Biểu tình tại Nga đòi thả nhà đối lập Navalny
. Hoàng Phạm
Hàng chục ngàn người Nga đã tràn ra các đường phố để biểu tình hôm Thứ Bảy, 23 tháng 1 năm 2021, để đòi hỏi thả lãnh đạo đối lập bị bỏ tù Alexei Navalny, bất chấp mối đe dọa bị bắt hàng loạt trong sự kiện được dự đoán là một trong những cuộc biểu tình lớn nhất chống lại Điện Kremlin trong nhiều năm qua, theo NPR tường thuật hôm Thứ Bảy.
May be an image of 2 people, people standing and monument
Từ thành phố hải cảng Vladivostok tại miền đông tới thủ đô Moscow cách nhau 7 múi giờ ở miền tây, những người biểu tình tràn ngập cả nước trong một thách thức công khai đối với các cảnh báo từ chính quyền Nga rằng các cuộc biểu tình là bất hợp pháp.
Tại Moscow, những người biểu tình tụ tập tại Quãng Trường Pushkin cho ngày biểu tình lớn nhất. Họ đã chạm mặt với các xe tải của cảnh sát và xe buýt thành phố chở đầy cảnh sát chống bạo loạn, những người phát ra các thông điệp từ hệ thống truyền thanh công cộng bảo những người biểu tình đừng tụ tập gần bởi vì các nguy cơ của vi khuẩn corona và cảnh báo họ rằng biểu tình là bất hợp pháp. Nói chung, những người ủng hộ Navalny nói rằng các cuộc biểu tình được lập kế hoạch khắp 90 thành phố, gồm Siberian của Yakutsk, nơi nhiệt độ âm 60 độ F.
Cảnh sát và những người biểu tình đã đụng độ tại nhiều thành phố. Vào lúc 10 giờ tối giờ Moscow, hơn 2,600 người biểu tình khắp nước Nga đã bị bắt, theo OVD-Info, một nhóm hoạt động giám sát các cuộc bắt bớ người biểu tình. Nhóm này nói rằng họ đã chưa bao giờ thấy nhiều người bị bắt như thế.
Trong số những người bị bắt là vợ của Navalny là Yulia Navalnaya, người đã chia xẻ hành của chính bà từ bên trong nơi bà gọi là một toa xe chở lúa. Bà sau đó đã được thả.
Trong khi đó bản tin của Politico hôm Thứ Bảy cho biết rằng Hoa Kỳ đã lên án mạnh mẽ Nga về việc bỏ tù Alexei Navalny và bắt hàng ngàn người biểu tình là những người xuống đường tại các thành phố trên toàn quốc vào Thứ Bảy để ủng hộ nhà đối lập Điện Kremlin.
____________________________________________________
AI ĐANG BÁM BIỂN CÙNG NGƯ DÂN
. Nguyễn Ngọc Như Quỳnh
Hôm trước đăng status nói về biển đảo, nhân chuyện Việt Nam phát cờ Tổ quốc và ảnh Hồ Chí Minh cùng đề xuất chế độ thương bệnh binh, liệt sỹ cho các ngư dân theo chủ trương “ngư dân là cột mốc sống bảo vệ chủ quyền” thì có bạn Trần Mạnh Cường vào hỏi tôi như sau:
“Bám biển là nghiệp nhiều đời của ngư dân, không ra biển thì họ làm gì. Vẫn phải ra biển mưu sinh, lại được nhà nước tài trợ thêm nhiều thì ngư dân lý nào lại ko cùng nhà nước giữ biển đảo. Các nhà dân chủ ngoài đưa những ý kiến đá xéo thì giải pháp là gì. Trong khi nhà nước làm rất nhiều việc để giữ biển đảo thì chắc bịt tai bịt mắt để không biết.”
Tôi trả lời bạn ấy rằng:
Chúng tôi ủng hộ kiện ra tòa án quốc tế.
Rồi bạn ấy bảo:
“Nguyễn Ngọc Như Quỳnh vấn đề này sao chị không phỏng vấn ngư dân ấy, tự suy diễn làm gì. Em cảm giác chị hay 1 số người mang mác nhà đấu tranh dân chủ chủ yếu phản biện để bênh vực cho lý lẽ bản thân là chính.”
Nay tôi dẫn lại đây đoạn phỏng vấn ngư dân do chính tôi thực hiện năm 2011, để bạn biết tôi có lắng nghe, có hỏi ý kiến người dân đàng hoàng.
AI ĐANG BÁM BIỂN CÙNG NGƯ DÂN?
Tôi đến Lý Sơn vào những ngày đầu tháng 9, thời tiết khá đẹp nên chuyến đi biển lần này thật thuận lợi. Cũng như sự thôi thúc tôi gặp nhân chứng Trường Sa trên đảo Gạc Ma 1988 tại khu Du lịch Suối Lương – Đà Nẵng, thì vấn đề ngư dân Lý Sơn đã phải đối mặt những khó khăn khi mưu sinh tại Hoàng Sa, chịu đựng những mất mát và dám vượt qua những thử thách đó cũng thôi thúc tôi đến thăm huyện đảo tiền tiêu này.
Từ cảng Sa Kỳ, sau hơn hai giờ đi bằng tàu tàu “cao tốc”, ấn tượng đầu tiên cho lần đặt chân đầu tiên lên huyện đảo này là: Đẹp! Nếu nói kỳ vỹ thì khách sáo, nhưng khó mà cưỡng nổi trước vẻ đẹp của thiên nhiên tại “hòn đảo cá”- “hòn đảo tỏi” của tỉnh Quảng Ngãi hôm nay.
Mặt trời lên chưa tới con sào, nhưng Lý Sơn đã nắng chang chang. Phía trong đất liền miền Trung đã có chỗ mưa giông, nhưng ở đây từ đầu Thu đến nay chưa hề một giọt.
Người ta biết Lý Sơn không vì chỉ có cá hay hải sản nói chung, cũng không chỉ vì vào siêu thị nhìn thấy sản phẩm có thương hiệu là tỏi Lý Sơn mà biết đến Lý Sơn, hòn đảo của những huyền thoại giữa đời thường. Những “vua đi biển” và những “sấu đào tẩu”. Từ năm 2007 tôi đã được biết việc Trung Quốc bắt giữ ngư dân Việt Nam khi đi đánh bắt cá ở vùng biển Đông. Và tất cả cũng chỉ qua báo chí. Chưa một lần gặp được nhân chứng hay nạn nhân. Tất nhiên, tôi tin rằng người Tàu đã có những hành vi như vậy. Bởi đơn giản như lúc đó tôi nghĩ, họ là người Tàu.
Gặp gỡ nhiều cư dân trên đảo, được nghe kể những câu chuyện về sự khó nhọc của nghề đi biển. Dẫu văn chương nghệ thuật có bao nhiêu thủ thuật cũng không thể “vẽ” nổi những gì mà ngư dân phải chịu đựng, để lột tả cho người không chứng kiến biết rõ được. Trăm nghe không bằng nửa thấy chứ đừng nói chi đến một.
Thử “ngó” qua một chút về nghề đi biển. Ngư dân phải tự sắm sửa, trang bị ngư lưới cụ, phương tiện như tàu, thiết bị dẫn đường, cảnh báo và cả thiết bị chuyên môn như tầm ngư máy phát…Hiện đại hơn, nhưng tất cả là bằng chữ “vay” mà ra. Họ đặt cược tất cả với nghề nghiệp. Sống bám biển và có khi chết cũng trôi về biển. Vâng, gian lao và vất vả để kiếm sống, để đóng góp vào kim ngạch xuất khẩu làm giàu cho đất nước. Đóng thuế xây dựng quê hương. Con số họ đóng góp cho “GDP” đâu có bé nhỏ chút nào!
Nghề đi biển, theo như lời kể và vốn hiểu biết của tôi, ngư dân đem mạng sống của mình ra thử thách với ông trời. Nhưng rồi, có lẽ ông trời cũng thấu. Và chuyện thời tiết thì có thể tránh. Một mối nguy hiểm hơn bất cứ nguy hiểm nào khác luôn rình rập họ, đó là những hành vi của những kẻ mang quốc tịch của nước láng giềng. Người hàng xóm xấu bụng đã mang 16 chữ vàng sang “giao hảo”.
Và cũng theo lời kể của chính những ngư dân Lý Sơn. Việc bị người Tàu bắt giữ, đuổi đánh và cướp hải sản của ngư dân mình xảy ra đã lâu. Trong những năm mà “môi hở răng lạnh” thì chuyện cũng dễ hiểu. Thế nhưng, từ những ngày trao nhau “bốn tốn mười sáu chữ vàng”, chuyện vẫn xảy ra như cơm bữa. Họ – những ngư dân Việt Nam đã xử trí như thế nào?
Rời Lý Sơn, tôi quay về cảng Sa Kỳ, để đến thăm gia đình anh Lê Văn Huy – người đã có cuộc tẩu thoát ngoạn mục khỏi Hoàng Sa, trong một lần bị Trung Quốc bắt giữ (*). Trở về Việt Nam, anh phải bán đi con tàu của mình để chi trả cho các khoản chi phí đã bỏ ra cho chuyến đi biển bất thành trước đó, và còn nợ lại ngân hàng khoản vay 30 triệu Việt Nam đồng.
Ngư dân bị bắt và đòi tiền chuộc. Bao nhiêu vụ được chính quyền các cấp biết đến? Bao nhiêu vụ họ phải tự xoay xở giữa biển khơi? Thông tin liên lạc bị hạn chế, rồi khó khăn khác chất chồng. Những người bị bắt làm món hàng chuộc sống ra sao?
Và rồi, chuyện tưởng chừng như không thể đã xảy ra. Một loại hình “làm ăn” xuất hiện. Môi giới chuộc người bị bắt. Chuyện tưởng đùa, vậy mà có.
Bao nhiêu chuyện trớ trêu cứ thế mà xảy ra với bà con ngư dân mình. Rồi các sự kiện xâm phạm trắng trợn chủ quyền biển đảo xảy ra. Đến lúc không thể giấu nhẹm để “thỏa thuận” nữa. Báo chí lề phải đã lên tiếng. Rồi thì các cuộc biểu tình phản đối và đỉnh điểm là chống Trung Quốc của những người yêu nước xảy ra. Nhà nước nói gì?
Nhà cầm quyền khuyến cáo: Những tranh chấp trên biển đã, sẽ đạt được những thỏa thuận nhờ đường lối ngoại giao mềm mỏng và khôn khéo…
Ngư dân lấy gì bám biển?
Đóng tàu với chi phí hàng tỷ đồng, mua sắm ngư lưới cụ và các thiết bị hỗ trợ an toàn cũng không thể tính hàng trăm triệu. Thử thống kê xem, có bao nhiêu ngư dân không chịu một khoản nợ vay đầu tư không? Câu trả lời: Không có! Nợ ngân hàng, nợ các tổ chức tín dụng hợp pháp cũng như bất hợp pháp luôn lửng lơ treo trên đầu họ.
Mối hiểm nguy luôn rình rập…
Chính sách khuyến ngư với những biện pháp bảo vệ an toàn cho ngư dân có liên quan như thế nào?
Ngư dân đi biển, đánh cá với kinh nghiệm và cái nghiệp của gia đình dòng họ. Trên đồng ruộng, có kỹ sư nông nghiệp, chuyên gia trồng trọt hướng dẫn gieo trồng, thu hoạch.Dưới biển có chuyên gia hướng dẫn đánh bắt – “khai thác tài nguyên” không?
Vậy sự bảo đảm an toàn cho ngư dân nằm ở đâu?
Trên tàu đánh bắt có trọng tải lớn, họ được trang bị như thế nào, những gì?
Chống chọi với thiên tai bằng kinh nghiệm. Chống chọi với “nhân tai” bằng gì?
Ngư dân Việt Nam phải đối mặt với rất nhiều mối lo trước mỗi chuyến ra khơi. Ngoài những hiểm nguy bất trắc đến từ thiên nhiên, họ còn phải khai thác trong nỗi lo vì nguy cơ bị Trung Quốc bắt giữ. Phập phồng lo sợ trước những khoản nợ treo trên đầu nếu như bị buộc phải chuộc tàu, chuộc người.. Tuy nhiên, họ vẫn tiếp tục chọn con đường bám biển vì đối với bao thế hệ trong một gia đình – biển là hơi thở của cuộc sống của họ.
Họ không có sự lựa chọn nào khác, ngoài việc tiếp tục ra khơi mang theo niềm tin vào sự may rủi của số phận mình ngay trên chính ngư trường quê hương.
Ai đang bám biển cùng dân?
Câu trả lời xin dành cho các bạn, những người đã đọc và sẽ xem đoạn clip chia sẻ của gia đình ngư dân Lê Văn Huy dưới đây.
https://www.facebook.com/bloggermenam/videos/473957750264305
___________________________________________________
NHỮNG CÁI BÁNH VẼ HOANG TƯỞNG NHẤT CỦA THẾ KỶ
. Phạm Thanh Giao
Nhìn lại chặng đường tranh cử của Donald Trump, ta có thể nhận ra được những cái bánh vẽ nhìn ngon đến chảy nước miếng, đã dẫn đến cái thành quả chiếm được cái ghế tổng thống của một tay lường gạt chính trị lịch sử có một không hai ở Hoa Kỳ. Nó được thể hiện qua cái khẩu hiệu MAGA “Make America Great Again”, với chủ trương mà số không ít người Mỹ nghèo khổ, thất học, sống trong sự thiếu thốn cùng cực với những công việc bấp bênh không có ngày mai, đang hết sức mong muốn.
MANG CÔNG VIỆC VỀ MỸ TRỞ LẠI …luôn là câu nói trên đầu môi của ông Trump ở mọi nơi và trong mọi lúc.
Hoa Kỳ, tính từ năm 1998 đến năm 2010 đã mất đi khoảng 34% jobs của những loại công việc lương cao trong ngành sản xuất mang về mức lương trung bình là $79,000/năm. Hầu hết các công việc đó được các công ty, xí nghiệp ở Mỹ chuyển qua các quốc gia như Nhật, Trung Quốc và Mễ Tây Cơ, giúp họ TIẾT KIỆM được nhiều tỷ đô la mỗi năm mang đến lợi nhuận cao hơn.
Bên cạnh đó, việc sử dụng người máy (robotics) lại càng được ngày phát triển mạnh mẽ hơn, kỹ thuật và khả năng cao hơn cũng cướp đi không dưới 10% jobs ở Hoa Kỳ. Do vậy, việc các đại công ty bỏ những số vốn khổng lồ để đầu tư trở lại Hoa Kỳ với chi phí hàng trăm, hàng ngàn tỷ đô la, với hi vọng lấy lại những công việc sản xuất bằng đồng lương rẻ mạt từ nhân công của Trung Quốc là điều không bao giờ có.
Người dân lao động ở Mỹ đã quá chán ngán về những mất mát và thiệt hại này, do vậy, khi một người rất hám danh trước đám đông, lại có bản tánh táo tợn, bất chấp hậu quả đến điên rồ, dẫn đến những điều hứa hẹn có tới 99% KHÔNG THỂ THỰC HIỆN ĐƯỢC, như khi Donald Trump tung ra trong thời kỳ tranh cử, là thành công ngay.
Sự “liều mạng hứa ẩu” đó, đã thu hút được từng đoàn người ồ ạt đu bám vào cái phao đó bất chấp sự thật, bất chấp luôn cả những cái vô lý, bỏ qua luôn những khả năng phần trăm vô cùng thấp, để có thể thực hiện được những điều hứa hẹn đó về lâu về dài. Nếu nhìn kỹ một chút, thì người ta sẽ thấy đó chỉ là những lời gạt gẫm vô cùng trắng trợn.
Cái điểm lợi cho ông Trump, trong thời gian 2 năm đầu sau khi nhậm chức, là nền kinh tế đang phát triển mạnh, không chỉ ở Mỹ mà ở khắp nơi trên thế giới sau cuộc khủng hoảng 2008-2010 mà ông ta được thừa hưởng, khiến cho chỉ trong một sớm một chiều tạo được Lòng Tin ở những người bỏ phiếu bầu và ủng hộ cho ông ta.
Nếu ông Trump thực sự muốn giữ đúng lời hứa và nhất là nếu biết trọng dụng lợi điểm đó để thực hiện lời hứa bằng cách mở mang và đầu tư qua những việc cải tổ hệ thống infrastructure, hệ thống đào tạo nghề, và nhất là bớt chi tiêu phung phí, để có dư tiền ra trả nợ công, thì ông ta đã không làm những điều thiệt hại khôn lường qua cái Tax Cut.
Cái kiểu bóc ngắn cắn dài, cắn cả vào tay là thế.
BỞI TRÊN THỰC TẾ, ÔNG TRUMP CHƯA BAO GIỜ và SẼ KHÔNG BAO GIỜ LÀ NGƯỜI LÃNH ĐẠO VÌ GIỚI BẦN NÔNG, VÌ GIỚI HẠ LƯU MÀ HÀNH ĐỘNG – ĐIỀU ĐÓ KHÔNG THỂ NÀO LÀ BẢN CHẤT CỦA DONALD TRUMP.
Cái quá khứ suốt hơn 30 năm sống ở New York từ trước tới nay, nơi gom tụ hầu hết những tài sản, những kinh doanh, những hoạt động làm giàu của ông ta, ÔNG TA CHƯA BAO GIỜ LÀM BẤT CỨ GÌ ĐỂ GIÚP CHO DÂN NGHÈO Ở ĐÓ.
Đã thế, cũng chính nơi đây, ông ta đã từng dùng mọi thủ đoạn để chèn ép, để giựt nợ và để quỵt tiền lương của nhân viên, của người làm cho mình không cần dấu diếm và che đậy. Cũng suốt hơn 30 năm ở New York, ông ta chưa một lần lên tiếng cho giới lao động, chưa một lần ủng hộ cho giới cần lao, thì dưng không, làm sao ta có thể tin được rằng chỉ một sớm một chiều, ông ta lại thay đổi 180° đứng lên tranh đấu cho giới công nhân ở Mỹ như lời rêu rao?
Thế mà khá đông người dân tin theo, cũng chỉ vì cái bánh vẽ được ông ta đưa ra đúng thời điểm và đúng giai đoạn. Số Đông Đã Cắn Câu nhưng trước sau hay sớm muộn gì thì Số Đông Cũng Sẽ Sáng Mắt, và thật vậy, tuy chậm chạp nhưng con số người được Sáng Mắt ra ngày một nhiều hơn lên. Cứ nhìn cái kết quả của kỳ Bầu Cử Giữa Mùa vào tháng 11 vừa qua là đủ hiểu.
Dân Mỹ giờ đã thấy rõ cái Hậu Quả Hoàn Toàn Trái Ngược với cái mà ông Trump quảng cáo về cái Tax Cut “nhờ vào những lợi nhuận hưởng thêm từ việc giảm thuế đó, các công ty xí nghiệp sẽ mang jobs trở lại Mỹ”. Việc mang jobs trở lại Mỹ sau cái Tax Cut như ông ta hứa hẹn đó, CHƯA BAO GIỜ XẢY RA TRONG SUỐT NĂM 2018 và SẼ KHÔNG BAO GIỜ XẢY RA TRONG TƯƠNG LAI.
Sự thất bại của cái Tax Cut của ông Trump cũng tương tự như những thất bại của 2 cái Tax Cuts dưới thời Ronald Reagan, Economic Recovery Tax Act năm 1981 và cái Tax Reform Act năm 1986 đã chứng minh điều đó rất rõ ràng. Cái Tax Cut của ông Trump lần này, bảo đảm nó sẽ giết luôn cái nền kinh tế đang lên của hai năm qua. Năm 2019 sẽ đánh dấu sự xuống dốc không thể kềm hãm lại được.
Qua cái Tax Cut này, nó chứng minh cho ta thấy, ông Trump chỉ biết lo cho túi tiền của ông ta và của bọn tài phiệt.
Dân nghèo ư?
Vụn bánh rơi rớt từ những cái bàn ăn của bọn nhà giàu còn chưa có, nói gì đến viêc mang jobs về Mỹ và Make America Great Again. Việc đánh Thuế Mậu Dịch với Trung Quốc, chỉ làm rắm rối thêm cho cái nền kinh tế đang đi lên sẽ phải khựng lại cấp kỳ.
Sau cái Tax Cut vào cuối năm 2017, cái thành quả mang công việc về Mỹ cũng như đầu tư trở lại vào Mỹ của các công ty xí nghiệp CHƯA BAO GIỜ XẢY RA và SẼ CHẲNG BAO GIỜ XẢY RA.
Bên cạnh cái Tax Cut $1.5 ngàn tỷ, thì giới tài phiệt có nguồn thu nhập trên $500 ngàn đô một năm ở Hoa Kỳ còn được hưởng thêm cái Giảm Thuế từ 39.6% xuống còn 37%. Đã thế, các chủ nhân ông đầu tư vào các công ty, các xí nghiệp ở Mỹ có cơ sở sản xuất ở nước ngoài, còn được tặng thêm số tiền hơn 1.2 ngàn tỷ đô la, khi các công ty này mang tiền về mua lại cổ phiếu của họ.
Thử nhìn lại xem, những người dân thuộc giới Trung Lưu và Hạ Lưu ở Mỹ, được hưởng cái gì trong cái thời điểm KINH TẾ ĐI LÊN và THỊ TRƯỜNG CHỨNG KHOÁN TĂNG VỌT hai năm qua, ngoài cái nợ công hơn $2.1 ngàn tỷ được ông Trump tròng thêm vào cổ?
Đó là chưa kể đến cái đại nạn chính phủ đóng cửa hơn một tháng năm 2018.
Cái thằng dân nghèo ở Mỹ rồi thì …nợ rồi sẽ chồng chất thêm nợ và nghèo rồi sẽ nghèo thêm.
Quá khứ cho thấy, ông Trump là một con người làm việc hết sức ẩu tả, bất chấp hậu quả, nhất là bất chấp luôn thể diện cũng như điều tiếng. Với số tuổi ngoài số tuổi chất chồng, ông ta có còn gì để mất?
ẢNH HƯỞNG NẶNG NỀ TRÊN ĐẦU NGƯỜI DÂN BỞI CÁI TAX CUT LÀ VĨNH VIỄN – CÔNG VIỆC LÀM HIỆN CÓ CHỈ LÀ TẠM THỜI.
CHƯA BAO GIỜ MÀ NGƯỜI DÂN MỸ LẠI ĐƯỢC NHÌN THẤY RẤT RÕ, ĐƯỢC SỜ VÀO TẬN TAY VÀ NHẬN RA RẰNG NHỮNG LỜI HỨA CỦA ÔNG TRUMP TRƯỚC GIỜ, CHỈ LÀ NHỮNG CÁI BÁNH VẼ HOANG TƯỞNG.
***
Tôi vẫn tin rằng, kinh tế đi xuống, thất nghiệp gia tăng, nợ công nhảy vọt là CÁI CHẤM HẾT CUỘC ĐỜI TỔNG THỐNG của DONALD TRUMP.
Chỉ hi vọng, Trạng chết, Chúa cũng băng hà, nó sẽ kéo theo sự nghiệp của đảng Cộng Hòa đi theo trong cùng thời điểm.
(Bài viết cùng ngày của 2 năm trước Jan/24/2018. Chiên da lãnh queo phe đã tiên đoán trúng phóc, nên mới vừa nhận thêm được $200.00 bonus … deposit vào trương mục từ Trung Quắc …)   🙂
P/S: Nếu không có đại dịch, tôi tin Donald Trump vẫn thua, có thể cũng khít khao khoảng 3 triệu phiếu như năm 2016, nhưng đại dịch xảy ra, chính là những cái đinh sau cùng đóng chặt nắp quan tài sự nghiệp chính trị của Donald Trump. Tôi không tin Donald Trump có còn hi vọng gì nữa trong chính trường sau kỳ thất bại bầu cử này. Chắc chắn đảng Cộng Hòa sẽ không bao giờ ủng hộ bằng cách đưa ông ta ra tranh cử vào năm 2024. Sự nghiệp chính trị của Donald Trump đã hoàn toàn kết thúc sau ngày 6 tháng 1 năm 2021.
___________________________________________________
May mà có… you, đời còn dễ thương…
No photo description available.
___________________________________________________

Tôi hét lên!

. Nguyễn Trung Tây

 

Tôi mệt nhọc với cuộc đời,

Tôi khò khè với cuộc sống!
Tôi làm hãng cam, làm anh cai.
Tôi đếm tiền.
Tôi, vợ đẹp.
Tôi, con khôn.
Tôi ung thư.
Tôi hét lên! 

Hai mươi năm rồi, ngày nào tôi cũng mệt thở không ra hơi, đầu nhức căng căng, tim đập hồi hộp, thần mắt khờ khạo; bởi sáng nào cũng vậy, tôi dậy thật sớm, hốt hoảng như người bị ma đuổi, tôi phóng thật lẹ vào sâu trong phòng tắm. Nước ấm dội xuống cuống cuồng, tôi sấy tóc hối hả, tôi chải tóc vội vàng, tôi mặc quần áo thật lẹ, tôi ba chân bốn cẳng phóng ra xe, xe đề máy, tôi biến mất vào dòng đời xe cộ ngược xuôi.

Tách rời dòng xe đen nghìn nghịt như những con bọ hung đông lạnh không nhúc nhích trên xa lộ chằng chịt dọc ngang, tôi kiếm đường tắt, hốt hoảng bẻ trái, lừa lừa quẹo phải, tôi bực bội bấm còi, tôi phóng vội vàng vào hãng cam.

Ngồi nhặt những trái cam tươi, tôi xếp vào thùng đều đặn như người máy. Ngồi đếm những quả cam bóng lực lưỡng da căng tròn, tôi xếp vào thùng gỗ, đường rầy dây chuyền lăn đều đẩy tới những vòng quay. Nơi cuối đường, thùng gỗ đầy cam chầm chậm lăn vào lòng xe vận tải. Ðầy những thùng cam, xe vận tải đề máy quay tròn mười sáu bánh xe lăn tới những nẻo đường xa lộ. Xe vận tải khác trống hoắc lầm lì lăn bánh tới, nóng nảy chờ đợi những thùng gỗ cam tươi chất đầy lòng xe…

Hai mươi năm của cuộc đời vừa qua, tôi ngồi nhặt cam, xếp cam, lương khá. Thoạt tiên là mười lăm đồng. Năm năm sau lương tăng lên. Năm thứ bảy, tôi hóa thành anh cai, nhận được lương phụ trội làm xếp. Ðược làm anh cai, tôi tới hãng sớm hơn, ở lại cũng trễ hơn. Nhưng cũng chẳng sao. Sớm và trễ đều hóa ra những đồng tiền bạc trăm bạc ngàn vào ngày Thứ Sáu cuối tuần. Bởi thế tôi hăng hái lao vào nghề xếp những trái cam vô thùng gỗ. Cuộc đời bỗng dưng ngập những tiền là tiền. Cuối tuần, cầm tờ ngân phiếu hãng cam trả với bốn con số, tim tôi đập mạnh, niềm vui tiền bạc dâng lên tê tê đầu lưỡi. Bao nhiêu nhọc nhằn cực khổ bởi sáng dậy sớm, chiều về trễ, hốt hoảng tranh giành đường đi trên xa lộ tự nhiên tan biến bởi những đồng tiền vào ngày Thứ Sáu cuối tuần, khi tôi nhận được lương bốn số hẳn hoi.

Tôi hát nho nhỏ,

               “Tiền là tiên là Phật,

               Là sức bật của tuổi trẻ,
               Là sức khỏe của tuổi già”.Tiền!

Có tiền là có tiên. Vợ tôi đã đẹp giờ lại càng thêm đẹp bởi những đồng tiền của hãng cam. Nàng sửa cằm, bơm môi, nâng ngực, cắt mắt, nàng đẹp rực rỡ, nàng ăn trắng mặc trơn. Tôi muốn ăn phở, nàng nấu phở nước trong. Tôi muốn ăn cháo lòng rắc tiêu sọ, cơm sườn tàu hủ ky, nàng lái xe Bim-mơ xuống phố mua cơm cháo. Con tôi hai đứa, mịn da đẹp thịt, học hành giỏi giang trong trường đại học tư thục nhờ lương bốn số cuối tuần của anh cai hãng cam. Nhà tôi cất cao nhất khu đồi, bốn phòng rộng thênh thang. Hai vợ chồng tôi một phòng, căn phòng có màn cửa nhung. Một đứa con gái, một đứa con trai, mỗi đứa một phòng. Mỗi phòng căn bản là một TV và một máy vi tính. Cạnh phòng ăn là bar rượu rộng thênh thang. Dưới hầm nhà, xếp đều tăm tắp những chai rượu VSOP, rượu vang đắt tiền. Cạnh phòng ăn, tôi gọi người tới biến thành căn phòng có ghế da hơi nằm dài theo dõi dàn máy home theater hiệu Sony chiếu phim trên màn ảnh đại vĩ tuyến. Asia, Thúy Nga, Vân Sơn, phim Việt Nam, tôi nằm dài coi trong rạp nhà, mà tưởng là mình đang ngồi coi trong rạp màn ảnh 4D bốn chiều.

Cuộc sống tôi thênh thang. Xe Bim-mơ, vợ tôi một cái, tôi một cái. Tôi yêu vợ, yêu con, và yêu cuộc sống!

Bởi yêu vợ và yêu con, tôi anh cai hãng cam làm thêm ngày Thứ Sáu, Thứ Bảy, và luôn cả ngày Chúa Nhật. Hai chục năm rồi, ngày nào tôi cũng đi làm.

Tôi đếm tiền mỏi tay! Tiền giấy đếm, sướng những đầu ngón tay. Tôi hạnh phúc mênh mông! Ðời tôi màu hồng. Chuồn chuồn bay đầy trên cánh đồng cỏ xanh. Chuột đồng no nê căng tròn rong chơi trên đồng lúa vàng. Cá chép vàng ươm êm đềm bơi lội dọc theo bờ sông đỏ màu phù sa. Tôi, thiên đàng trần thế! Hồn ơi, vui lên!

Sáng hôm qua, như thường lệ, tôi dậy sớm, cổ họng đau ran rát.

Ði khám, bác sĩ nói, “Ung thư cuống họng”.

Lần đầu tiên trong đời tôi nếm vị thuốc. Những lần chạy chemotherapy, tóc tôi rụng, đầu tôi sói sọi! Thân thể xanh xao. Mặt bủng da chì! Tôi vàng như những trái cam mà có một thời tôi xếp xếp gói gói vào thùng gỗ năm xưa.

Tôi húp phở, phở không ngon. Tôi chán những chén cháo lòng rắc tiêu sọ. Tôi ói ra những miếng cơm sườn nướng tàu hủ ky. Tôi ho sặc sụa với hơi thuốc ba số 5, thuốc đầu con mèo. Tôi nhổ ra phèn phẹt ngụm rượu đỏ Cabernet Sauvignon. Tôi giờ này chỉ còn nuốt được những viên thuốc ung thư.

Sáng sáng nhìn qua khung cửa, bình minh rực rỡ, tôi mơ sức khoẻ. Tôi khóc! Trời ơi, sao đời phù vân! Nếu biết thế, tôi sẽ không sống như tôi đã từng sống hơn hai mươi năm vừa qua. Trời mùa hạ xanh tươi, nhưng sao tôi thấy lá vàng đong đưa bên khung cửa. Tôi hối tiếc cho những ngày xưa, những ngày còn sung mãn.

Cuối tuần, vợ tôi ghé vào viếng thăm. Mười ngón tay của nàng, màu hồng tô son thơm mùi phưng phức. Cặp môi trái tim, mắt phượng mở lớn, đôi ngực căng tròn, nước hoa từ thân thể nàng bốc mùi thơm hăng hắc. Tôi nhìn nàng, dáng nàng sang, tóc nàng đen óng sợi tóc dầy, tôi mơ ước sức khoẻ ngày xưa.

Nàng hỏi, “Bao giờ anh về?”

Con tôi hôn lên vầng trán, “Thôi, con phải về, Ngày mai con có bài thi cuối khóa. Chúc bố chóng bình phục”.

Nhưng tôi vẫn tuột dốc. Ung thư cổ họng gậm nhấm ăn mòn thân xác. Tôi rớt xuống. Tôi chạm đáy vực sâu. Tôi đốt nến, nhìn lên tượng thánh giá. Tôi đôi môi mấp máy như Hàn Mặc Tử:

“Ave Maria, Thánh Nữ Ðồng Trinh! Xin chữa con! Xin cứu con!

Nếu bây giờ, phép lạ xảy ra, con sẽ vẫn đi làm ở hãng cam, con sẽ vẫn làm anh cai, nhưng con sẽ không đi làm thêm ngày Thứ Bảy, Chúa Nhật. Bởi con đã nhận ra đời sống này vô thường! Có đó rồi mất đó. Vô thường! Vô thường! Ðại vô thường!”

Nhưng phép lạ không xảy ra. Tôi tiếp tục mệt nhọc với ung thư. Tôi khò khè với bệnh tật! Ung thư tiếp tục phá nát cuống họng! Tôi nằm dài trên giường bệnh. Con tôi hỏi, “Bố ơi, bao giờ bố về?”. Tôi khóc, không nói được nữa, bởi ung thư đã phá rách toang cổ họng.

Tôi run run năm đầu ngón tay, viết lên trên tờ giấy trắng tinh, “Sao hai đứa con gầy vậy?”

Con tôi nói, “Bố ơi! Mẹ bỏ đi rồi!”

Tôi hét lên! Tiếng hét cuồn cuộn xoáy sâu đẩy tôi rơi xuống vực thẳm!

Tôi mở mắt ra, người ướt đẫm mồ hôi! Nhìn qua khung cửa, tôi nhận ra bình minh Thứ Bảy cuối tuần rộn ràng khua vang. Bên khung cửa, có chú chim nho nhỏ say mê hót vang khúc hát, “Good morning! Chào bình minh buổi sáng”…

 

*   *   *

Tỉnh cơn ác mộng! Tôi không hốt hoảng như người bị ma đuổi, phóng thật lẹ vào sâu trong phòng tắm như mọi ngày trong hai mươi năm qua. Nhưng tôi quỳ bên chân giường, tôi đọc một lời kinh nho nhỏ với Chúa, với Phật…

Thấy tôi bước xuống nhà pha ly café buổi sáng, vợ tôi ngạc nhiên hỏi,

– Ủa, không đi làm sao?

Tôi đáp cộc lốc,

– Không!

Nhưng mặt tươi như hoa, nhìn qua khung cửa, hát nho nhỏ…

 

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here