xảy ra liên-tục như vậy. Ông cụ không giấu được vẻ ngạc-nhiên, bước tới gần, hỏi:
    - Này các cháu, ngừng tay nghỉ mệt một tí cho ta hỏi. Các cháu làm nhanh và giỏi lắm, rất đáng khen! Mà này, chỉ đào lỗ rồi lắp lại thế mãi sao?
    Một cậu giơ tay áo, lau mồ hôi rồi cười, đáp:
    - Vâng! Trông buồn cười nhỉ! Chỉ-tiêu của cháu là một ngày đào xong 50 cái lỗ.
    Cậu thứ hai cũng lau mồ hôi, cười tiếp lời:
    - Còn cháu, chỉ tiêu là lấp đất và tưới nước đủ vào các chỗ ấy.
    Cậu thứ nhất giải-thích thêm:
    -Toán của cháu có 3 người. Cái thằng được bố-trí trồng cây, hôm nay nó nghỉ.

Chuyện các bà quí-phái

    Một bà nhà giàu Ăng-lê, thuộc hàng quí-phái, ăn mặc bao giờ cũng đúng mốt, đúng cách, nói-năng cẩn-thận, lựa-chọn từng tiếng cho thật tao-nhã, lịch-sự, không to tiếng, không trợn mắt, không dằn giọng. Bà ta chuẩn-bị cùng ông chồng đi du-lịch nhiều ngày ở nước Úc. Bà ta gửi vi-thư đặt chỗ với một văn-phòng quản-trị  khu đất cắm trại, là nơi có núi đồi, sông nước, cảnh trí đẹp-đẽ, thanh-nhàn, dành cho du-khách với đầy-đủ tiện-nghi.
    Dù biết là khu trại rất hoàn-toàn, bà vẫn chưa cảm thấy yên tâm về các buồng vệ-sinh, không biết có thật sạch-sẽ, chỗ ngồi có thật thoải-mái hay không.​​ 
    Vốn là người nói-năng, viết lách thật cẩn-thận, thật lịch-sự, vấn-đề của bà khi hỏi thăm là không tiện dùng chữ “cầu-tiêu” (toilet) trong thư.
    Suy đi nghĩ lại thật lâu, bà quuyết-định dùng thữ “Bathroom Closet”, là một chữ cổ, lịch sự​​ hơn “Water Closet” mà sau này du-nhập sang Pháp, và được gọi tắt là “WC”.
    Tìm ra chữ xứng-đáng với phong-cách của mình, tuy rất hài lòng nhưng vẫn còn cảm thấy hơi sổ-sàng, bà cẩn-thận viết tắt thành “BC”, y như người Pháp viết “WC”.
    Bà viết: “Does the camping ground have its own B.C.” Trong khu đất trại có B.C. không?”
    Quản lý đất trại là một cậu trẻ, vui-vẻ liếng-thoắng, quen nhận đủ loại email với những chữ tắt, nhưng chả mấy khi phải đánh vật với các chữ cổ. Cậu không hiểu bà khách này muốn nói gì. Nhíu mày một cái, cậu chuyền tay cái thư cho các nhân-viên khác xem. Có người đoán hai chữ B.C. viết tắt từ Baptish Church. Thế là cậu ngồi lại trả lời cho bà khách phương xa:
    “Thưa bà,
    Tôi chân-thành tạ lỗi đã chậm trả lời, nhưng tôi rất vui thưa với bà rằng cái B.C. ấy chỉ cách văn-phòng chúng tôi có 9 dặm về phía bắc, đủ chỗ cho 250 người ngồi một lúc.
    Phải nhận rằng tương-đối hơi xa đất trại nếu như bà có thói quen đến đó mỗi ngày. Thực tình mà nói, hàng ngày có rất nhiều trại viên đến đó. Có người mang theo thức ăn trưa để ở lại chơi tới chiều. Họ đi thành từng nhóm, đến thật sớm và ở lại thật trễ. Tôi cũng có vài lần cùng nhà tôi đến đó. Gặp lúc đông quá, chúng tôi phải đứng cả buổi vì không còn chỗ ngồi. Tôi thích đi lắm, nhưng vì bận quá, thỉnh-thoảng mới đi được. Khi bà đến, tôi sẽ hướng dẫn ông bà đến tận nơi, vào tận chỗ ngồi và giới-thiệu ông bà với những người khác. Phần lớn mọi người ở đó đều biết nhau cả, và họ rất thân-thiện.”

Chiến sĩ xuất sắc

    Một tân-binh Do-thái vào trình-diện cấp chỉ-huy, xin hai tuần nghỉ phép.
    Viên Ðại-đội-trưởng trố mắt:
    - Cậu mới tới đơn-vị chưa đầy một tuần mà đã xin đi phép? Lại xin những ... hai tuần! Cậu tưởng cậu là ai? Con cưng của Thủ tướng Sharon chăng?
    Thấy anh tân-binh mặt-mày ngơ-ngác như con nai vàng, viên Ðại-đội-trưởng dịu giọng một chút, giải-thích:
    - Phép-tắc dài hạn một hai tuần của nhà binh chỉ dành cho những chiến sĩ có công trận đặc-biệt, cậu hiểu chưa? Thôi, về chỗ , làm việc đi!
   ​​ Anh tân binh hô “Tuân lệnh!”​​ chào kính rồi đàng sau quay, đi ra, dáng điệu y như hồi ở quân-trường.
    Hai ngày sau, anh ta trở lại văn-phòng chỉ-huy trên một chiếc xe tăng... Á-rập.
    Nghe tiếng xích sắt ngừng trước của và tiếng binh-sĩ reo-hò tở-mở, viên Ðại-đội-trưởng đang ngủ trưa, vội mắt nhắm mắt mở chạy ra xem, chân chưa kịp xỏ giày.
    Anh tân binh dập hai chân đứng nghiêm, chào “kịch” một cái, xin hai tuần phép...
    Vài giờ sau, trên xe chở lính về thành phố nghỉ phép, một chiến-sĩ xuất-sắc hỏi thăm cậu tân binh:
    - Cậu... làm sao hay quá vậy? Lấy được nguyên chiếc xe tăng của địch mà không trầy-trụa mảnh da?
    Anh tân-binh hớn-hở:
    - Dễ lắm Trung uý. Em đi vòng vòng khu thiết giáp, thấy có chiếc xe để đó không ai trông, em liền nổ máy, đâm thẳng qua phòng tuyến Á-rập. Còn hơi xa xa, em phất cờ trắng, chạy tới chỗ một xe tăng Á-rập. Em mở nắp xe, đứng trên pháo tháp, bắc loa tay hỏi lớn “Muốn hai tuần phép​​ không?” Anh kia trả lời “Muốn!”​​ thế là tụi em ... đổi xe cho nhau.
   ​​ 
9 - 11

    Tại cư xá Ðại học Boston, cán bộ an-ninh Hà-nội hỏi một du-sinh Con Ông Cháu Cha mới sang học:
    - Thế sao lúc thấy ổ điện chạm, cậu không gọi số 9-11 báo cáo ngay để người ta đến chữa cháy?
    Du-sinh:
    - Có chứ! Nhưng em tìm mãi không thấy số mười một đâu cả!

Ðố vui để ... chọc
    Hỏi:
    - Ðố bạn con gì có có 4 chân và không có tai?
    Ðáp:
    - Con chó của Mike Tyson.

Giản-dị thế?

    Một ông dẫn bà vợ bước qua cửa Thiên đàng, chặn một vị thánh, móc ra tờ giấy 100, hỏi:
    - Thưa Ngài đổi giùm ra bạc nhỏ được không?
    Vị thánh mỉm cười:
    - Ở đây không ai xài tiền, nhưng nếu con muốn, đây, 5 tờ 20, cầm lấy mà chơi cho vui!
    Ông kia hớn hở cầm tiền, xong đẩy bà vợ tới gần ông thánh:
    - Thưa Ngài, vợ con năm nay chẵn 60, Ngài đổi giúp con lấy 3 cô 20 được không?

Ðồng nghiệp quí

    Trong một công-ty điện-toán, một chuyên-viên kể-lể với đồng-nghiệp ngồi bên:
    - Thật là khổ-sở, mấy năm qua tôi bị mất ngủ kinh-niên, cứ tưởng là do công việc quá nhức đầu ở sở, nay mới khám-phá ra, không phải vậy, không phải vì việc quá khó, mà là vì làm việc quá nhiều! Cậu mỉm cưòi, không tin à? Này nhé, dân-số xứ này 237 triệu, thì đã có tới 104 triệu về hưu, để hết việc lại cho 133 triệu. Trong số 133 triệu đó, 85 triệu còn đi học, chỉ có 48 triệu làm việc. Trong số 48 triệu này thì có tới 29 triệu làm công chức ngồi nhàn tản trong các văn-phòng chính-phủ liên-bang, chỉ còn lại 19 triệu. Cậu gật đầu? Cảm ơn cậu. Rồi cậu xem, trong số 19 triệu ấy, 2 triệu 8 trong quân-ngũ, họ chỉ đánh nhau, giữ đồn và tuần tiễu, chỉ còn 16 triệu 2, trừ ra thêm 14 triệu 8 các ông các bà công chức tiểu-bang, thành-phố và thị-xã, còn có 1 triệu 4, trong số này thì 188.000 người nằm bệnh-viện, còn 1 triệu 212, mà có tới 1.211.998 người ở trong tù. Cậu xem, rốt cuộc, chỉ còn có 2 người làm việc: cậu và tôi. Trong khi đó, cậu thì đang ngồi dựa ngửa trên ghế, giở truyện Cả Cười ra đọc. Thế có khổ tôi không!


Ðầu óc xoay-trở nhanh-nhẹn

    Ba người bạn cùng đến một hãng kia, chờ được phỏng-vấn nhận việc.
    Cậu thứ nhất bước vào, gặp ông chủ bự ngồi chểm-chệ sau chiếc bàn​​ viết to kềnh. Ðiểm đặc-biệt là cái ông này coi cũng khá trai và hai vành tai bị ai đó cắt gọn tự bao giờ, chỉ còn hai cái lỗ hun hút thấy ghê.
    Ông chủ chỉ ghế ra hiệu mời ngồi, hỏi ngay:
    - Công việc này lương khá, nhưng đòi người có óc quan-sát và đầu-óc xoay-sở nhanh,
    Cậu A:
    - Dạ... vâng.
    Ông chủ:
    - Thế, ngay từ giây đầu-tiên bước vào đây, anh nhận thấy có điều gì cần nói?
    Cậu A nhanh-nhẹn:
    - Thưa, ông không có hai vành tai.
    Ông chủ đột-nhiên sầm mặt, gắt:      

- Anh cầm đơn đi ra, và đừng bao giờ ló mặt tới bầt cứ chi-nhánh xa gần nào của đại-công-ty này mà xin việc!
    Cậu A luống-cuống cầm đơn bước ra. Cậu B được mời vào.
    Ông chủ chỉ ghế ra hiệu mời ngồi, bảo:
    - Công việc này lương cao, nhưng anh phải  có óc quan-sát và đầu-óc xoay-sở nhanh,
    Cậu B:
    - Dạ...
    Ông chủ:
    - Thế, ngay từ lúc mới bước vào đây, anh nhận thấy gì?
    Cậu B:
    - Thưa, ông không có tai.
    Ông chủ vỗ bàn, hét:
    - Không tai thì mắc mớ gì đến công việc. Anh cút đi!
    Cậu B giật mình, chụp lấy tờ đơn xin việc, lui ra.
    Cậu C, nãy giờ được cậu A dặn-dò nhớ đừng bao giờ đá động gì đến chuyện vành tai của ông chủ, bình-tĩnh bước vào.
    Ông chủ chỉ ghế ra hiệu mời ngồi, bảo:
    - Tôi trả lương cao, nhưng muốn làm việc này, anh phải  có óc quan-sát và đầu-óc xoay-sở thật nhanh,
    Cậu C:
    - Vâng, thưa ông!
    Ông chủ:
    - Thế, ngay từ lúc mới bước vào đây, anh nhận thấy gì?
    Cậu C:
    - Thưa, ông mang kính sát tròng, contact lenses.
    Ông chủ bự hớn-hở:
    - Giỏi quá! Nhưng làm sao anh biết?
    Cậu C:
    - Thưa, vì ông không có vành tai, làm sao mang được kính thường!

Xạo hết chỗ nói

    Thời buổi đảo điên, bần cố nông về thành làm ông lớn, đua nhau nuôi chó, mướn chuyên viên về tư dinh dạy kèm, hãnh diện vì thú hơn vì dân.
    Một cán lớn hớn hở khoe:
    - Ðồng chí xem, con chó của tôi khôn hết chỗ nói. Ðồng-chí chuyển công văn vừa dựng xe đạp ngoài sân trước, nó đã biết và lon-ton chạy ra. Thấy báo Nhân Dân thì mang vào, còn thấy báo Làng Văn, nó đuổi người ta chạy có cờ...
    Cán kia:
    - Biết rồi! Chuyện đó có gì lạ đâu!
    Cán lớn:
    - Sao đồng chí lại biết?
    Cán kia:
    - Con Kiki nhà tôi nó báo-cáo.

Binh bất yếm trá

    Thấy trốn lánh trong hang hốc mãi cũng khổ mà chiến dịch bắt chước “bác” Cáo Hồ, “giết sạch cho đến thằng Mỹ cuối cùng” coi bộ cũng khó thành, một hôm Osama bin Laden liên lạc tổng thống Bush Con, đề nghị chơi trò đấu chó cho đỡ tốn mạng người, ai thua, người đó phải chịu vô tù của người kia sống cho tới già.
    Hai bên đồng ý hưu chiến 5 năm để nuôi chó.
    Osama bin Laden tìm mua được một con Doberman cái hung dữ nhất thế giới, cho lai giống với giống chó sói A-phú-hãn, loại chó sói khi đói, dám vây đánh cả cọp Nepal. Mấy tháng sau, 4 chú chó con ra đời, hình dung cổ quái mới nhác trông đã thấy sợ. Osama ngày đêm cho luyện tập 4 chú chó rồi chọn lấy con khoẻ nhất, hung nhất chờ tới ngày hẹn mang đến đấu trường.
    Osama bin Laden cho 8 người khiêng cái cũi to tướng tới, thả chú chó Doberman lai sói ra trước, mọi người trông thấy lạnh người, chắc mẩm phen này Bush Con sẽ gỡ lịch Hồi giáo cho tới già.
    Tới phen Bush Con cho xe trục kéo chiếc cũi dài ngoằng tới, mở cửa. Con chó của Bush Con thò cái mũi nhọn ra trước, nghếch lên đánh hơi rồi từ từ lạch bạch bò ra, bò ra, bò ra mãi mới hết. Hoá ra một con Dachshund khổng lồ dài tới mấy thước. Khán giả không nhịn được, cười rộ lên. Dachshund đâu phải loại chó đánh nhau. Thân thể nó dài ngoằng như thế kia, chó người ta muốn đớp vào đâu chả được!
    Ðã vậy, con chó của Bush Con mới ra khỏi cũi đã đánh hơi tìm chỗ có nhiều nước, băng băng chạy trốn tới đó. Con Doberman lai sói trông thấy địch thủ rùng rùng đuổi theo. Con Dahshund vẫn lạch bạch chạy. Chỉ trong một phút con Doberman đuổi theo gần tới nơi. Con chó của Bush Con đột nhiên quay ngoắt lại đớp một phát ngọt-ngào. Cả thân hình của con Doberman đột nhiên biến mất và chàng Dachshund bụng phồng to ra, từ từ bò vào một góc nằm nghỉ, chờ tiêu bớt con mồi...
    Mùa Giáng sinh năm đó, Bush Con lò dò vào nhà tù thăm Osama bin Laden.
    Laden hỏi:
    - Này, tôi hỏi thật. Chúng tôi khổ công lắm mới rèn luyện được con Doberman dữ dằn đó. Còn các ông thì làm thế nào để có được con chó Dachshund to thế?
    Bush Con ngạc nhiên, hỏi:
    - Dachshund nào?
    Osama bin Laden có vẻ giận:
    - Ông đừng tỏ ra khinh thường tôi. Thì con Dachshund nuốt sống con chó của tôi ở đấu trường hồi mấy tháng trước đó.
    Bush Con chợt hiểu, phá ra cười:
    - Dachsund nào đâu! Con cá sấu đó! Tôi phải tập-trung hàng chục bác sĩ giải phẫu thẩm-mỹ đại tài của cả nước Mỹ làm việc ngày đêm trong 5 năm trời đấy!


Cười mặn: hôi

   ​​ Một cặp vợ​​ chồng lái xe rong chơi xem mùa thu lá đỏ lá vàng rực-rỡ, chợt thấy có con chồn hôi (skunk) bị thương nằm bên vệ đường. Bà vợ bảo ông chồng dừng xe, lùi lại đến chỗ con chồn nằm để cứu con vật. Ông chồng càu nhàu vì sợ bị hôi xe và tiêu mất buổi đi chơi đang đến hồi tình tứ. Bà vợ nhất định: không cứu nó thì tối nay ôn ngủ ngoài xa-lông! Thế là họ ngừng xe. Người vợ bế con chồn mang về xe, bảo:
    - Trời lạnh quá! Tội nghiệp quá! Xem nó run như con cầy sấy đây này!
    Ông chồng đang cáu, bảo gọn:
    - Kẹp nó vào giữa hai đùi cho nó ấm!
    Bà vợ thắc mắc:
    - Hôi chết!
    Ông chồng đáp gọn:
    - Thì ... bịt mũi nó lại!

Con két thực thà

    Sơ trình Cha:
    - Thưa Cha, con có vấn đề với hai con két mới mua về...
    Cha:
    - Sao thế chị? Chuyện làm sao?
    Sơ:
    - Thưa Cha, cả hai đều là két mái và đều biết nói. Khổ nỗi, chúng nó chỉ nói được một một câu: “Ði đâu cũng vậy, đi giùm em đi thầy hai!”
    Cha tặc lưỡi:
    - Hư nhỉ! Nghe nói chỉ có gái đứng đường mới chào mời như vậy!
    Sơ:
    - Thưa Cha, bây giờ con phải làm sao đây Cha? Chẳng lẽ mang đi bán lại, người ta sẽ cười rằng con là người tu-hành mà dạy con két nói bậy như thế. Còn cho nó vào nồi thì tội nghiệp và uổng mấy trăm đô-la quá!
    Cha gục gặc đầu:
    - Thôi được rồi. Tôi sẽ bỏ chúng vào chung lồng với hai con két trống mà tôi đã khổ công tập cho chúng biết đọc kinh cầu nguyện mỗi buổi sáng.
    Sơ mừng rỡ, mang hai con két mái giao cho Cha, rồi tò tò đi theo xem Cha làm sao.
    Vừa đi đường vừa kể chuyện... két, Cha bảo:
    - Các anh này ngoan đạo và thánh-thiện lắm nhé. Ngày nào cũng vậy, ngoài các bài kinh chính, hai cậu còn lầm-thầm cầu nguyện thêm cái gì đó mà tôi chưa nghe kịp.
    Sơ suýt xoa khen dồi. Hai vị tu hành đến truớc lồng két. Hai nàng vừa trông thấy hai chàng trẻ tuổi đẹp trai liền xán lại: “Ði đâu cũng vậy, đi giùm em đi thầy hai!”
    Hai con két trống nhìn nhau cười tít mắt. Một cậu bảo:
    - Thấy chưa, tao đã bảo mà. Muốn gì thì cứ cầu bừa đi, đừng ngại, rồi thế nào Chúa cũng cho!

Chuyện Athen

    Một cậu Hi-lạp cố chen hết sức để tiến về phía chiếc ghế còn bỏ trống trong khu khán đài đắt tiền, hỏi ông Hi-lạp ngồi bên cạnh:
    - Thưa ông, cháu ngồi đây được chứ?
    Ông kia gật đầu:
    - Ðược chứ! Ghế này trống mà!
    Cậu kia mừng rỡ ngồi xuống, trầm trồ:
    - Trời ơi! Chỗ tốt và đắt tiền như thế này trong ngày khai-mạc Thế Vận Hội, sao lại có thể trống được, thật cháu không thể hiểu!
    Ông Hi-lạp chép miệng:
    - Ðúng ra thì ghế đó không trống. Của bà xã tôi đấy. Bả “theo ông theo bà” rồi! Ðây là lần đầu tiên chúng tôi định đi xem khai-mạc Thế Vận Hội với nhau sau mấy mươi năm chung sống.
    Cậu kia vội-vàng bày tỏ:
    - Ồ! Thật tội-nghiệp! Thế ông không tìm ra ai để dùng cái vé ấy, thí dụ như các cô các cậu trong nhà, bạn thân của ông hay họ hàng thân thích, hay ít nhất bạn đồng-nghiệp chẳng hạn?
    Ông kia lại chép miệng:
    - Có đấy! Nhưng họ đều bận cả, chả ai đi được!
    Cậu kia hỏi thêm:
    - Họ bận gì mà ghê gớm thế, đến lễ khai mạc Thế Vận Hội mà cũng không đi xem được?
    Ông kia chép miệng lần thứ ba, thở hắt ra:
    - Họ bận đi đưa đám nhà tôi!

Vấn đề nghiêm trọng

    Một bà da thịt mỡ màng, hai mắt ướt rượt, đến gặp bác-sĩ tâm-lý, bảo:
    - Tôi có vấn đề hết sức nghiêm trọng liên quan đến đời sống tình dục và hạnh phúc lứa đôi...   ​​ 
    Bác sĩ hỏi qua những câu hỏi thông thường và tiến dần vào lãnh vực chuyên môn:
    - Thế bà có bao giờ để ý đến sắc mặt của ông nhà trong lúc bà đang làm tình không?
    Bà thân chủ đa tình lim-dim đôi mắt, đáp nhỏ:
    - Dạ ...có. Có một lần tôi thấy mặt ổng.
    Bác sĩ:
    - Thế, sắc mặt của ông lúc đó ra sao?
    - Giận. Ổng có vẻ giận lắm!
    Thấy bác sĩ có vẻ thắc mắc muốn hỏi, bà nhoẻn miệng cười, nói tiếp:
    - Dạ... lúc đó ổng đứng bên ngoài cửa sổ nhìn vào.

Thành tích lẫy lừng

    Fidel Castro​​ bị Trần Đại Quang tráo điều xì​​ gà, ngỏm củ tỉ, mò mẫm leo lên đến tận cửa thiên đàng, gặp thánh Peter. Ông thánh soát lại hết tất cả mọi sổ sách, không thấy tên “Fidel Castro” đâu, bèn trỏ đường​​ hỏa​​ ngục:
    - Trong đời ngươi chưa từng làm được việc gì tốt cả. Chắc “hộ khẩu” của người ở dưới kia. Hãy xuống đó thử xem.
    Fidel lừ mắt nhìn thánh Peter rồi từ từ bước xuống.
    Tới cửa địa ngục, quỉ sứ cũng không tìm thấy tên “Fidel Castro” trong sổ. Suy nghĩ hồi lâu, quỉ sứ bảo:
    - Chắc là “hộ khẩu” của người đã được chuyển qua bên âm phủ ở Ðông phương vì dân ở địa ngục này biểu tình dữ quá, nhất định không chấp nhận cho ngươi nhập cư ở đây.
    Fidel trừng mắt nhìn quỉ sứ rồi xuống bè, thả buồm đi về phía Ðông. Trải qua một thời gian,​​ Fidel tới bờ bên kia, vào cửa sông Nại hà nước chảy xiết đầy những cá sấu đói mồi, bơi theo đớp gió lập-bập hai bên mạn bè.
    Ngưu Ma Vương chờ xem mặt Fidel ngay trên bờ sông.
    Vừa lên bờ, thấy mặt Ngưu Ma Vương trông kinh khủng quá, Fidel phát run lên, tìm cách xin trở lại bên kia biển:
    - Thưa ngài, tôi... tôi bỏ quên hành lý bên kia bờ, xin ngài thương tình cho tôi trở lại lấy rồi đến yết kiến ngài sau...
    Ngưu Ma Vương lắc đầu, hỏi:
    - Hành lý ít nhiều?
    Fidel nghe giọng rổn rảng của Ma Vương, càng cuống quít:
    - Thưa nhiều, nhiều lắm!..
    Ngưu Ma Vương ra lệnh cho mười tên tiểu quỉ dùng chiếc bè nhỏ bé của Fidel qua bờ bên kia lấy hành lý cho Fidel...
    Bên kia bờ, thánh Peter đang dạo chơi cùng các thiên thần. Bỗng một thiên thần trông ra bờ biển, ngạc nhiên ngắm-nghía một lúc rồi kêu lên:
    - Thánh thần ơi! Fidel vừa mới qua bên ấy, người ta đã đóng bè​​ vượt biển chạy sang kia kìa!..

Bệnh bò điên

    Trong tiếng Anh, ox là loài bò, cow là con bò cái, bull là con bò đực. Cả Cười thắc mắc, bệnh bò điên là bệnh chung của loài bò, đều cần người chăn giắt (cow-boy), chuồng (cow-house) hoặc lâu lâu nổi cơn, gây bệnh cho người (mad cow) tại sao khi đặt tên, các ông Hồng Mao đều nghĩ ngay tới giống cái, dùng chữ “cow” thay vì “ox” hay “bull”. Nhưng cái đó để ... hậu xét. Chuyện dưới đây chỉ liên quan đến bệnh bò điên (Mad Cow Desease).
    Một nữ chuyên viên Y-tế mang máy móc về nhà quê phỏng vấn các chủ trại bò về chuyêïn bò điên.
    Chuyên viên:
    - Ông nghĩ sao về bệnh bò điên?
    Chủ trại hỏi lại:
    - Bệnh gì?
    Chuyên-viên:
    - Mad Cow Desease, bệnh bò điên?
    Chủ trại lại hỏi:
    - Bò hả? Bò nào?
    Chuyên viên:
    - Bò cái...
    Chủ trại vỗ trán:
    - À... Bò cái... Lũ bò sữa phát điên ấy mà. Cái này nó có nguyên nhân chứ.
    Nữ chuyên viên:
    - Vâng. Xin ông cho biết.
    Chủ trại giải thích:
    - Lũ bò cái phát điên vì mỗi năm người ta chỉ cho nó chịu đực có một lần.
    Nữ chuyên viên hơi đỏ mặt:
    - À vâââng! Thưa ông. Ý kiến này mới lắm, nhưng tôi xin ghi nhận.
    Chủ trại nhìn nữ chuyên viên:
    - Bà có vẻ không tin? Ngày nào người ta cũng vắt sữa lũ bò cái hai lần mà mỗi năm chỉ cho​​ chúng chịu đực có một lần. Tại sao phát điên hả? Này nhé, bà thử tưởng tượng, ngày nào tôi cũng đùa nghịch cặp bú tí của bà hai lần mà một năm mới để cho bà “thoả-mãn” một lần, khí tồn tại não, liệu bà có phát khùng lên hay không chứ?

Ðàn ông chung tình

    Hỏi:
    - Trên đời này có loại đàn ông nào đi làm việc xa nhà lâu ngày mà vẫn trung thành với vợ nhà?
    Ðáp:
    - Có chứ, thiếu gì! Như mấy ông phi-hành-gia chẳng hạn.

Chuyện Lã sinh môn tân thời

    Trên một chuyến xe lửa, bốn người ngồi trên nhau băng ghế đối diện nhau: một viên đại đội trưởng nổi tiếng hắc búa và một anh lính ngổ ngáo dưới quyền, hai người đang rời trại đi phép; một thiếu nữ xinh xắn và một bà sồn sồn. Chợt xe lửa chui vào đường hầm và đèn đóm vụt tắt ngấm. Có tiếng hôn kêu “chụt” và một tiếng tát “bốp” nổi lên.
    Xe lửa ra khỏi hầm. Ðèn sáng.​​ 
    Bà sồn sồn nghĩ thầm:
    - Cái con bé này may đời mà không biết nhận. Giá gã kia hôn mình, mình đã hôn trả lại chứ đời nào lại tát người ta!
    Cô gái nghĩ:
    - Ðáng đời cái thằng dê xồm. Ai đời lại nhè con mụ gái già mà xáp lại hôn ẩu!
    Viên Ðại-đội-trưởng mặt ửng năm dấu ngón tay, kêu khổ thầm:
    - Trời đất ơi! Cái thằng lính mắc dịch làm ẩu mà con nhỏ lại tát mình!
    Anh lính hí hởn, nghĩ:
    - Cho Ðại-uý hết mắng tui ngu nhé! Tui hôn lên tay mình cái “chụt” rồi dang thẳng cánh tặng ngài một bạt tai mà vẫn tiếp-tục bình yên vô sự!..

“Xử lý” đúng cách

    Một anh cán lễ mễ lên máy bay, chui tọt vào ngăn hạng nhất (first class) ngồi chễm chệ.​​ 
    Cô tiếp-viên hàng-không lễ phép xin xem vé lên tàu rồi bảo:
    - Thưa ông, số ghế của ông không phải ở đây, xin ông vui lòng dời sang buồng kế, hạng thường.
    Anh cán:
    - Tôi là cán bộ đảng Cộng-sản Việt-nam quang-vinh. Tôi phục-vụ tốt và thuộc diện tiên-tiến, tôi sẽ ngồi nguyên tại đây cho tới khi máy bay đáp xuống Hoa-sinh-tơn.
    Cô tiếp-viên hàng-không nhã nhặn:
    - Thưa ông, nhưng ông mua vé hạng thường, xin ông dời đến đúng số ghế của ông.
    Anh cán đanh nét mặt, kiên-quyết lặp lại:
    - Tôi là cán bộ tiên tiến của đảng Cộng-sản Việt-nam quang-vinh. Tôi sẽ ngồi nguyên tại đây cho tới khi máy bay đáp xuống Hoa-sinh-tơn.
    Cô tiếp-viên lúng-túng tìm Tiếp-viên trưởng. Tiếp-viên trưởng yêu-cầu anh cán ngồi lại cho đúng chỗ. Anh ta to tiếng hơn:
    - Tôi là cán bộ tiên tiến của đảng Cộng-sản Việt-nam quang-vinh. Tôi sẽ ngồi nguyên tại đây cho tới khi máy bay đáp xuống Hoa-sinh-tơn.
    Thấy đã đến giờ chuyển ra phi-đạo để chuẩn bị cất cánh, Tiếp-viên-trưởng phúc-trình cho Trưởng máy bay. Vài mươi giây sau, viên phi-công mở cửa bước ra, đến gần anh cán kề tai nói nho nhỏ. Anh cán ngạc-nhiên hỏi lại rồi ngoan-ngoãn thu dọn hành-lý bước sang ngăn kế, ngồi đúng vào ghế của anh ta.​​ 
    Máy bay cất cánh. Tiếp-viên-trưởng có dịp gặp viên phi-công, tò-mò hỏi:
    - Ban nãy anh nói gì mà cha nội đó ngoan-ngoãn dời đi vậy?
    Viên phi-công nháy mắt, cười:
    - Bí mật! Tôi nói với ông ta là nửa phần đầu của chiếc máy bay này sẽ đáp xuống Honolulu, chỉ có phần đuôi dưới kia bay đi Washington.

Tai nạn bàn ủi

    Một chị cán tới bệnh viện xin chữa giúp hai vành tai bị phỏng, phồng lên.
    Bác sĩ hỏi:
    - Chị làm sao ra nông nỗi?
    Chị cán phân bua:
    - Tôi đang là (ủi) cái quần bò thì phôn reng. Thay vì cầm phôn lên nghe, tôi lại chụp cái bàn là...
    Bác-sĩ hỏi tiếp:
    - Thế còn cái vành tai bên kia?
    Chị cán rắn giọng:
    - Thì cũng tại cái thằng chào hàng phải gió ấy! Hắn lại gọi nữa!

Bé cái lầm

    Một anh cán có dịp ra nước ngoài làm việc. Một hôm tinh thần hủ hoá nổi dậy, anh ta mò vào tiệm “ngụy” chuyên cho thuê phim, tìm một cuốn băng hình loại 3 ích-xì về tham quan cho biết.
    Chiều hôm đó bỏ cả cơm nước tắm rửa, về tới phòng trọ, anh cán hồ hởi cho băng vào máy, xem liền. Lạ kỳ là loay hoay cách nào, trên màn ảnh chỉ thấy toàn hạt là hạt, chả có hình mà cũng chả có tiếng.
    Ðánh vật với cuốn băng một lúc, anh cán tuyệt vọng gọi cho tiệm:
    - Này! Bọn bồi bếp đế quốc các anh chuyên trò lường gạt. Phim với phiếc, chả có hình mà dám lấy của người ta tới hai đô!
    Tuy bực, chủ tiệm vẫn hỏi thêm:
    - Dạ lâu lâu cũng có cuốn bị hư, chúng tôi sẽ đổi cho khách cuốn khác cùng loại và không lấy thêm tiền. Cuốn băng của ông tên gì?
    Anh cán loay-hoay đánh vần:
    - Ơ... Hát ca hát. E con ve. A cái nhà, Dê con dế. À...  Xê con chim. En nờ cao. E con ve. A cái nhà. En-nờ nùn. E con ve, Rờ cái rốn. H-E-A-D  C-L-E-A-N-E-R.

Nỡm!

    Một anh cán lớn đi công tác xa về, vừa bước vào cửa chợt nghe vợ rên ư ử trên lầu. Không biết chuyện gì, anh chạy rầm rập lên thang gác, thấy bà vợ đang mặc y phục của bà Ê-va, nằm​​ tênh hênh trên giường, mặt đờ đẫn, mồ hôi mồ kê nhễ nhại.   ​​ 
    - Làm sao thế?
    Bà vợ lắp bắp:
    - Em... Chắc là... nhồi máu cơ tim!
    Anh cán hốt hoảng chạy ầm ầm xuống thang, mở cửa đứng trước nhà kêu cứu:
    - Này các đồng chí, các cô các bác gọi giùm xe đưa nhà tôi đi cấp cứu.
    Rồi anh chạy vội vào nhà, gặp thằng con 5 tuổi lún cún chạy ra, mếu-máo mách:
    - Chú Phó ban của bố nấp sau tủ áo của mẹ. Chú Phó không mặc quần áo gì cả!
    Anh cán lại sầm sập chạy lên gác, lôi anh Phó ban ra, hét vào tai:
    - Ðồ nỡm! Vợ tôi bị nhồi máu cơ tim mà anh chả được cái tích sự gì cả, còn bày trò cởi quần áo ra dọa trẻ con!

Làm sao tới anh!

    Ở Tây-phương, các cô gái tóc vàng thường bị dùng làm biểu-tượng cho sự ngây-thơ mộït cách ngớ-ngẩn. Truyện sau đây là một thí dụ.
    Nàng Blonde nghi ngờ đức ông chồng yêu quí của mình thuộc loại có năm bảy lá gan (đàn ông năm bảy lá gan, lá ở cùng vợ lá toan cùng người). Nàng bèn chạy ra tiệm súng mua một khẩu gọn đẹp, có sức công-phá ác-liệt nhất, thủ sẵn trong ví.
    Một hôm nhận được tin tình báo từ ... tam-giác đài, khi thấy ông chồng nại cớ “còm-piu-tơ” trục-trặc, khách hàng đòi hỏi, chủ bắt làm khuya, v.v. và v.v., nàng bèn hăm hở lái xe chạy ào ào tới mục-tiêu tình-nghi số 1.
    Ðến nơi, nàng Blonde tông cửa xông vào, bắt gặp gian phu đang tô-hô và ôm trum-trủm một cô tóc hung trong lòng.
    Nàng Blonde mở ví, lấy súng ra nhắm vào cô tóc hung một lúc, nghĩ sao lại chĩa qua ông chồng, rồi khóc lên rưng rức, tự chĩa vào đầu mình, nhắm nghiền hai mắt, chuẩn bị bóp cò.
    Chợt nghe tiếng ông chồng kêu lên:
    - Ðừng em! Ðừng làm thế!
    Nàng Blonde mở bừng mắt, gắt:
    - Câm mồm đi! Rồi sẽ tới​​ phiên​​ anh ngay sau đó!

Óc rỗng

    Lại chuyện các cô tóc vàng, một nàng Blonde khác.
    Tại phòng cấp cứu, bác-sĩ hỏi một nàng Blonde mang mấy ngón tay thương-tích tới xin băng bó.
    Bác sĩ:​​ 
    - Trời ơi! Cô làm sao mà ra nông nỗi này?
    Nàng Blonde khóc thút-thít:
    - Em... em định tự-tử.
    Bác-sĩ:
    - Tự tử? Mà bắn vào mấy ngón tay thì đâu có chết?
    Nàng Blonde khóc to hơn:
    - Em cũng biết vậy chứ đâu có ngu! Ðầu tiên em chĩa súng vào ngực, song em nghĩ “tám ngàn đồng tiền bơm ngực chứ có ít đâu!” và em quyết định không làm cho nó thủng lỗ.
    Rồi em ngậm súng vào miệng, định bóp cò, nhưng em sực nhớ ra “ba ngàn tiền niền răng hôm​​ nọ”, chẳng lẽ lại hơ hỏng làm cho nó hư đi.
    Cuối cùng, em chĩa súng vào lỗ tai. Nhưng, bác sĩ biết mà, súng nó kêu to lắm, vốn là người cẩn-thận, em đã bịt lỗ tai bên kia lại cho đỡ ồn trước khi bóp cò.

Còn cười được sao?

    Một cậu thanh niên vạm vỡ, bặm trợn, được bạn bè chờ tới phòng cấp-cứu, trên vai còn cắm ngập một lưỡi dao đen xì trông thật dễ sợ.
    Bác sĩ hỏi:
    - Ghê quá! Có đau lắm không?
    Cậu trai lắc đầu rồi gật đầu:
    - Có chứ! Khi nào cười to thì đau.

Cười mặn

    Trong tiệm bán dụng cụ ái tình, một bà hỏi:
    - Tôi cần một cái máy rung (vibrator) cỡ lớn nhất.
    Cô bán hàng đang bận, trỏ vào một phía:
    - Mời bà xem qua, tất cả các cỡ, các hiệu đều treo sẵn trên tường. Tôi sẽ ra với bà ngay.
    Vài phút sau, bà khách trỏ cho cô bán hàng:
    - Tôi thích cái màu đỏ chót treo ở góc đàng kia.
    Cô bán hàng nhìn theo, nhưng lắc đầu:
    - Không được bà ạ. Cái đó không rung. Nó là cái bình chữa lửa mà.

Cười mặn 2

    Một nhóm cán Vẹm rủng rỉnh tiền hút máu dân lành, kéo nhau sang Paris du-hí một chuyến, về nhà kháo nhau:
    - Này chúng mày ạ, mấy cô gái hạng sang bên Pa-ri, cô nào cô nấy đều còn trinh cả, thế mới lạ chứ!   ​​ 
    Trong lúc đó tại các nhà thổ ở Paris, các cô nhớ lại lúc tiếp các chàng trai nước Việt, bảo nhau: “Gớm mấy chàng Việt-nam, họ vội ơi là vội, lần nào cũng vậy, mình chưa kịp cởi vớ-liền-quần (pantyhose), họ đã khóc ngoài quan ải cả!

Cứ tưởng nàng giơ chân?

    Một bà sồn sồn mập mạp, hai cánh tay to như tay võ sĩ đô vật, mặc áo sát nách, bước vào quán rượu. Bà  giơ cao cánh tay, khoe cả một cánh rừng nhiệt-đới rậm-rì, cất giọng lanh lảnh hỏi:
    - Hiền nhân quân tử, ai hào-hoa phong nhã, mời “người đẹp” một ly nào!
    Cả quán quay lại nhìn bà, im lặng.
    Chợt một ông tây say khật-khưỡng ngồi ở cuối quán trả lời:
    - A! Vũ-công ballet! Mời nàng một ly!
    Chủ quán rót rượu, rồi tới ông khách thu tiền.
    Một lát sau, người đẹp lại giơ cao tay khoe cánh rừng nhiệt đới, hỏi:
    - Hiền nhân quân tử, ai hào-hoa phong nhã, mời “người đẹp” một ly nữa nào!
    Cả quán lờ đi. Ông tây say khật-khưỡng ban nãy ở phía cuối quán lại trả lời:
    - A! Vũ-công ballet! Mời nàng một ly nữa!
    Chủ quán rót rượu, rồi tới ông khách thu tiền, hỏi nhỏ:
    - Mời rượu thì mời, nhưng sao lại gọi bà ta là “vũ-công ballet”?
    Ông tây hấp-háy đôi mắt kèm-nhèm, hỏi lại:
    - Không phải vũ-công ballet thì làm sao nàng lại có thể giơ chân cao tới mức đó?

Cười đỏ

    Tại Hoa-sinh-tơn, trong một buổi tiếp-tân ngoại-giao, cán bé khật-khừ báo-cáo cùng cán lớn:
    - Báo-cáo đồng chí... Lũ đế quốc này ... sụp... sụp-đổ tới nơi rồi!
    Cán lớn cũng ở tình-trạng sắp “sụp-đổ” tới nơi, lúng-búng hỏi:
    - Sao ... đồng chí ...biết?
    Cán bé say quá, chìa cái ly lật úp:
    - Ðồng chí sờ vào đây này... Cái cốc... Cái cốc chúng nó làm ... chả có miệng gì cả!
    Cán lớn sờ tay vào mặt dưới, phán:
    - Ðúng đấy! Ðồng chí... nói đúng đấy... Chả có miệng mà ... cũng chả có đáy!

Túi khôn của loài người

    Trong cuộc chạy đua không-gian giữa hai siêu cường Nga Mỹ, cả hai đều khám-phá ra, ở ngoại tầng không-gian, vì không có trọng-lực, các cây bút bi loại thường đều viết không ra chữ.
    Một hôm nhân hội-nghị thượng-đỉnh, TT Reagan tặng cho Chủ tịch Gorbachev một món quà nhỏ, hãnh-diện nói:
    - Ðây là loại bút không-gian, ở nơi không có trọng-lực vẫn dùng để viết được. Chúng tôi đã tốn hàng triệu đô-la để nghiên-cứu và mới chế-tạo thành-công lố đầu. Tặng ngài một chiếc dùng thử.
    Gorbachev móc ra cây bút khác, tặng lại:
    - Còn đây là cây bút chì, tiệm chạp-phô ở đầu đường cũng có bán, mười xu một cây, chả phải khổ công nghiên cứu gì ráo, mời ngài mang lên không-gian dùng thử.

Thà lạnh chút, sướng hơn

    Trên cõi đời ô trọc này, có ông dồi-dào sinh lực, cả ngày cứ bám bên vợ chờ dịp tòm tem; có ông lại yếu cơ, mỗi khi vợ bắt trả bài cứ nại cớ nhức đầu, đau bụng, thằng nhỏ không chiều​​ thằng lớn, động đất bên Ba-tư, sóng thần Nam-dương, lụt Hai-ti, chìm phà bên Băng-gla-đét chết nhiều quá làm ông xuống tinh-thần, v.v. và v.v. để thoái-thác...
    Một chiều đông tuyết rơi lất-phất, khí lạnh thấu xương, Tư Liệt bị vợ sai:
    - Này ông, khoác cái măng-tô ra đầu đường mua giùm tui ổ bánh mì!​​ 
    Tư Liệt cự nự:
    - Sao hôm qua chở bà đi chợ lại không chịu mua cho đủ, bà nội! Trời lạnh căm căm như vầy, con chó còn được nằm trong ổ ấm-áp, bà bắt tui ra ngoài lỡ gió máy về đau sù-sụ thì khổ thân ai? Không! Ba cái vụ bánh mì đó không phải là chuyện của đàn ông. Tui mạnh-mẽ phản-kháng và cương-quyết từ-chối. Hứ!
    Bà Tư đổi chiến-thuật, nở nụ cười tình-tứ, nhỏ nhẻ:
    - Thôi mà! Không đi thì thôi, cưng! Lên phòng một chút đi, em nhờ chuyện... đàn ông!
    Tư Liệt giật mình mở tủ cái rột, chụp áo cái rẹt:
    - Thôi đi bà nội! Bánh mì loại nào đây, nói đại giùm cái đi!

Tinh-thần thực dụng

    Một cô gái 17 thỏ thẻ bảo mẹ rằng cô ta mất kinh đã hai tháng. Giật mình, bà mẹ vội chạy ra nhà thuốc tây mua thuốc thử thai. Kết quả cho thấy cô gái đã mang bầu.
    - Ai? Thằng chó đẻ trời đánh thánh đâm nào mà làm khổ tao thế này? Hu hu... Trời cao đất dày ơi xuống đây mà xem! Mầy mà không lôi cổ nó tới đây ngay lập tức thì tao kêu cảnh sát còng đầu nó về tội... hiếp dâm, mầy nghe chưa hả con ranh lộn giống kia?
    Cô gái cầm điện-thoại lên, gọi.
    Nửa giờ sau, một chiếc Ferrari đỏ chói ngừng êm ngoài cửa. Một ông cụ non ăn mặc chải chuốt, dáng điệu phong-lưu xin phép bước vào. Bốn người ngồi trong phòng khách.​​ 
    Ông cụ hào-hoa nhỏ-nhẹ trình bày:
    - Kính thưa hai bác. Ái nữ của hai bác đây vừa báo tin vui cho tôi về tình-trạng của em ấy. Thú-thực với bác, tôi yêu em lắm, nhưng vì đã có gia-đình riêng nên không cưới em được. Tôi xin hai bác cho phép tôi được lo chu-toàn trọn đời cho hai mẹ con. Tôi sẽ chịu hết mọi phí-tổn hộ-sản. Nếu em ấy sinh con gái, tôi sẽ tặng cho em một cửa tiệm đang sinh lợi rất khá, một biệt thự bên bờ hồ và một chương-mục 1 triệu đồng. Nếu em ấy sinh con trai, tôi cũng tặng y như vậy và một chương mục 2 triệu đồng. Trong trường hợp em ấy xẩy thai, xin hai bác cho biết tôn ý xem tôi sẽ làm gì cho đúng ý hai bác...
    Ông chồng nãy giờ vẫn yên lặng, đột nhiên mở miệng:
    - Thì cụ... ông... a... cậu làm lại từ đầu!

Nhập đề lung khởi

    Sáu ông ngồi đánh bạc. Hai Thất thua một cú nặng, bay luôn cái nhà hàng đang hồi đông khách. Hai Thất chợt ôm ngực lảo đảo, rồi ngã lăn ra. Xe cứu thương đến. Y tá hì hục một lúc rồi chở Hai Thất vào bệnh viện. Bác sĩ tuyên bố: Hai Thất đã bị Nam Tào giũ sổ.​​ 
    Năm ông còn lại đứng nguyên tại chỗ, làm ba phút mặc niệm, cầu nguyện cho người quá cố.
    Xong, một ông chợt lên tiếng:
    - Ðời của nó như vậy coi như xong rồi. Thế còn chúng ta, ai có nhiệm vụ báo tin cho con vợ sư tử Hà Ðông của nó đây?
    Cả bọn bày ra cuộc rút thăm. Tư Chơi trúng thăm, lãnh nhiệm vụ, chuẩn bị lên đường thi hành công tác. Chúng bạn xúm lại cố vấn:
    - Mầy phải bình tĩnh, nhẹ nhàng.
    - Mầy ít nói quá, cái gì cũng quen thói ngắn gọn. Phải nhập đề lung khởi, không nói vô đề tài cái rẹt, sốc-kê người ta.
    - Phải kiếm chuyện gì xa xa gần gần, úp mở nói trước.
    - Rồi từ từ giúp người ta khám phá ra câu kết luận...
    Tư Chơi cười ruồi:
    - Nghề của chàng. Nhập đề lung khởi nhưng ngắn gọn. Ðừng có lo, để đó tao...
    Tư Chơi bấm chuông. Vợ Hai Thất ra mở cửa, thấy Tư Chơi, biết là bạn đánh bạc của chồng, mặt bà đanh lại:
    - Thằng chả đâu?
    Tư Chơi bình tĩnh:
    - Ảnh mới thua đứt cái nhà hàng!
    Vợ Hai Thất hét:
    - Bảo thằng chả ngã lăn ra chết đi, đừng có về cái nhà nầy nữa!
    Nói xong, vợ Hai Thất đóng cửa cái rầm vào mặt khách.
    Tư Chơi cố nói vọng vào:
    - Dạ, ảnh làm rồi!   ​​ 

Quen tay

    Hai anh cán thuộc đội hành quyết một hôm rủ nhau vào rừng Cúc Phương săn. Một anh ngã lăn cu đeo ra bất tỉnh, không biết vì lý do gì. Sờ mũi hắn thấy không còn hơi thở, vạch mắt ra xem thấy con ngươi đã đục lờ, cán kia móc phôn tay ra gọi cấp cứu:
    - Khẩn trương! Khẩn trương! Bạn tôi chết rồi! Tôi làm sao đây hở?
    Giọng điện thoại viên bình tĩnh, lạnh lùng:
    - Gượm đã nào! Cứ rối cả lên! Mà có chắc hắn chết thực chứ?
    Ðầu giây chợt im lặng. Có tiếng súng nổ. Và tiếng nói:
    - Báo cáo! Chắc trăm phần trăm.

Ðường giây điện thoại cho người điên

    - Kính chào! Quí vị đang gọi cho Mental Health Hotline, đường giây điện thoại đặc biệt giúp đỡ về tâm thần.
    Nếu bạn bị dồn nén, xin bấm số 1 liên tục.
    Nếu bạn luôn luôn có người trông coi bên cạnh, xin nhờ người ấy bấm số 2.
    Nếu bạn bị chứng đa trùng bản ngã, xin bấm các số 3, 4, 5 và 6.
    Nếu bạn mắc bệnh hoang-tưởng, chúng tôi biết bạn là ai và bạn cần gì. Xin đừng gác máy, chúng tôi sẽ dò tìm ra số nơi bạn đang ở.
    Nếu bạn bị bệnh ảo-tưởng, xin ấn số 7, chúng tôi sẽ chuyển đường giây của bạn lên phi-thuyền mẹ.
    Nếu bạn bị bệnh ảo-giác, hãy lắng nghe thật kỹ, sẽ có một tiếng nói thật nhỏ rót vào tai, bảo bạn phải làm gì.
    Nếu bạn bị bệnh bấn loạn, tốt nhất là đừng bấm số nào cả, vì chẳng ai giúp bạn.
    Nếu bạn mất khả năng nhận mặt chữ, hãy bấm số 69696969696969.
    Nếu bạn bị bệnh mất ký ức, hãy bấm số 8, nói vào máy tên họ, bút hiệu, ngày và nơi sinh, địa chỉ, các số phone và fax, số thẻ An sinh xã hội của bạn cùng khuê danh của mẹ bạn.
    Nếu bạn bị bệnh chậm, hãy từ từ, chậm rãi bấm số 0... 0... 0...
    Nếu bạn bị bệnh lẫn lộn, hãy nhắn vào máy sau khi nghe tín hiệu, trước khi nghe tín hiệu, xin chờ tín hiệu...
    Nếu bạn bị bệnh mất trí nhớ tạm thời, xin bấm số 9.
    Nếu bạn bị bệnh mất trí nhớ tạm thời, xin bấm số 9.
    Nếu bạn bị bệnh mất trí nhớ tạm thời, xin bấm số 9.
    Nếu bạn bị bệnh mất trí nhớ tạm thời, xin bấm số 9.
    Nếu bạn bị bệnh mất trí nhớ tạm thời, xin bấm số 9.
    Nếu bạn bị bệnh thiếu tự tin, xin vui lòng gác máy. Tất cả các điện-thoại-viên đều quá bận, không ai rỗi hơi để giúp bạn!

Tiên tri

    Tí:
    - Ông nội tao hay lắm. Ổng biết năm ổng chết, và cả ngày tháng nữa. Không sai một chút!   ​​ 
    Tèo:
    - Sao hay vậy? Ổng biết coi bói hả?
    Tí:
    - Không phải! Quan toà nói cho ổng biết.


Của ông, của bà

    Ngày xửa ngày xưa, khi Thượng Ðế chế tạo loài người gần xong, Ngài vét trong túi vật liệu xem còn món gì để tặng riêng cho Adam và Eve, mỗi người một món.
    Thượng Ðế lôi trong túi ra một thằng tí ngẵng, giải thích:
    - A, tiếng tục gọi vật này là con cu, con chim, của quí, của nợ, chìa khoá động đào, Trạng Quỳnh gọi là thằng tí ngẵng, Hồ Xuân Hương gọi là đòn cân tạo hoá,.. Có nó, các người có thể đứng thẳng lưng mà xả xăng, không cần phải ngồi,..
    Nghe tới đó, Adam sướng giơ tay thật cao:
    - Cho con! Xin Ngài cho con! Trời ơi, sung sướng quá, có nó con khỏi phải ngồi khi làm phận sự thiêng liêng do Ngài giao phó, con có thể phóng nước cao hơn khỏi đầu, có thể viết tên con trên cát, trên tường. Ha ha! Ðàn ông chúng tôi có cái mà các bà không bao giờ có... Xin Ngài ban cho con! Xin Ngài thương con...
    Thượng Ðế mỉm cười:
    - Ðược rồi. Ðây!
    “Phụp!” một tiếng, trên người của Adam đã mọc ra một cái nhánh nhỏ, xinh xinh. Chàng ta khoái chí nhảy cỡn lên rồi phóng nước ngay vào gốc cây bên cạnh, cười ha hả.
    Thượng Ðế quay sang Eve:
    - Ðể xem ta còn món gì. A đây rồi, cho con: Bộ óc.

Chết sướng hơn

    Một ông đến gặp thầy cả, sụp lạy và thưa:
    - Thưa thầy, vợ con nó định đầu độc con.
    Thầy cả ngạc nhiên:
    - Chết chửa? Sao vậy? Thôi để thầy nói chuyện với nó rồi phôn cho con biết kết quả...
    Ba ngày sau người đàn ông quay lại, sụp lạy, chờ nghe kết quả.
    Thầy cả lắc lắc cái đầu, nói:
    - Hôm qua ta đã nói chuyện với vợ con suốt năm tiếng đồng hồ trên điện thoại... Con vẫn muốn nghe lời ta khuyên chứ?
    Người đàn ông gật đầu lia lịa:
    - Dạ thưa thầy vâng ạ. Vâng!
    Thầy cả thở dài não-nuột, đặt tay lên vai người đàn ông, ngập-ngừng mãi rồi nói nho nhỏ:
    - Thôi! Con uống cái ly thuốc độc đó đi!

Xạo Hết Chỗ Nói

    Nắng mưa là bệnh của trời, Ba hoa là bệnh của người Vê-Em. Quả vậy, cán bộ Vẹm đã nổi tiếng xạo nhất thế giới, bắt đầu từ chuyện “máy lạnh chạy đầy đường” của những năm sau 75, cho tới câu chuyện sau đây...
    Tôn Nữ Thị Ninh hất mặt hỏi tài xế Limosine khi xe chạy ngang qua Tower of London, dáng điệu rất là hoàng phái:
    - Cái chi rứa hè?
    Tài xế giải thích:
    - Thưa bà, đó là tháp Luân đôn khởi xây từ năm 1346 và hoàn-tất năm 1412. ​​ 
    Tôn Nữ Thị Ninh lôi máy tính ra bấm bấm một lúc cười khỉnh:
    - Sáu mươi sáu năm! Mần răng mà lâu rứa! Ở Việt Nam, nhà nước xây 2 năm là xong rồi!
    Ði ngang qua House of Parliament, Tôn Nữ Thị Ninh lại hỏi:
    - Còn cái nhà tê?
    Tài xế:
    - Thưa bà, đó là Nhà Quốc Hội, xây từ năm 1544, xong năm 1618.
    Tôn Nữ Thị Ninh lại lôi máy tính ra bấm bấm một lúc hật lâu rồi lại cười khỉnh:
    - Lâu rứa! Bảy mươi bốn năm! Cái này thì Nhà Nước Việt Nam xây chừng một năm là xong rồi!
    Tài xế Limosine bắt đầu hầm trong bụng, nhưng không nói gì. Lát sau, xe chạy ngang Hoàng cung của Anh quốc, Tôn Nữ Thị Ninh buột miệng:
    - Còn cái nhà tê? Xây mất mấy trăm năm?
    Tài xế Limosine trả miếng:
    - Ồ, cái đó hả? Không biết! Mới hôm qua đi ngang, người ta đang .. đổ móng!

Bé cái lầm!

    Quan toà tuyên án xong, phán:
    - Tôi hi vọng đây là lần cuối cùng tôi trông thấy anh!
    Tên trộm:
    - Trời! Tui thấy ông còn ... khoẻ mạnh quá mờ!

Lại bé cái lầm!

    Quan toà tuyên án xong, phán:

    - Tôi hi vọng đây là lần cuối cùng tôi trông thấy anh!
    Tên trộm:

    - Trời! “Giốp” thơm như thế, bỏ uổng quá, thưa bà?


Lý do chánh đáng


    Quan toà:

    - Tại sao anh lấy trộm xe của người ta?

    Chú chích:

    - Thưa toà, tôi đâu có trộm! Thấy chiếc xe nằm một mình trong nghĩa địa, tui tưởng đâu chủ của nó... chết rồi!


Ai là Võ Tòng


    Cư sĩ Ba-Hoa, Chủ tịch Hội Thờ Bà, một hôm xổng chuồng vắng vợ, đăng đàn diễn thuyết.

    Ba-Hoa hăng hái:

    - Thí dụ như là tôi, có kẻ xấu mồm bảo rằng tôi sợ vợ. Sự thật, ở trong nhà, tôi là Chúa Sơn Lâm!

    Câu tuyên bố xanh dờn vừa ra khỏi miệng, cả hội trường chợt im phăng phắc, con ruồi bay ngang cũng nghe tiếng.

    Ba-Hoa hơi chột dạ, chưa hiểu tai họa gì đang xảy ra, chợt nghe tiếng đằng hắng hết sức quen thuộc từ một góc phòng, lão mặt mày tái ngắt, lập-bập chữa lửa:

    - Tôi là Chúa Sơn Lâm... Là cọp... là con cọp đó quí vị. Còn nhà tôi... nhà tôi, bả là ... là Võ... Võ Tòng!


Gia trưởng


    Toà Thị chính Houston tổ chức nghiên cứu xem trong cộng đồng Mít, ai là chủ gia đình, chồng hay vợ.   ​​ 

    Toà Thị chính cỏ gửi các phiếu tha khảo đi và bắt đầu làm thống kê:

    - 50% các gia đình Mít ghi tên người vợ ở cột “chủ gia đình”.

    - 10% ghi tên người chồn ở cột “chủ gia đình” và chú thích: “nhưng vợ tôi không đồng ý.”

    - 10% ghi tên người người đàn ông ở cột chủ gia đình, và chú thích là “độc thân”.

    - 10% ghi tên người đàn ông vào cột chủ gia đình, và chú thích là “góa vợ.”

    - 10% ghi tên người đàn ông vào cột chủ gia đình, và chú thích là “ly-dị.”

    - 9.99% ghi tên người chồng ở cột chủ gia đình, và chú thích: “Vợ tôi bảo ghi như thế”.

    - Riêng có hai ông ghi tên mình ở cột “của gia đình” và không chú thích gì cả.

    Tòa Thị chính cho mời hai đấng đại trượng phu tới làm lễ gắn huy-chương và mời phát biểu.

    Ông thứ nhất ngập-ngừng nói:

    - Hôm đó kiếm không ra cái kính... tôi... tôi ghi lộn chỗ.

    Ông thứ hai ngập-ngừng hơn, lấm lét nhìn về phía khán giả:

    - Mình... mình ơi... anh nói đại cái gì nghen?

Không ai cả


    Bà Phán gằn giọng, rít lên:

    - Thằng nào? Ðứa nào làm cái bụng mày phưỡn ra? Thằng đểu con lão Quỳ phải không? Hôm nọ nó đến chơi, rù rì với mày cái gì đó?

    Cô con gái thút thít lắc đầu.

    Bà Phán:

    - Thằng chết đâm con lão Toác chứ gì? Thằng Tí trông thấy chúng mầy đi vào xi-nê mí nhau?

    Bà Phán:

    - Hay là thằng ma-cô con mụ Gái ở dưới phố? Nó đèo mầy đi đâu hôm nọ đấy?

    Bà Phán:

    - Hay là chú... chú Toàn? Gớm, chú chú cháu cháu!

    Cô con gái thút thít lắc đầu.

    Bà Phá điên lên:

    - Vậy chứ thằng nào con nào? Thiên lôi Hà bá nào làm cho con của tôi chường-ường ra thế này, ối trời cao đất dày ơi! Ối giời ơi là giời!... Ai? Ai vô đây hỡi giời?
    Cô con gái thổn-thức:

    - Không ... ai cả mẹ ạ. Ai ... cũng làm thế, mẹ ạ!


Ước mong thực tiễn


    Ba ông thần men nhậu xỉn lái xe, tông vào đâu đó ngỏm củ tỉ cả ba.

    Gặp nhau ở trung-giới, họ hỏi nhau:

    - Lúc con vợ mầy tới nhà thương nhìn xác mầy, mầy mong nó nói câu gì?

    Bác sĩ Bob Vũ đáp:

    - Tao chỉ mong nó nói: “Anh là một bác sĩ giỏi nhất thành phố này. Anh là người đáng kính nhất đáng yêu trong gia đình.” Còn mầy, mầy mong vợ con mầy nói gì?

    Bác sĩ Remond đáp:

    - Tao chỉ mong nó nói: “Anh là giáo sư Y-khoa xuất sắc nhất Viện Ðại học, và là người chồng người cha thánh-thiện của gia đình!” Còn mầy, mầy mong vợ con mầy nói gì?

    Nhà thơ Cu Vũng đáp:

    - Tao hả? Tao mong chúng nó kêu lên: “Ô! Coi kìa! Bố nhúc nhích kìa!”


Những điều chiêm nghiệm thực tiễn


    1) Dù táo bón và mất ngủ tới mức nào, không bao giờ uống thuốc xổ và thuốc ngủ trong cùng một đêm.

    2) Giữa đam-mê và điên-khùng có một ranh-giới, nó hết sức mờ nhạt.

    3) Những người muốn chia-sẻ quan-niệm về tôn-giáo của họ cho bạn rất ít khi muốn được bạn chia-sẻ quan-niệm tôn-giáo của bạn cho họ.

    4) Ðừng lẫn-lộn giữa nghề-nghiệp và đời sống.

    5) Chẳng ai thèm quan tâm bạn nhảy giỏi hay dở. Hãy nhấc mông lên và bước ra sàn!

    6) Ðừng bao giờ liếm lưỡi dao ăn bít-tết.

    7) Lực-lượng hùng-hậu nhất trong xã-hội là đảng ngồi lê đôi mách.

    8) Ðừng bao giờ hỏi thăm về tình trạng bầu bì của một phụ nữ, ngoại trừ khi cô (hay bà) ta có một đứa con bên cạnh.

    9) Có một lúc nào đó bạn nên chấm dứt kỳ-vọng người khác trọng-đại-hoá sinh-nhật của bạn. Bắt đầu từ sinh nhật thứ 11 trở đi.

    10) Có một điều mà toàn thể nhân loại, không phân-biệt sắc-tộc, tôn-giáo, đảng-phái, tuổi tác, giới-tính, tình-trạng kinh-tế, đều nghĩ như nhau, là họ đều tin là họ lái xe “trên mức trung-bình.”

    11) Ðiều mà các tổ chức biểu tình toàn cầu luôn lôn đạt được, là chọc ngứa những người không nhập đoàn với họ.​​ 

    12) Cái người đang dễ thương với bạn và thô-lỗ với người hầu bàn, là người không dễ thương.

    13) Con chó lấm bùn tắm xong thì sạch; con người ném bùn càng ném càng bùn.​​ 

    14) Ai cười sau cùng là người suy nghĩ chậm nhất.

    15) Nên nhớ, phân nửa số người bạn gặp, ở mức dưới trung-bình.

    16) Một ngày không mặt trời, là đêm.

    17) Mặt khác, là ót.
    18) 42.7% các bảng thống-kê được làm tại chỗ.

    19) 99% các luật sư làm cho số còn lại mang tai tiếng.

    20) Trâu chậm uống nước đục, chuột chậm gậm miếng mồi.

    21) Một lương-tâm trong sáng là biểu-hiện cho một trí nhớ tồi-tàn.

    22) Tiền cắc thối lại ít khi đủ, ngoại trừ ở máy bán bánh kẹo và nước uống.

    23) Hãy mua một chiếc xe thể-thao thật chiến cho vợ (hay chồng), có khi đó là một sự trao đổi không thiệt thòi chút nào.

    24) Ðừng tưởng người ta quên mất bạn! Thử vất vài cái bills vô sọt rác  xem.

    25) Tốc độ ánh sáng? Biết rồi. Thế, tốc độ của bóng tối là bao nhiêu?

    26) Khi thấy tất cả mọi thứ đèn rọi đều chiếu vào bạn, bạn nên biết là bạn đang đi ngược đường một chiều.

    27) Sự siêng-năng sẽ được tương-lai tưởng-thưởng; sự lười biếng được tưởng-thưởng liền.

    28) Nếu bạn không thể tử tế, ít nhất bạn cũng nên biết giả đò.

    29) Tại sao người ta lại phải dùng các mũi kim đã khử trùng khi chích thuốc hành quyết các tử tội?

    30) Có bao giờ bạn thắc-mắc, tốc-độ của sấm-sét là bao nhiêu, nếu nó không chạy ngoằn ngoèo như thế?

    31) Tất cả mọi người đều có những hình ảnh trong đầu; chỉ một số không có phim.

    32) Tôi không chữa được bộ thắng xe cho ông, vậy tôi làm cho cái còi kêu to hơn nhé?


Nụ cười ca kịch


    Lần đầu tiên theo ông bố hờ đi nghe ca kịch cổ điển (opera), Long Dai hỏi um sùm trong rạp:

    - Bố! Sao cái ông kia giận dữ quá vậy?

    Ba Hoa:

    - Ông nào?

    Long Dai trỏ lên sân khấu:

    - Thì cái ông đang quơ roi lên xuống hăm dọa tất cả mọi người đó.

    Ba Hoa:

    - À! Ông ta nhạc trưởng. Ổng dùng que đánh nhịp chớ có hăm dọa ai đâu!

    Long Dai lại trỏ sang góc khác, hỏi tiếp:

    - Hổng hăm dọa sao bà kia bả la quá chừng vậy?

Không cóp được


    Thọi Bư vừa bư vừa có thói sân si. Một hôm mang thành tích biểu về cho bố xem. Bố hỏi:

    - Môn nào tao coi bộ mầy cũng khá, riêng cái môn hạnh kiểm, sao ít điểm quá vậy?

    Thọi Bư ngẩng ra một tí rồi đáp nhỏ:

    - Tại... cái môn đó .. hổng có cọp-dê được!


Lại chuyện bư


    Ba Hoa:

    - Ðoạn đường này nguy hiểm lắm. Anh chịu khó lái chậm chậm một chút đi.
    Thọi Bư sân si:

    - Biết rồi! Khỏi phải dạy khôn! Biết nguy hiểm rồi nên tui mới chạy lẹ lẹ cho qua khỏi cái đoạn này, hổng thấy sao mà còn làm tài lanh?




Hoạ sĩ vẽ chim


    Thọi Bư có tiền, muốn học làm sang, bỏ tiền ra mướn Long Dai vẽ bức tranh 100 con chim, định đem về lộng kiếng treo phòng khách.

    Tới hẹn cầm tiền tới lấy hàng. Long Dai giao cho bức tranh, chỉ có một con chim thiệt bự.

    Thọi Bư hỏi:

    - Sao có một con hà? Còn 99 con nữa đâu?

    Long Dai nheo mắt:

    - Thì đợi từ từ nó đẻ trứng, rồi trứng nó mới nở ra chim con chớ!


Thọi và sách


    Thọi Bư từ nhỏ đã khét tiếng chui rào trộm ổi, tát trộm bắt cá, lêu lổng chẳng chịu học hành. Bị chòm xóm mắng vốn nhiều quá, một hôm ông già tía nó nổi trận lôi đình, tẩn cho thằng quí tử một trận rồi nhốt nó vô buồng cùng với một chồng sách rồi lấy ván đóng đinh cửa buồng lại, hẹn chừng nào nó đọc xong chồng sách mới tháo ván cho ra.

    Ba ngày sau, ông già tới thăm. Thọi Bư hớn hở khoe:

    - Tía dạy đúng lắm à nghen! Có đọc sách mới biết! Tui đọc sách ba ngày nay, biết hết mọi chiện gồi!

    Ông già khấp khởi mừng thầm, hỏi gặn:

    - Vậy chớ mầy đã hiểu được cái gì nè?

    Thọi Bư đắc ý:

    - Trước kia con cứ tưởng là sách người ta viết bằng viết chì. Ai dè ba bữa nay coi kỹ từng cuốn, mới biết là người ta in chớ hổng phải viết!


Về nhà hãy nói


    Hai tía con nhà nọ đi trên con đường làng, Thọi Bư tình cờ lượm được bóp tiền do người đi trước làm rớt. Nó mừng quá kêu réo om sòm:

    - Tía ơi tía! Tui lượm được cái bóp. Tía coi nè, tiền đầy nhóc ở trỏng!

    Người mất bóp nghe thằng nhỏ la om, lật đật chạy tới năn nỉ xin lại. Túng cùng phải trả. Ðợi người nọ đi khuất, ông già tía xáng cho Thọi Bư hai ba bạt tai đổ lửa, mắng:

    - Có cái gì thì thủng thẳng dìa nhà mà nói. Ðứng giữa đàng giữa xá mà kêu, tao dộng thêm cho một đạp thấy mồ tổ mầy bây giờ!

    Thọi Bư bản mặt bơ bơ, gật đầu...

    Ði được một quãng xa, ông già tía móc lưng quần lấy gói thuốc rời ra vê một điếu, bập bập​​ 
hút. Thấy ông già tía làm rớt hai cái giấy xe đò rớt xuống đất, Thọi Bư lượm, bỏ túi, không dám hó hé một tiếng.
    Tới bến xe, sắp tới giờ xe chạy, ông già tía móc hết túi trên túi dưới, lận ngược lận xuôi cái lưng quần, không thấy cặp giấy xe đâu hết. Ông già lôi thằng nhỏ chạy rồn rột về nhà, tháo thông tháo thổ lật hết mùng mền chăn gối, mò trên mái nhà, giở lư hương bàn thờ, đội ván ngựa lên kiếm cùng hết không thấy. Thọi Bư chừng đó mới rụt rè lên tiếng:

    - Tía. Bây giờ dìa tới nhà gồi, tui nói nghen tía?

    Ông già tía cú rũ:

    - Thì muốn nói gì thì nói mẹ nó ra đi tao nghe!

    Thọi Bư gãi đầu:

    - Hồi nãy tui lượm được...

    Ông già tía tức mình:

    - Ðáo mẻ! Biết gồi! Mầy lụm được gồi mầy la tùm lum cho người xin lợi. Người ta mà hổng xin lợi thì tao lấy tiền đó mua cặp giấy xe khác, bây giờ tao với mầy đã đi mút tới đâu rồi!..

    Thọi Bư lắc đầu, vừa nói vừa móc túi ra:

    - Hổng phải tía. Tui lượm được cặp giấy xe tía mua nữa.

    Ông già tía sùng quá, xém dộng cho nó thêm mấy bạt tai:

    - Bà cố nội mẹ mầy! Lụm được sao không nói tao biết, để tao kiếm nãy giờ?

    Thọi Bư ngập ngừng:

    - Tía biểu... dìa mới nói. Gồi dìa nhà, tiếm mắc kiếm nên tui hổng dám nói!..


Tài xế gương mẫu


    Cảnh sát tuần lưu xa lộ đuổi theo một chiếc xe nhà, chớp đèn gọi dừng lại. Ông cụ tài xế ngối ngay ngắn, hai tay để lên bánh lái, chờ đợi.

    Viên cảnh sát giơ tay chào. Ông cụ hỏi:        - Có gì không, thầy đội?   ​​ 

    Viên cảnh sát tươi cười:

    - Không có gì cả. Tôi trực quãng đường vắng này đã 2 năm. Ðường rộng và thẳng, xuống dốc, xe cộ thưa thớt, chưa thấy một ai lái đúng y tốc độ qui định như cụ. Sẵn lúc Sở Cảnh Sát đang chọn người để trao tặng 5000 đô Giải Tài Xế Gương Mẫu, tôi xin trao cho cụ.

    Ông cụ cười toe-toét, cảm ơn rối rít.

    Viên cảnh sát mở giấy tờ ra, vừa ghi chép, vừa mỉm cười hỏi:

    - Thế, cụ định làm gì với 5000 đô này?

    Ông cụ hơi đắn do một tí rồi trả lời chắc chắn:

    - Tôi sẽ ghi tên đi học lái và lấy bằng như mọi người, không hẹn lần hẹn lữa nữa!

    Cụ bà ngồi bên cạnh chợt cấu vào tay cụ ông, phân trần với viên cảnh-sát:

    - Anh đừng nghe lời ổng! Cứ nhậu cho quắc cần câu là ổng hay nói bậy nói bạ, chẳng có nghĩa lý gì nữa!

    Một ông cụ khác đang ngủ gà ngủ gật ở băng sau, nghe nói léo-xéo chép miệng mấy cái rồi mở hé một mắt bảo:

    - Tôi đã bảo mà! Mua vé xe đò mà đi cho an toàn! Lấy trộm xe của thiên hạ, nó gọi cảnh-sát, chạy đâu cho khỏi!

    Như để trả lời, trong cốp xe chợt có tiếng đập thùm thụp rồi một giọng nói vọng ra:

    - Qua khỏi biên giới rồi thì mở cốp cho tui ra giùm mấy cha nội! Ở đó mà cà kê hoài, người ta vừa ngộp vừa nóng!

Ðồng hồ


    Sợ trễ giờ ra phi-trường, trước khi đi ngủ, ông ngoại hỏi mượn thằng cháu cái đồng hồ reo. Cầm cái đồng hồ trên tay, ông cụ hỏi:

    - Nó chạy tốt không cháu?

    Thằng nhỏ gật đầu:

    - Tốt lắm. Nó chạy đúng giờ lắm, thưa ông.

    Ông cụ lại hỏi thêm cho chắc:

    - Nó vẫn reo chứ hả cháu?

    Thằng nhỏ:

    - Ông đừng lo. Tới giờ mà nó không reo, ông cầm lên lắc lắc một cái, nó reo liền.


Dạy con


    Ông già tía hỏi:

    - Tập vở mầy còn nhiều, mua làm chi hai ba cuốn nữa để đó?

    Thọi Bư lắc đầu, cười khoái chí:

    - Tui đâu có mua, tía! Ði ngang phòng Giám học, thấy ai để sẵn đó, tui cầm dìa.

    Ông già tía đỏ mặt:

    - Vậy là ăn cắp! Trời ơi, con nhà gia giáo, ai biểu làm vậy? Ăn cắp là điếm nhục gia phong, người ta cười chê tới ông cố ông cha mấy đời nhà tao! Thôi cất vô đi, lỡ có ai thấy. Sẵn chìa khoá kho văn phòng Xã đây, mai tao bưng về cho một chồng, đừng có quơ quào tầm bậy bầm bạ nữa! Tổ mẹ mầy!


Phân số

   ​​ 

    Thọi Bư đang làm bài, hỏi:

    - Tía! Nửa trái cam với 50 phần trăm trái cam, cái nào lớn hơn hả tía?

    Ông già tía đáp gọn:

    - Nửa trái cam lớn hơn. Ðồ bư!

    Thọi Bư gạch gạch vẽ vẽ một lúc rồi lại nói:

    - Cô giáo tui nói, nửa trái cam là một phần hai. Lấy một phần hai nhơn trên nhơn dưới cho 25 thì nó ra 50 phần 100, y chang như năm chục phần trăm. Vậy hai cái đó bằng nhau chớ tía?

    Ông già tía nổi xung thiên:

    - Mầy đừng có ... đừng có trứng khôn hơn rận! Mấy lấy thử trái cam, cắt ra 100 miếng, nó chảy nước ra hết trơn, lấy 50 miếng ráp lại nó teo tóp hết, làm sao mà bằng được nửa trái cam hả tụi?


Archimède tìm thấy gì


    Thầy giáo:
    - Lúc ông Archimède đang tắm ngâm trong bồn. Tự nhiên ổng nhảy cái rột ra, kêu om sòm: “Eureka! Tìm ra rồi! Eureka! Tìm ra rồi!” Ðố mấy trò chớ ổng tìm ra cái gì?

    Long Dai giơ tay thật cao:

    - Em thầy! Em thầy!

    Thầy rầy:

    - Giơ tay thôi, không được la rùm “em thầy! em thầy!” Long! Nói coi!

    Long Dai láu táu:

    - Thưa thấy, ổng kiếm được cục xà-bông chìm dưới đáy bồn tắm!


Làm toán


    Cô giáo:

    - Từ nhà em tới trường xa 6 cây số. Em đi bộ 4 cây số một giờ. Vậy em đi bao lâu thì tới trường?

    Thọi Bư:

    - Dạ thưa cô 10 phút.

    Cô giáo:

    - Em tính làm sao mà ra mười phút?

    Thọi Bư:

    - Dạ thưa cô. Mỗi sáng em dậy lúc 7 giờ. Ði đái, đánh răng súc miệng, uống sữa, ăn bánh mì rồi đi ỉa, thay quần áo xong là 8 giờ 20 phút ra khỏi nhà. Em tới trường đúng 8 giờ rưỡi thì đúng là 10 phút. Em làm toán trừ mà cô!

    Cô giáo:

    - Ðây là bài toán chia, không phải toán trừ. Chuyện đi học từ nhà tới trường là thí dụ thôi. Em phải theo hai con số nói về chiếu dài và vận tốc mà tính ra thời-gian.

    Thọi Bư quả quyết:

    - Mười phút! Chắc mà cô!

    Cô giáo hơi bực:

    - Sao lại chắc?

    Thọi Bư gân cổ:

    - Em nói thiệt đó! Chị em lái xe chở em đi thì 10 phút, còn nếu ông anh em lái, có 5 phút hà cô!


Lấp đất


    Cha con Bư dọn vườn mùa Xuân. Thấy ông già tía đào bới lấp liếm xong xuôi còn dư ra một đống đất to tổ tường, Bư hỏi:

    - Tía ơi tía. Còn cái đống đất mới đào lên cao ngều nghệu như vầy tía làm sao cho hết hả tía?

    Ông già tía hỏi lại:

    - Má tụi bây khen tụi bây thông minh giống ... tao. Vậy chớ tụi bây nói thử coi tía con mình phải làm sao cho sạch cái đống đất nầy?

    Bư cười lên rinh rích:

    - Ông già tía ơi, tía ... bư quá! Dễ ợt hè! Thì tía đào một cái lỗ bự bự rồi lùa hết đống đất nầy xuống đó rồi lấp lại là xong chớ gì! Có vậy mà tía cũng hỏi đố tui!

Cười ... Nông


    Vợ chồng Nông Ðức Mạnh cùng tới tuổi 60, tổ chức đại tiệc sinh-nhật chung, đãi đằng Trung Ương Ðảng rất linh đình.

    Trong lúc kiểm các món quà, vô-tình đụng vào cái đèn thần, thần đèn hiện lên, hỏi:

    - Ta cho các ngươi mỗi người một điều ước, muốn gì cứ nói.

    Vợ Nông chìa hai tay ra:

    - Cha cha, khó dữ! Tiền bạc, nhà cửa, ruộng đất thì gom về nhiều quá rồi! Thôi ông thần cho tôi một cục kim cương to bằng quả trứng gà,.. không, trứng ngỗng,... không, to bằng trứng con ... đà điểu đi!

    “Phụp!” một tiếng! Một khối kim cương to tướng hiện ra trên tay. Cầm không nổi, vợ Nông làm rớt cái bịch, giập cả hai bàn chân!

    Thấy vợ suýt-soa kêu đau, mặt mày nhăn-nheo méo-mó trông quá sức thảm hại, Nông Ðức Mạnh liền xin:

    - Còn tôi. Ông thần làm sao cho bà vợ tôi trẻ hơn tôi 30 tuổi nhé!

    Thần đèn bấm ngón tay tính toán rồi vung đũa thần.

    “Phụp!” một cái, Nông Ðức Mạnh biến thành ông già 90.


Con ngoan


    Cu Vũng chạy vào nhà hỏi mẹ:

    - Mẹ ơi, cho con 3 đồng nha mẹ?

    Mẹ hỏi:

    - Chi vậy con? Bé tí như vầy, xin tiền để làm gì?

    Cu Vũng chỉ tay ra đường:

    - Ðể con đưa cho ông già kia! Tội nghiệp! Ổng đang mong con trở ra lắm!

    Mẹ vuốt tóc cu, đưa tờ giấy 5 đồng, khen:

    - Con ngoan lắm! Mới bé tí thế này đã biết thương người. Ðây, con ra cho ông ta đi!

    Cu cầm tờ giấy, nhưng lắc đầu:

    - Ðâu có, mẹ! Cây kem chỉ có 3 đồng thôi mờ!


Sao anh không tắm?


    Nhà tỉ phú già nua sau đêm tân hôn cùng cô vợ trẻ thứ mười bảy, sáng dậy phờ phạc chui vào phòng tắm, tắm nước thật nóng dưới hoa sen thật lâu, xong cạo râu cạo mặt sạch sẽ. Tại bàn ăn sáng, cụ tâm sự:

    - Cưng biết không, mỗi khi tắm xong, anh có cảm-tưởng như trẻ lại cả chục tuổi!

    Cô vợ trẻ thảng thốt kêu lên:

    - Trời ơi uổng quá! Tối hôm qua sau anh không chịu đi tắm trước khi... lên giường? Tối nay nhớ tắm hai... à không ba hay bốn lần anh nhé!




Chuyện ngựa và người


    Long Dai đang ngồi cặm cúi gõ bài chửi bới, ý kiến ý mối lăng nhăng xọ vào chuyện thiên hạ trên mạng thông tin. Cô vợ từ phía sau rón rén tới gần, xáng cái chảo lên đầu anh ta cái “cốp”.

    Trông thấy đủ ba mươi sáu ngôi sao quay mòng mòng trước mắt, Long Dai vừa xoa đầu vừa rên rỉ:

    - Trời ơi! Ðau quá! Có chuyện gì vậy?..

    Cô vợ rắn giọng:

    - Tui soạn đồ giặt. Trong túi quần anh có miếng giấy ghi tên con Michelle Dupuis.

    Long Dai thở hắt ra, chống chế:

    - Quỉ thần ơi! Con ngựa ...Michelle Dupuis mới về, danh tiếng lắm, anh định tuần tới đánh cá nó!

    Cô vợ quê quá ôm vai chồng, nũng nịu:

    - Tội nghiệp quá, sao không nói với em ... trước! Thôi để tối nay em ... đền nhiều nhiều nhé!

    Long Dai nghe vậy càng thót ruột lại, đánh bài làm thinh, giả vờ còn tức...

    Mấy hôm sau, cũng đúng lúc Long Dai đang say sưa tí toáy mua danh trên Internet, cô vợ lại rón rén tới gần, lần này dộng cho anh chồng một cái chày cán bột. Long Dai ngã lăn ra bất tỉnh. Cô vợ hơi hoảng, dội cho ông chồng mấy gáo nước lạnh. Long Dai rên ư tử rồi từ từ mở mắt, thều thào:

    - Lại chuyện con ... ngựa Michelle Dupuis nữa chứ gì?

    Cô vợ gục gặc đầu, giơ cái chày lên:

    - Ðúng rồi! Nó mới gọi phôn tới, hỏi anh. Tui nói: vô nhà thương mà kiếm thằng chả!

   ​​ 

Không phải mẹ em!


    Cô giáo chấm bài tập xong, hỏi Cu Vũng:

    - Em nhờ mẹ làm bài phải không?

    Cu Vũng thật thà:

    - Dạ thưa cô không phải. Hôm qua mẹ em bận cả ngày ...

    Cô giáo (chờ đợi):

    - Vậy à?

    Cu Vũng thong thả kể tiếp:

    - ... nên bố em phải làm giúp.​​ 

Ăn cái gì trước?


    Lê Ðức Chắt hỏi Nông Ðức Cháu:

    - Nếu tao cho mầy một cái xuồng đuôi tôm làm bằng sô-cô-la thì mầy ăn phần nào trước?

    Nông Ðức Cháu đáp ngay:

    - Ăn cái máy đuôi tôm!

    Lê Ðức Chắt hỏi lại:

    - Tại sao thế?
    Nông Ðức Cháu giải-thích:

    - Không thì nó vượt biên đi mất!


Hiểu lầm


    Ti và Toe ăn bánh, con Kiki ngoe ngoảy đi đến, hếch mõm lên ăn chực. Ti bảo em:

    - Cắn cho nó một miếng đi!

    Toe:

    - Không được!

    Ti:

    - Sao lại không được?

    Toe:

    - Cắn nó một miếng, lỡ nó cắn lại một miếng thì bỏ mẹ!

Danh ngôn


    Tí hỏi anh:

    - Ông ...danh ngôn này nói: “Trên bước đường thành-công, không có dấu chân của những kẻ lười biếng”. Sao vậy anh hai?

    Anh Hai gõ gõ lên đầu Tí:

    - Thằng coi vậy mà ngu thiệt! Thì mấy thằng làm biếng tụi nó đời nào chịu đi bộ, làm sao mà có dấu chân với dấu tay?


Thầy chạy!


    Cảnh sát đi phạt xe đậu trái phép trên đường phố, đọc một mảnh giấy viết nguệch ngoạc, gắn lên kính xe: “Xe hỏng. Ðang tìm bạn để nhờ đẩy.”

    Vài giờ sau, vẫn trên con đường đó, chiếc xe nằm cách chỗ cũ chừng trăm thước với một mảnh giấy mới: “Ðã đẩy. Máy không nổ. Ðang tìm thợ sửa.”

    Buổi chiều cuối ngày, viên cảnh sát vẫn thấy chiếc xe ở chỗ cũ, với một mảnh giấy to hơn, hàng chữ kẻ rất ngay ngắn: “Xe bán. Tình trạng tuyệt hảo (tuy tạm thời không nổ máy). Giá phải chăng. Liên lạc số: ... “


Chuyện bư


    Bư đi học về, khoe với bố:

    - Bố ơi, con giỏi nhất lớp!

    Bố nhìn bư, cười, hỏi:

    - Trời! Tụi nó dốt dữ vậy sao con?

    Bư khoa chân múa tay:

    - Bố biết hôn, cô giáo hỏi: con mèo có mấy chân. Tất cả tụi nó đều nói là có 2 chân.

    Bố thắc mắc:

    - Còn con trả lời làm sao?

    Bư giơ ngón tay cái lên trời, cười đắc thắng:
    - Chỉ có một mình con trả lời: 3 chân!


Làm sao mà kể


    Thuỷ Tiên chúi vào lòng mẹ, nũng nịu:

    - Mẹ ơi, mẹ kể con nghe giấc mơ của con hồi tối đi. Ngủ dậy, con quên gần hết rồi mẹ à...

    Mẹ cười:

    - Con gái con đứa, gần có em rồi mà còn nhõng nhẽo! Làm sao mẹ biết gì mà kể!

    Thuỷ Tiên ngạc-nhiên:

    - Sao vậy mẹ? Trong giấc mơ, con thấy có mẹ ở trỏng mà!


Bám đến bao giờ?


    Bư 40 tuổi, chưa có nghề ngỗng gì, cứ ăn bám vào ông bố đã 70. Một hôm ông bố lôi Bư đến thầy tử vi nhờ bấm số. Thầy số bấm đốt ngón tay tính toán một lúc rồi quả quyết:

    - Cụ thọ tới 90, còn cậu con thọ tới 65.

    Bư nghe vậy cũng bấm ngón tay làm tính nhẩm một lúc thật lâu rồi ôm mặt oà lên khóc.

    Thầy tử vi ái ngại, an ủi:

    - Ðừng buồn cháu ạ. Ðức năng thắng số. Cháu tránh điều xấu, làm việc phải, đừng có sân si, đừng ham chức bám ghế ngồi liều làm hao tổn tâm trí, có khi trời thương cho sống thêm dăm ba tuổi nữa...

    Thấy Bư vẫn còn tấm tức khóc mãi, thầy tử vi hơi bực, mát mẻ:

    - ... với lại, cháu có làm gì ích lợi cho đời đâu mà đòi sống hoài cho chật đất?

    Bư đột nhiên nổi hung, vỗ bàn gầm lên như đang ngồi trong phòng họp:

    - Ông thầy nầy ... ngu quá mà cứ dạy đời! Tui hỏi ông. Ba tui năm nay 70, thọ tới 90, tức là 20 năm nữa. Tui năm nay 40 tuổi, thọ tới 65, vậy chớ tui hỏi ông, 20 năm nữa ai nuôi tui trong 5 năm cuối của cuộc đời? Tui tủi thân là ở chỗ đó, ông không biết cái gì hết mà cứ lải nhải nói hoài!


Danh từ


    Thầy giáo giảng:

    - Danh từ là tiếng chỉ người, như ông, bà, cha, mẹ, thầy giáo, cô giáo.  Hoặc chỉ vật dụng, như cái bàn, cái ghế, chiếc thuyền, con dao,.. Hoặc chỉ thú vật, như con gà, con vịt, con heo, con bò,...

    Thấy Bư đang lẩm nhẩm nói cái gì đó rồi cười chúm chím. Thầy bảo:

    - Trò Bư, cho thí dụ về danh từ!

    Bư đứng dậy, giơ tay thật cao:

    - Dạ thưa thầy: con bò!

    Thầy:

    - Thầy mới nói con bò. Em cho thí dụ khác.

    Bư cãi:

    - Dạ thưa thầy, thì con bò ... khác. Ngoài kia nhiều bò lắm mà!






   ​​ 

   ​​ 


   ​​ 







LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here