LỜI XIN LỖI CỦA 3 VỊ GIÁO HOÀNG
. Cao Việt Anh
1- ĐGH Gioan Phaolô II đã xin lỗi toàn thế giới: Vì những tội lỗi mà do con cái của Giáo Hội đã gây ra trong quá khứ.
2- ĐGH Bênêdictô XVI đã lỗi người Hồi Giáo: “Tôi hối lỗi sâu xa vì phản ứng mà một số đoạn của bài diễn văn đã gây nên.”
3- ĐGH Phanxicô xin lỗi người dân Chilê vì nạn giáo sĩ lạm dụng tình dục chưa được điều tra rõ ràng: “Tôi xin lỗi mọi người tôi đã xúc phạm.”
Đối với người đồng tính, ĐGH Phanxicô còn hạ mình xuống không chỉ ngang hàng mà còn thấp hơn cả người đồng tính bằng câu trả lời với báo chí: “Tôi là ai mà dám phán xét người đồng tính.”
Mới đây, tổng thống Biden cũng đã hạ mình xuống để xin lỗi Vệ Binh Quốc Gia vì đã thiếu sót để cho họ phải ngủ ở bãi đậu xe.
Còn người Việtnam khi thấy sai, khi thấy mình lầm lẫn, khi thấy mình thiếu sót có nên học hỏi bắt chước các vị có quyền cao chức trọng mà tôi vừa nêu để IM LẶNG như là một cách nhìn nhận mình sai hoặc can đảm hơn để nói một lời XIN LỖI hay người Việt vẫn tiếp tục ba hoa chích choè để tự cảm thấy mình là một anh hùng bất khuất không chịu nhận sai giống cựu TT Trump?
“Ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống.
Và ai tự hạ mình xuống sẽ được tôn lên.” (Lc 14:11)
No photo description available.
____________________________________________________
. Nguyễn Hữu Nghĩa
No photo description available.
Nghĩ vụn…
HÃY XƯNG “TÔI”, ĐỪNG XƯNG “MÌNH”
. nhn
Đọc bài trên mạng xã hội và báo chí trong nước, cả lề phải lẫn lề trái, gần đây tôi thấy nhiều tác giả xưng “mình” với độc giả, và dần dần tạo thành một lối xưng hô mới không phải cách.
Tôi đoán – đoán thôi – người ta xưng “mình” vì nghĩ chữ “tôi” có vẻ lạnh lùng, xa lạ và đôi khi có vẻ trịch thượng. Thực tế, tiếng “mình” trịch thượng hơn “tôi”, nếu như người xưng mình không thuộc đẳng cấp cao hơn người đối diện.
Người trên (vai vế trên), người cao quí (linh mục, mục sư, cấp bậc cao) đôi khi xưng “mình” để tạo sự gần gũi, khiêm nhường. Hóa cho nên, những ai không ở vai trên mà xưng “mình” với người khác, vô tình trở nên trịch thượng mà không biết.
Gần đây có nhiều MC, xướng ngôn viên gọi khán giả là “các người”, “mọi người”. Có khi mấy ông bà này sắp xưng vương không chừng! Nếu không, họ phải gọi khán thính giả theo cách tôn xưng: “quí vị, liệt quí vị.”
Xưa, vua xưng là “cô” (cô độc), là quả (quả nhân) với các đại thần, xưng “trẫm” với quần thần, gọi gười khác bằng “khanh”, xưng “ta” và gọi thần dân là “ngươi, nhà ngươi, các người, mi”; khi giận thì “chúng bây”.
Thế còn tiếng “tôi” từ đâu mà có? Tại sao xưng “tôi” khiêm tốn hơn?
Xưa, quần thần xưng với vua: thần tử, hạ thần, bề tôi. Tôi, là “tôi tớ”, là người hầu hạ, phục vụ, thuộc bề dưới.
Trong xã hội miền Bắc thời xưa, người ta gọi người đối diện tăng lên một cấp. Ngang hàng thì gọi “bác”, xưng “tôi”. “Bác” đây là bác của con mình.
Trẻ và ngang hàng nhau thì gọi cậu, xưng tớ. “Cậu” là cấp trên, thuộc giai cấp chủ. “Tớ” là tôi tớ. Bạn bè ngang hàng cậu cậu, tớ tớ nếu thân, hay “tôi” khi không thân. “Tôi” cũng là “tớ”: tôi tớ.
Cho nên, xưng “tôi” là cách khiêm cung, không phải trịch thượng. Trên diễn đàn, nói với cả một đám đông, đại diện cho một nhóm, thì “chúng tôi” (một đám tôi tớ), và gọi cử tọa là “liệt quí vị”, hay gọn hơn: “quí vị”, không phải “các người, mọi người”! Chỉ dùng chữ “các người, mọi người, các em,.. khi người ấy là thấy giáo, cô giáo, nói với đám học trò của mình.
Trường hợp khác:
– Vợ chồng gọi nhau bằng “mình”. Đây là tiếng “hô”, không phải “xưng”. “Mình” đây ở ngôi thứ hai, trong khi “tôi” ở ngôi thứ nhất.
– “Mình, chúng mình, bọn mình, tụi mình” ở ngôi thứ nhất số nhiều, nghĩa là “chúng ta.” Thí dụ: – “Mình đi ăn cơm nhé!” nghĩa là “Chúng ta đi ăn cơm nhé!”
__________________________________________________
Khi người dân không mặn mà với chuyện nước, đó là một bất hạnh!
. Song Chi (blog RFA)
Người Việt quan tâm đến chính trị Mỹ, bầu cử Mỹ 2020 hơn đại hội đảng XIII?
Trong năm 2020 cho tới tháng 1.2021, nếu ở bên Mỹ diễn ra quá trình trước, trong và sau cuộc bầu cử Tổng thống thứ 46 của Hoa Kỳ, thì ở VN cũng diễn ra quá trình chuẩn bị cho đại hội đảng lần thứ XIII sẽ diễn ra từ ngày 25.1-2.2.2012. Trước đó Hội nghị Trung ương 14 khoá XII, họp tháng 12.2020, đã thông qua nhân sự tham gia Bộ Chính trị, Ban Bí thư khóa XIII, thảo luận và thông qua nội dung các dự thảo văn kiện trình Đại hội XIII của Đảng.
Nhưng nếu lướt qua facebook cho tới các trang báo mạng độc lập của người Việt trong ngoài nước, chúng ta sẽ thấy đa số người Việt quan tâm đến chuyện chính trị Mỹ, bầu cử Mỹ nhiều hơn đại hội đảng XIII. Báo chí chính thống VN thì đưa đều tin tức về bầu cử Mỹ lần đại hội đảng, nhưng thông tin về đại hội đảng thì thường khô khan trong khi bầu cử Mỹ thì đầy kịch tính nên độc giả, trừ những người có lý do cụ thể phải quan tâm đến đại hội đảng (như quyền lợi về kinh tế, chính trị) có lẽ cũng thích theo dõi chuyện chính trường Mỹ hơn. Và nếu bây giờ hỏi nhiều người Việt về cựu Tổng thống Mỹ Donald Trump hay Tân Tổng thống Joe Biden, họ sẽ biết từ đời tư, tình trạng sức khỏe, tính cách, chính sách của hai vị này hơn là các nhân vật lãnh đạo cao cấp của đảng và nhà nước cộng sản VN.
Điều đó cũng dễ hiểu. Mỹ là nước dân chủ, mọi thứ đều công khai, thêm vào đó, không có chuyện gì mà báo chí truyền thông lại không khui ra, người nào lên làm Tổng thống thì cũng phải trải qua bao nhiêu cuộc diễn thuyết, tranh luận trước toàn dân về đường lối, chính sách, rồi trong suốt quá trình 4 hay 8 năm làm Tổng thống báo chí lại tiếp tục soi hàng ngày, người dân thì tha hồ chỉ trích nếu Tổng thống hay chính phủ làm điều gì sai.
Còn ở một nước độc tài như VN thì khác hẳn. Đại hội đảng CS lần thứ XIII sắp diễn ra, cũng như mọi đại hội khác của đảng, về nhân sự, vẫn là đóng cửa lựa chọn người trong đảng với nhau, thậm chí còn cho đó là thông tin tuyệt mật: (“Phương án nhân sự Tổng bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng, Chủ tịch Quốc hội là tuyệt mật”, Tuổi Trẻ), người dân chỉ được phép đứng bên ngoài đoán mò. Nhân sự thì như thế, còn đường lối chính sách của đảng thể hiện qua các văn kiện đại hội đảng nếu chưa công khai cũng thuộc loại bí mật Nhà nước (Quyết định về việc ban hành danh mục bí mật nhà nước của đảng) do Thủ tướng Chính phủ ký vào tháng 11.2020 vừa qua.
Đại hội đảng vì thế vẫn là đại hội của các đảng viên cộng sản chứ chưa bao giờ là đại hội chung của nhân dân VN. Một tổ chức tự chọn người, tự quyết định từ việc lớn đến việc nhỏ liên quan đến vận mệnh của đất nước, dân tộc, suốt từ khi cầm quyền đến nay là như vậy.
Và ngược lại, khi người dân cảm thấy mình chỉ là người ngoài cuộc, không có quyền bầu chọn cũng chẳng có quyền góp ý, hay chỉ trích từ lãnh đạo cho tới đường lối, chính sách của nhà nước thì họ không cảm thấy hứng thú để bàn bạc. Chưa kể ở VN, người dân lỡ miệng lỡ tay nói, viết chỉ trích lại bị khép tội, đi tù 5, 10, 15 năm thì ai dại gì mà lên tiếng?
Thậm chí lòng yêu nước cũng bị kìm hãm khi ngay cả xuống đường biểu tình phản đối những hành động hung hăng bành trướng của Trung Cộng trên biển Đông cũng bị bắt, bị tù. Hậu quả là lâu nay Trung Cộng tiếp tục có những hành động hết xâm phạm chủ quyền, lãnh hải của VN, lại gây sức ép khiến tập đoàn khai thác dầu khí quốc tế như Repsol, Rosneft đã phải bỏ VN, v.v. thì cũng không có những tiếng nói hay những cuộc biểu tình phản kháng nào của người Việt nữa.
Có lẽ đối với nhà cầm quyền VN, họ lại hài lòng vì người dân càng không quan tâm đến chuyện chính trị, thì nhà cầm quyền càng khỏe, muốn làm gì thì làm. Nhưng đối với một quốc gia, khi người dân hoặc vì thờ ơ hoặc vì sợ hãi, muốn yên thân mà không quan tâm đến vận mệnh của đất nước, dân tộc nữa, thì đó là một bất hạnh.
Bản thân đảng cộng sản từ khi nắm quyền trên miền Bắc vào 9.1945 và trên toàn quốc từ sau ngày 30.4. 1975 cho đến nay, không hề gặp phải một sự cạnh tranh nào từ một tổ chức, đảng phái chính trị khác, khiến cho đảng CS không có khả năng tự lột xác, đổi mới triệt để mà cứ sửa chữa, vá víu, vá đầu này hở đầu kia.
Cơ chế đảng trị với đảng cộng sản đứng cao hơn tất cả, kiểm soát tất cả từ hành pháp, luật pháp, tư pháp, cả truyền thông cho tới việc người dân không có quyền tự do ngôn luận để góp ý những cái sai của nhà nước, không có một cơ chế phân chia và kiểm soát quyền lực dẫn đến những tệ nạn không thể chấm dứt như độc tài, tham nhũng, sự tha hóa quyền lực…Hiện tại và trong nhiều năm tới sẽ không có một lực lượng chính trị nào hay một phong trào đối kháng nào có thể đe dọa đến sự tồn vong của đàng CSVN, nhưng chính mô hình độc đảng cơ chế đảng trị này sẽ khiến đảng CSVN không thể phát triển lành mạnh.
Đại hội đảng XIII-những thách thức mới trong cục diện toàn cầu
Từ vài năm gần đây chúng ta thấy Hà Nội đang nỗ lực tăng cường ngoại giao đa phương. Năm 2020 VN đảm nhiệm vai trò Chủ tịch ASEAN 2020 và Ủy viên không thường trực Hội đồng bảo an Liên Hợp Quốc. VN cũng đang cố gắng bằng mọi cách đa dạng hóa các mối quan hệ trên nhiều lĩnh vực để làm giảm bớt sự phụ thuộc vào Bắc Kinh, từ kinh tế như ký kết nhiều Hiệp định thương mại tự do song phương và đa phương với quốc tế, khu vực. VN cũng tăng cường quan hệ ngoại giao với Hoa Kỳ, mua vũ khí từ Ấn độ để tăng cường khả năng phòng thủ…
Nhưng mặt khác, VN vẫn còn quá thận trọng, quá chậm chạp trong việc phát triển mối quan hệ với Hoa Kỳ và các nước tự do dân chủ trong khi quá nhẫn nhịn đối với Trung Quốc; đối nội thì hết sức bảo thủ, cương quyết không đổi mới về chính trị cộng với hồ sơ nhân quyền không hề được cải thiện bao nhiêu năm, đó sẽ là những rào cản cho VN trong việc có những đồng minh thực sự là các quốc gia dân chủ để đối phó với mối nguy hiểm từ Bắc Kinh.
Đã có nhiều lời bình luận cho rằng VN cần phải đổi mới một lần nữa, triệt để hơn, cả về kinh tế lẫn chính trị, cả chính sách đối nội lẫn đối ngoại, và đại hội thứ XIII liệu có đáp ứng được điều mong mỏi này của người dân không thì có lẽ là không có hy vọng gì nhiều.
Về nhân sự, không thấy có sự đổi mới trong cung cách chọn người mà chỉ thấy có những sự phá vỡ những điều lệ, thông lệ, thể hiện một sự dàn xếp mặc cả trong nội bộ đảng giữa các phe nhóm; về đường lối, chính sách thì nhìn qua những bài viết, phỏng vấn của báo chí trong nước xung quanh các văn kiện đại hội đảng XIII thì có thể thấy là chả có thay đổi gì. Vẫn những cụm từ mỹ miều, rất kêu như: bên cạnh “dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra”, dự thảo văn kiện ĐH XIII đã bổ sung nội dung “dân giám sát, dân thụ hưởng”, Văn kiện ĐH Đảng XII chỉ ghi là “xây dựng, chỉnh đốn Đảng trong sạch, vững mạnh” thì lần này được đề xuất “xây dựng Đảng và hệ thống chính trị trong sạch, vững mạnh”. rồi nào “phấn đấu đến giữa thế kỷ XXI, nước ta trở thành nước phát triển, theo định hướng XHCN”, quán triệt sâu sắc tư tưởng Hồ Chí Minh, v.v.
Mỗi một kỳ đại hội cách nhau 5 năm là một quãng thời gian đủ cho bao nhiêu diễn biến xảy ra trên thế giới, có những quốc gia đi được những quãng đường rất dài và có những quốc gia nhìn trên bề mặt thì ổn định chính trị, nhiều người giàu hơn, xài sang hơn nhưng bên trong tiếp tục loay hoay bế tắc từ đường hướng, lý luận, mô hình thể chế cho tới nhân sự, chính sách cụ thể, và không thực sự tiến được bao nhiêu trên con đường đem lại sự thịnh vượng, vị thế vững vàng cho đất nước, hạnh phúc ấm no cho người dân. VN là một trong những quốc gia như vậy.
Đối nội, bên cạnh những vấn đề đã “tồn tại” từ lâu và tiếp tục là những thách thức ngày càng nghiêm trọng như nạn tham nhũng, lảm ăn thua lỗ thất thoát của các tập đoàn kinh tế nhà nước, khoảng cách giàu nghẻo, sự bất công trong xã hội, môi trường thiên nhiên bị tàn phá, tài nguyên khoáng sản bị khai thác đến cạn kiệt… VN phải đối mặt với những thách thức mới của thế kỷ XXI: 1. Muốn tham gia sâu vào các sân chơi quốc tế, phải thay đổi từ tư duy, con người cho tới môi trường, luật lệ để đáp ứng các yêu cầu. 2. Việt Nam cũng sẽ phải vật lộn với một trong những xã hội già hóa nhanh nhất ở châu Á và một hệ thống giáo dục đại học lạc hậu không đáp ứng đủ nguồn lao động có kỹ năng cao. 3. VN phải tính đến việc học hỏi và áp dụng công nghệ số, công nghệ thông minh trong điều hành quản lý, chuyển đổi năng lượng xanh thay vì sử dung những nguồn năng lượng gây ô nhiễm môi trường, v.v.
Đối ngoại: vẫn là vấn đề chủ quyền,toàn vẹn lãnh thổ lãnh hải trước tham vọng và sự hung hăng ngày càng tăng từ Trung Quốc.
Có thể giải quyết được không, hoàn toàn có thể, nếu những người lãnh đạo sắp tới của VN dám đột phá, thay đổi.
Một lần nữa, Đảng cộng sản VN thực sự cần đổi mới tư duy, đổi mới chính sách lẫn nhân sự, bớt coi dân là kẻ thù, khoan sức dân, đừng coi dân như nguồn sữa vắt cạn kiệt bằng đủ loại thuế phí, trong khi không hề có một chính sách an sinh xã hội tốt để hỗ trợ cho dân; mạnh dạn chọn người ngoài đảng mà có tài tham gia vào việc nước, đẩy mạnh cải cách kinh tế, tư nhân hóa nhiều hơn đồng thời phải có cơ chế kiểm soát, hạn chế quyền lực. Trước mắt, đó là những tổ chức dân sự, cho tới quyền lực thứ tư từ báo chí, nhà xuất bản tư nhân, mạng xã hội, đồng thời thông qua quyền tự do ngôn luận, quyền biểu tình…để người dân có thể đóng góp nhiều hơn vào việc nước. Đối ngoại nỗ lực nhiều hơn để thoát Trung, kể cả mạnh dạn đi trước Trung Quốc trong cải cách chính trị.
Nói tóm lại, đó là những bài học không mới: đặt quyền lợi của đất nước, dân tộc lên trên hết, có những chính sách hòa giải với nhân dân, hòa hợp với môi trường, thiên nhiên, thì tương lai sẽ càng đem đến những cơ hội phát triển tốt đẹp cho đất nước, dân tộc./.
____________________________________________________
Công ty Dominion kiện Luật sư Rudy Giulia
Công ty Dominion kiện Luật sư Rudy Giuliani ra tòa, yêu cầu bồi thường thiệt hại 1,3 tỷ đô la.
Dự kiến trong vài vụ kiện sắp tới sẽ có cả Fox News và những người dẫn chương trình tung tin đồn thất thiệt cùng cựu tổng thống.
Trong bối cảnh này, sau khi qua cơn hoang mang, thế giới QAnon ở hành tinh MAGA thuở nọ đang lan truyền “tin vui” rằng mùa xuân này, Tết sẽ được ấn định vào ngày 4 tháng 3 sắp tới.
Ngày 4 tháng 3 là ngày gì ở hành tinh MAGA?
Đó là ngày mà theo truyền thuyết, cựu tổng thống 45 sẽ tuyên thệ nhậm chức trở thành tổng thống thứ 19 của Hiệp chúng quốc Hoa Kỳ.
Người bình thường nghe qua sẽ thấy ủa gì ngộ dzị, làm gì có chuyện đó xảy ra. Nhưng ở hành tinh MAGA chuyện gì cũng có thể xảy ra hết.
Từ trước đến nay, QAnon gieo niềm tin rằng thế giới bị điều hành bởi đội ngũ những kẻ ấu dâm theo chủ nghĩa satan ăn thịt người — với những tư tưởng thậm chí còn cực đoan hơn.
Sau khi Tổng thống Joe Biden nhậm chức, thế giới QAnon hỗn loạn, những tay chủ chốt điều hành thuyết âm mưu bắt đầu lặp lại những tuyên bố của phong trào công dân tự quản (sovereign citizen movement, từ đây mình sẽ viết tắt là SCM).
SCM là một nhóm người tin rằng họ không bị điều chỉnh bởi luật pháp giống như những người khác. Niềm tin đó đã dẫn đến các cuộc đối đầu bạo lực, và cơ quan thực thi pháp luật đã coi họ là một trong những mối đe dọa chủ nghĩa cực đoan hàng đầu mà Hoa Kỳ phải đối mặt.
SCM đã sử dụng các hồ sơ pháp lý không thể giải mã dựa trên các văn bản bí ẩn nhằm lan truyền thuyết âm mưu rằng chính phủ đã tạo ra những thực thể pháp lý rồi bán cho các nhà đầu tư.
Giờ đây, thế giới QAnon đã bám vào lý thuyết này và thêm mắm thêm muối cho phù hợp với nhu cầu của hành tinh MAGA.
Cuối tuần qua, các nhóm QAnon trên Gab và Telegram, đã chia sẻ các tài liệu mô tả đạo luật năm 1871, tuyên bố rằng đây là bằng chứng cho thấy cựu tổng thống sẽ tuyên thệ vào ngày 4 tháng Ba.
Lịch sử Hoa Kỳ ghi nhận lễ nhậm chức đầu tiên của George Washington diễn ra vào ngày 30/4 /1789. Tất cả các lễ nhậm chức tiếp theo từ năm 1793 đến năm 1933, được tổ chức vào ngày 4 tháng 3. Đây là ngày mà chính phủ liên bang bắt đầu hoạt động theo Hiến pháp Hoa Kỳ vào năm 1789.
Nguồn gốc cho ngày 4 tháng Ba dựa trên sự kiện lịch sử năm 1933 – là năm mà các lễ nhậm chức được thay đổi từ ngày 4 tháng 3 sang ngày 20 tháng 1 nhằm rút ngắn nhiệm kỳ tồi tệ của các tổng thống sắp mãn nhiệm.
Thế giới QAnon tin rằng cựu tổng thống sẽ trở lại nhậm chức tổng thống của nền cộng hòa nguyên thủy, chứ không phải tập đoàn mà họ tin rằng đạo luật năm 1871 đã tạo ra.
Đạo luật năm 1871 được ban hành ngày 20/04/1871.
Đây là Đạo luật Lực lượng Thứ Ba (Third Force Act), hay còn được gọi là Đạo luật Ku Klux. Quốc Hội Mỹ năm 1871 đã ủy quyền cho Tổng thống Ulysses S. Grant được tuyên bố thiết quân luật, sử dụng các hình phạt nặng nề để trừng trị các tổ chức khủng bố, và được điều hành quân đội để khống chế lực lượng Ku Klux Klan (KKK).
Ku Klux Klan (KKK) là một hội huynh đệ kín do nhóm cựu chiến binh Hợp bang miền Nam được thành lập vào năm 1865 sau đó sinh sôi phát triển thành lực lượng bán quân sự nhằm đảo ngược những tiến bộ trong Kỷ nguyên Tái thiết (Reconstruction Era) của chính phủ liên bang ở miền Nam, đặc biệt là các chính sách trao quyền cho người Mỹ gốc Phi. KKK sử dụng vũ lực như là biện pháp để đẩy lùi Tái thiết, cũng như các nỗ lực trao quyền bầu cử cho người Mỹ gốc Phi. Năm 1869, Cựu tướng miền Nam, Nathan Bedford Forrest, phù thủy đầu tiên của KKK (the first grand wizard) đã cố gắng giải tán tổ chức khi nhận ra tính bạo lực quá mức của KKK nhưng thất bại.
KKK đã tổ chức nhiều cuộc khủng bố ban đêm nhắm vào người Mỹ gốc Phi và cả người da trắng theo Đảng Cộng Hòa. Tổ chức này chủ trương vũ lực để uy hiếp, phá hoại tài sản, hành hung và giết người nhằm giành lấy ảnh hưởng trong cuộc bầu cử sắp tới. Ở một số tiểu bang miền Nam, Đảng Cộng Hòa đã thành lập nhiều đơn vị dân quân chống lại KKK.
Năm 1871, khi Đạo luật KKK được thông qua, 9 hạt ở tiểu bang South Carolina bị kiểm soát bởi thiết quân luật và hàng ngàn người đã bị bắt giữ. Năm 1882, Tối cao Pháp viện ra phán quyết rằng Đạo luật KKK là vi hiến, nhưng vào thời điểm đó, Tái thiết đã kết thúc và KKK cũng biến mất.
Đến thế kỷ 20, KKK đã hồi sinh 2 lần. Lần đầu là khi làn sóng nhập cư vào những năm 1910 và 1920, và lần tiếp theo là khi phong trào dân quyền của người Mỹ gốc Phi trong thập niên 1950 và 1960 bùng phát.
Tháng 7/2020, David Duke, một trong những kẻ cực đoan phân biệt chủng tộc khét tiếng nhất của Hoa Kỳ, là cựu lãnh đạo của phong trào KKK đã nhắc lại sự ủng hộ của mình đối với chiến dịch tái tranh cử của Cựu tổng thống 45 và đề nghị Trump thay thế phó tổng thống hiện tại, Mike Pence, bằng người dẫn chương trình Fox News Tucker Carlson. David Duke viết trên Twitter rằng: “Trump & Tucker là cách duy nhất để ngăn chặn những kẻ Bolshevik lố bịch! Đó là con đường duy nhất để đánh bại họ! # TrumpTucker2020″
Theo lời Travis View, một nhà nghiên cứu thuyết âm mưu cho biết: “Có sự giao thoa giữa QAnon và phong trào công dân tự quản (SCM) trước đây, và tôi nhận ra những ý tưởng của SCM về việc Hoa Kỳ trở thành một ‘tập đoàn’ ngày càng được lan truyền trong thế giới QAnon đặc biệt là trong tháng Giêng. Đây là điều đáng lo ngại vì nó cho thấy QAnon đang vay mượn ý tưởng từ các phong trào chủ nghĩa cực đoan lâu đời hơn”.
P/s: Người Việt tại Mỹ chú ý trước khi đi biểu tình chụp hình với ai, nhóm nào thì cũng nên nghiên cứu kỹ lưỡng để tránh việc chụp chung với tội phạm hay các nhóm theo đuổi chủ nghĩa da trắng thượng đẳng rồi lại giải bày rằng “tôi không biết” hay “người khác chỉ điểm, thanh trừng tôi”. Nghe khó thông cảm lắm ạ!
May be an image of text that says 'Case 1:21-cv-00213 Document 1 Filed 01/25/21 Page of 107 IN THE UNITED STATES DISTRICT COURT FOR THE DISTRICT OF COLUMBIA US DOMINION. INC., DOMINION VOTING SYSTEMS, INC. and DOMINION VOTING SYSTEMS CORPORATION c/o Cogency Global 1025 Vermont Ave, NW, Ste. 1130 Washington, DC 20005, Plaintiffs, v. Case No. RUDOLPH W. GIULIANI 45 East 66th Street, Apt. 10W New York, NY 10065, Defendant.'
___________________________________________________
Joe Biden số may mắn
. Ngô Nhân Dụng (VOA)
Tôi bắt chước một cảnh trong cuốn phim Charlot thời mới. Do ông Rudy Giuliani ở New York sản xuất năm 2020. Tựa đề cuốn phim là “Joe Buồn Ngủ đi Bác sĩ.”
Năm ngoái Tổng thống Donald Trump đặt cho ông Joe Biden biệt hiệu: Joe Buồn Ngủ – Sleepy Joe. Hoặc Joe Ngủ Gật. Cũng có thể dịch là Joe Lù Đù hay Joe Khờ. Trên mạng đã thấy có tên Sleepy Joe’s Café ở San Bernardino, California; thấy quảng cáo món Sleepy Joe ‘s Frauder Flakes. Có cả những đoạn video ngắn chế nhạo dài 1 phút, như “Joe Khờ bị Gạt” (Sleepy Joe Cheated). Nếu có đoạn phim riễu ngắn về Sleepy Joe đi khám mắt, cũng không ai ngạc nhiên!
Nhưng bây giờ Sleepy Joe đã tuyên thệ nhậm chức tổng thống Mỹ!
Ai tin tử vi chắc phải nghĩ cái số Tổng thống Joe Biden là may mắn, tiền hung hậu kiết. Trong đời ông đã chứng kiến gia đình bị bao nhiêu tai nạn, vợ, con chết yểu. Nhưng ông vẫn bình an, sống đến 78 tuổi để đạt giấc mơ làm tổng thống sau bao lần bị hụt. Năm 2016 đáng lẽ ông phải tranh cử nhưng chịu lép phải nhường cho bà Clinton. Thế mà lại may. Số trời run rủi cho ông còn cơ hội năm nay, tranh cử khi ông Donald Trump đang yếu thế.
Đầu năm 2020, trong cuộc vận động sơ bộ của đảng Dân chủ, ông Biden cũng rất lệt bệt ngay từ đầu. Ông thua các đối thủ tại những tiểu bang đầu tiên, Iowa, New Hampshire và Nevada. Lúc đó Bernie Sanders là ứng cử viên sáng nhất trong số hơn mười ngôi sao khác. Một người đã đứng ra ủng hộ, cứu ông Biden: Dân biểu James Clyburn kỳ cựu ở South Carolina. Biden thắng với 61% số phiếu ở tiểu bang miền Nam này, Sanders rớt xuống thảm hại, chỉ được 17%, bèn chịu thua ngay. Pete Buttigieg, Kamala D. Harris rút lui, đều ủng hộ Biden. Joe không có vẻ gì buồn ngủ, tiếp tục thắng 10 tiểu bang trong một ngày “Super Tuesday” đầu tháng Ba, rồi cứ thế tiến tới, ứng cử tổng thống cho đảng Dân chủ.
Ông Biden cũng may mắn nữa vì bệnh dịch Covid-19 bắt đầu gây họa mà ông Trump không chịu nhìn sự thật để tìm cách đối phó. Ông Trump có thể huy động cả nước đoàn kết chống Covid-19, coi đó là một cuộc chiến đe dọa đất nước. Ông có thể ngưng tuýt, ngưng kêu gọi biểu tình ủng hộ mình. Ông có thể không trả lời những lời công kích của đối thủ, lấy cớ mình đang bận lo ngăn chặn loài vi khuẩn nguy hiểm.
Tổng thống Trump làm ngược lại. Ông tiếp tục lo tranh cử với các người biểu tình đầy cờ quạt, không coi những con virus ra cái gì cả. Ông Trump còn chế nhạo “Joe Buồn Ngủ” không dám ra khỏi nhà, “tranh cử” dưới hầm chui lủi.
Cảnh tượng giống như trận đấu giữa một võ sĩ Quyền Anh (Boxing) liên tiếp tấn công và một võ sĩ Thái Cực Quyền chỉ khéo tránh đòn. Ông Trump làm gương cho những người ủng hộ, không ai coi bệnh dịch là mối nguy hiểm chung. Ông chống những biện pháp phòng bệnh của các tiểu bang, hô hào mở cửa kinh tế, bất chấp loài vi khuẩn. Cuối cùng vì để cho cơn bệnh dịch lan rộng khiến kinh tế đình đốn mà nhiều người dân không tin vào ông nữa. Ông Trump không thua Joe Buồn Ngủ. Ông thua Coronavirus.
Joe Biden bất chiến tự nhiên thành. Ông vẫn tiếp tục may mắn sau khi đếm phiếu. Trong lúc Donald nổi giận, tố cáo chức tổng thống của mình bị “Ăn Cắp” vì gian lận, thì guồng máy chính trị và tư pháp nước Mỹ vẫn làm việc nghiêm chỉnh, mọi người làm bổn phận của họ trong luật pháp. Sáu mươi phiên tòa bác bỏ các đơn kiện tố cáo bầu cử gian lận, vì thấy không có bằng cớ. Nhiều vị quan tòa do chính ông Trump bổ nhiệm, ba người trong Tối cao Pháp viện. Các thống đốc và nghị viện tiểu bang từ chối khi ông Trump yêu cầu thay đổi kết quả.
Trong hai tháng trời, cảnh hỗn loạn không thể kéo dài. Dân Mỹ mong trở lại cuộc sống bình thường sau bốn năm sôi sục với những trận bão “tuýt” hàng ngày. Khi những người ủng hộ ông Trump tấn công quốc hội, Phó Tổng thống Mike Pence bình thản làm phận sự theo hiến pháp, Joe Biden chính thức đắc cử.
Ông Biden vẫn còn may mắn trước khi nhậm chức. Đáng lẽ ông phải đối đầu với một Thượng viện với đa số 52 nghị sĩ Cộng Hòa, do đó sẽ khó thông qua các dự luật mới. Nhưng đảng Dân chủ đã đoạt được hai ghế nghị sĩ tiểu bang Georgia, ngay trước ngày Quốc hội bị tấn công. Họ trở thành khối đa số.
Kết quả ở Georgia một phần do ông Trump tạo ra. Trong hai tháng trời, ông Trump đã nhiều lần yêu cầu các người lãnh đạo tiểu bang “tính lại,” thay đổi kết quả bỏ phiếu. Các vị dân cử Cộng Hòa này, theo lương tâm và luật pháp, đã từ chối. Ông Trump hết lời đả kích rằng guồng máy tổ chức bầu cử của Georgia đầy gian lận lận. Nhiều cử tri Cộng Hòa nghe ông tổng thống nói, không đi bỏ phiếu nữa. Lần đầu tiên một người da đen và một người gốc Do Thái đảng Dân chủ đắc cử nghị sĩ ở Georgia, cùng một năm.
Khi bắt đầu nhậm chức, ông Biden vẫn hên. Ông Biden có thể ký các sắc lệnh theo chủ trương của đảng Dân chủ, lật ngược các chính sách của ông Trump mà không lo dư luận chỉ trích, vì tất cả đều là những “chuyện nhỏ” so với một vấn đề mà cả nước Mỹ lo lắng: Bệnh dịch. Con số hơn 400 ngàn người chết cao hơn số tử sĩ trong Đại chiến Thứ Hai; không ai chối được.
Ông Biden có thể nấp đằng sau cuộc chiến chống bệnh dịch mà đề nghị những khoản chi tiêu vài ngàn tỷ mỹ kim, mà các đại biểu Cộng Hòa khó phản đối. Chưa hết, ông còn nêu thêm lý do khác để biện minh cho các chương trình chi tiêu vĩ đại: Phục hồi kinh tế bằng cách tiếp tục trao tiền cho người tiêu thụ. Vì bệnh dịch và kinh tế đình trệ đã “tước khí giới” các đại biểu Cộng Hòa. Họ khó nêu khẩu hiệu “chính phủ nhỏ” để chặn các chương trình chi tiêu mới.
Ông Biden còn may mắn hơn nữa, vì cả hai vấn đề, bệnh dịch và kinh tế, sẽ được giải quyết trong vòng một, hai năm. Điều này sẽ đạt được dù bất cứ đảng nào nắm quyền.
Đến cuối năm 2021, Covid-19 sẽ lắng xuống dần. Vì số người được chích vaccine và số người đã nhiễm bệnh đều tăng lên, loài vi khuẩn không còn đất để lan tràn nữa. Nhờ thế, nền kinh tế sẽ tự động hồi phục.
Cuộc suy thoái kinh tế năm 2020 xảy ra không phải vì những nguyên nhân nội tại. Kinh tế xuống thời 2001, 2002 do quả bong bóng Dot.com xẹp bể, sau khi Thị trường Nasdaq tăng từ dưới 1,000 năm 1995 lên hơn 5,000 vào năm 2000. Cuộc suy thoái năm 2007, 2008 là do quả bóng địa ốc nổ bùng, sau khi các ngân hàng cho vay quá dễ dãi, rồi người vay tiền phá sản.
Cuộc suy thoái năm 2020 hoàn toàn do yếu tố bên ngoài gây ra. Các cửa hàng và công ty sản xuất đóng cửa, hàng chục triệu người mất việc, không phải vì họ làm ăn dở, quyết định sai, mà chỉ vì bị loài vi khuẩn tấn công. Cho nên, khi Covid tan thì không cần ai khích lệ, kinh tế nước Mỹ sẽ đứng dậy. Người dân Mỹ nhịn tiêu thụ cả năm trời, để dành được vài ngàn tỷ mỹ kim, sẽ đua nhau mua sắm.
Hơn nữa, khi kinh tế hoạt động trở lại, các xí nghiệp sẽ mạnh hơn thời trước khi có bệnh dịch. Vì trong hơn một năm trời họ đã tìm mọi cách để nâng cao năng suất. Họ sẽ tiếp tục giữ khả năng sản xuất cao đó. Nước Mỹ đang trải qua một cuộc cách mạng kỹ thuật mới, khi các thứ robot tự động, xe giao hàng và xe tải chạy bằng điện, năng lượng tự nhiên và Trí khôn nhân tạo đua nhau phát triển. Chưa bao giờ có những điều kiện thuận lợi như vậy!
Tất nhiên, có những hậu quả kinh tế do cơn bệnh dịch gây ra sẽ làm nước Mỹ nhức đầu trong hàng chục năm nữa. Quan trọng nhất là người Mỹ nhìn ra tình trạng chênh lệch giàu nghèo đã gia tăng. Dù kinh tế đứng dậy nhưng không phải ai cũng khá lên. Những người lao động được trả lương thấp nhất sẽ mất việc nhiều hơn.
Nhưng có thể đó cũng là một điều kiện tốt cho ông Biden. Ông có thể đề nghị chính sách thuế khóa và những chương trình xã hội để giảm bớt chênh lệch về lợi tức. Sau khi bị vi khuẩn tấn công toàn diện, dân Mỹ thấy vai trò của nhà nước cần thiết hơn là họ vẫn nghĩ. Họ có thể chấp nhận các chính sách can thiệp của chính quyền. Nhất là về y tế. Phải làm sao người Mỹ nào cũng được chăm sóc sức khỏe. Người ta không thể sống bình an nếu những người hàng xóm của mình bệnh tật.
Quả thật, Tổng thống Joe Biden có số may mắn. Ông đang được hưởng tuần trăng mật. Trong bốn năm sắp tới người Mỹ sẽ phán xét ông có phải là Joe Ngủ Gật hay không.
___________________________________________________

 

Tấm vé số

. Nguyễn Hoài Phương

                Thẳng thắn mà nói thì dân Việt Nam ta có tính khen chê không được khách quan và công bằng cho lắm. Thích cái gì là khen hết lời, một tấc bốc đến trời luôn. Mà ghét cái gì thì cũng tìm đủ mọi cách dèm pha, chê ỏng chê eo, làm như trên đời này chẳng còn cái gì xấu xa hơn nữa. Có một ví dụ về sự khen chê thất thường, bất công minh này. Ðấy là khi bàn về kiến trúc của Ðức. Về mặt tạo dáng, dân ta chê:

– Nhà cửa của bọn Ðức cái nào cũng giống cái nào… Trông tẻ nhạt, cứng nhắc như những cái hộp, chán chết. Chẳng có gì đáng xem.

Dân ta làm như các công trình xây dựng từ cổ chí kim của họ, chẳng có gì đáng nói về chuyện thẩm mỹ. Nhưng còn về mặt nội thất, thì dân ta lại khen:

– Bọn Ðức này thực dụng. Nhà cửa trông bề ngoài đơn giản thế thôi nhưng bên trong bọn chúng nó bố trí hết ý. Hợp lý, tiện nghi cực kỳ, cần cái gì lúc nào cũng có ngay…

Gã thấy lời khen này có lẽ đúng nhưng không đúng hoàn toàn. Có những công trình người Ðức thiết kế nội thất rất dở. Mà đặc biệt là những công trình cải tạo, sửa chữa, nâng cấp… của tư nhân. Nhiều khi họ cũng tùy tiện, chắp nối, giật gấu vá vai chẳng khác gì dân Việt Nam ta.

Thí dụ như phần nội thất của cái quán ăn mà bọn gã đang làm hiện nay. Không dám kể đến những khách sạn, bạn đọc nào đã từng vào quán Mc Donal đã được thoải mái về những tiện nghi đầy đủ, thuận tiện, sạch sẽ ở đấy bao nhiêu thì khi vào cái quán của các gã ở đây bạn sẽ thấy thất vọng bấy nhiêu.

Nếu bước chân đến đây, bạn sẽ thấy cái quán này nằm ở đoạn giữa của một con phố vừa hẹp, vừa ngắn, vừa cụt lại vừa không gần một trung tâm sinh hoạt thương mại, văn hóa, giao thông hay tụ điểm dân cư nào. Ðấy quả là một điều cực kỳ bất hợp lý khi chọn địa điểm. Và, chính vì thế mà nó rất vắng khách.

Nhưng cái mà gã thấy tức tối đến khó chịu là cái thiết kế nội thất của quán. Nó vốn được sửa lại. Gã không hiểu cái phòng ăn của khách, cái bếp nấu nướng của bọn gã và cái kho để chứa thực phẩm trước đây được sử dụng vào công việc gì, cũng như không rõ kiến thức về kiến trúc, về sắp xếp nội thất của ông chủ cái quán này như thế nào. Chỉ biết rằng hiện nay nó gây cho bọn gã rất nhiều khó khăn.

Gã làm phụ bếp. Cả cái quán này, có bao nhiêu công việc nặng nhọc đều dồn lên vai gã hết. Nhưng cũng một công việc ấy, giá ở những chỗ tử tế khác đáng lẽ chỉ vất vả một thì ở đây nó phải lên đến mười. Thí dụ như một việc lấy đồ để nấu nướng. Ông chủ quán đây thật là một thiên tài. Chẳng biết nghĩ thế nào mà ông lại cho làm cái kho để đồ khô ở tít trên tận tầng hai, còn kho để đồ lạnh thì lại đặt dưới mãi tầng hầm. Và vì thế mà hàng ngày, ngoài những việc pha thịt, thái rau, rửa bát bình thưòng ra, gã còn phải không biết bao nhiêu lần leo lên leo xuống hết tầng này đến tầng kia. Mà đâu chỉ có leo. Gã phải vừa leo vừa cảnh giác vì những cái cầu thang vừa hẹp vừa dốc lại vừa tối om om. Gã có cảm giác hình như là những người thợ xây dựng ngày trước có thâm thù gì đó với ông chủ. Nếu không thì tại sao mà những bậc thang ở đây lại bị bọn họ xây rất không đều nhau như thế này. Bậc cao, bậc thấp, bậc rộng, bậc hẹp lung tung chẳng theo quy luật nào làm gã nhiều phen nhỡ cỡ bước hụt đến muốn trẹo cả chân.

Gã có mặt ở Ðức đã mười năm nay và cũng đã gắn bó với ông chủ của cái quán này bằng ấy thời gian. Ông với gã vốn là đồng hương cùng làng với nhau. Mà đối với dân tộc ta thì tình quê hương đất nước, tình làng nghĩa xóm bao giờ cũng rất thiêng liêng cao cả. Một khi đã được đồng hương đồng khói để mắt đến thì dẫu có muốn chạy cũng chẳng thoát. Chẳng thế mà mặc dù mọi chuyện từ làm ăn đến sinh hoạt ở quán đều bất tiện vô cùng nhưng vẫn chưa khi nào gã dám hé nửa lời với ông chủ về việc xin chuyển đi nơi khác.

Mười năm làm việc liên tục. Nếu là người biết căn cơ dành dụm, là người có chút suy nghĩ toan tính cho tương lai thì gã cũng phải có số vốn kha khá. Thì đấy, chỉ cần làm mấy phép tính đơn giản là thấy. Lương của gã mỗi tháng hai nghìn rưỡi mark. Một mình gã, ăn tiêu phung phí lắm thì cũng hết năm trăm mark là cùng. Như những người khác, một tháng ít nhất thì gã cũng để dành được hai ngàn mark. Một năm, mười hai tháng là hai mươi bốn ngàn. Mười năm là hai trăm bốn mươi ngàn. Có vứt đi số lẻ thì gã cũng vẫn còn tới hai trăm ngàn.

Kể ra thì mấy phép tính trên cũng khá chính xác. Nhưng thật đáng tiếc, vì đấy chỉ là cách tính cua trong lỗ của một người bình thưòng. Còn với gã, thì không. Mười năm đã qua, mái tóc gã đã lốm đốm những sợi bạc, mặt gã đã có thêm những nếp nhăn, lưng gã đã hơi còng xuống. Gã không còn nhanh nhẹn tháo vát như những ngày xưa nữa… Nhưng, về mặt tiền bạc thì gã vẫn trắng túi.

Ngoài những tính chất của người bình thường như ngoan ngoãn, cần cù chịu khó, nhẫn nại…, gã chỉ khác họ có một tí. Ðấy là gã có cái máu đánh bạc. Ngày nào cũng thế, cứ hết giờ làm việc ở quán là gã biến mất vào trong mấy cái casino và ở đấy cho đến hết đêm. Có nhiều đánh nhiều, có ít đánh ít nhưng kiểu gì thì kiểu gã vẫn không thể không tới đó được. Tiếng kêu lách cách của những con xúc xắc, tiếng những lá bài quật xuống mặt bàn đen đét cũng như tiếng rồ rồ vo vo nhè nhẹ của những vòng bánh xe, tiếng nhạc tít tít trong những máy tự động… như có ma lực hấp dẫn làm gã không thể đứng lên nổi. Gã nghiện đánh bạc và cũng yêu luôn những con người ra vào sòng bạc thường xuyên nữa.

Ðối với gã, không có khuôn mặt nào đẹp bằng khuôn mặt của các bà lúc hồi hộp chờ một quân bài. Không có đôi mắt nào mê hồn hơn là đôi mắt của các bà lúc chăm chú theo dõi sự di chuyển của viên bi trong vòng quay bánh xe. Không có bàn tay nào thanh thoát thon thả hơn là bàn tay cầm những lá bài. Ở quán ăn, không bao giờ gã đụng đến điếu thuốc hay cốc cà phê. Thú nước giải khác duy nhất mà gã dùng là nước lọc. Nhưng ở casino thì gã hút thuốc và uống cà phê như một người sành điệu nhất trên đời. Mà gã đâu có cố tình làm ra vẻ người sành điệu. Ðơn giản, gã chỉ thấy khói thuốc và vị cà phê ở đây thật ngon mà thôi.

Hai ngàn rưỡi mark tiền lương với một người bình thưòng là nhiều. Người ta có thể tiết kiệm, có thể chỉ ăn tiêu trong vòng năm trăm để một tháng dư ra hai ngàn, một nam hai mươi tư ngàn và mười năm hai trăm bốn mươi ngàn. Nhưng với một kẻ máu mê cờ bạc như gã thì hai nghìn rưỡi mark ấy lại chẳng có ý nghĩa gì. Có đỏ lắm thì gã cũng chỉ giữ được số tiền ấy trong nửa tháng là cùng. Nửa tháng còn lại, để mỗi tối có được ba bốn chục vào casino đánh cò con, gã phải đi vay. Cách gã hay sử dụng nhất là xin tạm ứng. Chưa hết tháng gã đã kéo áo ông chủ: “Anh ứng cho em trước mấy trăm đi”. Vì nể tình đồng hương mà không lần nào ông nỡ chối từ gã. Và cũng chính vì thế mà gã không thể rời xa ông được.

Cứ có cơ hội là gã phải đánh bạc. Kể cả là đánh bạc với nhà nước. Gã cực kỳ khoái món đánh xổ số. Giải thưởng xổ số ở Ðức cực kỳ cao. Số tiền thưởng một đợt có thể lên tới cả chục triệu mark. Gã vẫn nói: “Chẳng cần cả vài chục triệu mark làm gì. Chỉ một phần mười là đã quá đủ”.

Một phần mười của một vài chục triệu tức là vào khoảng một tới hai triệu. Gã hy vọng, cứ đánh mãi thì cũng có ngày vận may đến. Mà, khi đã có một hai triệu trong tay thì đổi đời. Vậy nên, tuần nào cũng vậy, cứ vào thứ tư thứ bảy tức là vào những ngày mở thưởng thì kiểu gì gã cũng phải đánh mấy tờ. Khi mà người ta hy vọng có thể kiếm được cả triệu mark chỉ trong khoảnh khắc thì có bao giờ người ta lại tiếc mấy chục mark tiền còm.

Cái quán, theo nhận xét của gã là có phần bố trí nội thất dở nhất trên thế gian này. Ngoài chuyện kho tàng để lung tung với những chiếc cầu thang tối tăm gập ghềnh như đánh bẫy người ta ra, gã tức nhất là cái khoản bị giam suốt mười mấy tiếng đồng hồ hàng ngày trong bếp mà không đi đâu được. Ngay chuyện những lúc vắng khách, gã có muốn ra ngoài tán gẫu mấy câu với gã bồi bàn hoặc con bé rót nước ở quầy bar cũng không. Vì giữa phòng ăn của khách và bếp, ngoài một cái lỗ tò vò mỗi chiều gần bốn mươi phân để đưa đồ ăn ra và đưa bát đĩa bẩn vào, chẳng hiểu vì sao mà người ta không cho làm một cái cửa nào khác. Vậy nên, tuy làm chung một quán nhưng giữa bọn làm trong bếp và bọn phục vụ ở ngoài chưa có dịp nào được ngồi ăn chung với nhau. Giờ mở của quán, gã và lão chefkoch* đi cửa sau vào trong bếp, còn hai đứa làm ở ngoài thì đi cửa trước. Ðến hết giờ thì cũng cửa của đứa nào vào thì đứa ấy ra, ít khi giáp mặt nhau.

Trước cửa quán, phía bên kia đường có một kios bán sách báo kiêm đại lý cho các hãng xổ số. Nếu từ trong bếp có thể ra được phòng ăn thì gã chỉ cần chạy vài chục bước là mua được vé số. Nhưng vì lỗi của bọn thiết kế cải tạo nội thất mà gã không làm được điều ấy. Hôm nào quán vắng khách, có nhiều thời gian, muốn mua một tấm vé số, gã phải ra cửa sau đi vòng một hình chữ U đúng hai mặt phố. Còn hôm nào bận quá thì gã phải xỉa tiền qua cái lỗ tò vò nhờ con bé rót nước hoặc gã bồi bàn làm ở ngoài chạy sang kios mua giúp. Cả hai đứa này đều quen cách đánh của gã. Không gạch lung tung như người bình thường mà gã nuôi một dãy số. Ðấy là sinh nhật của ông nội ông ngoại, bà nội bà ngoại, bố mẹ và bốn anh chị em gã. Xổ số của Ðức có những bốn mươi chín số. Gã đánh theo ngày sinh thì nhiều nhất cùng chỉ được tới ba mươi mốt số là cùng. Kể ra thì cách đánh này không được khoa học cho lắm. Ai lại tự nhiên để mất đứt mười tám số. Nhưng gã mặc kệ. Gã đã theo dõi và thấy nhiều hôm xổ số về toàn số lớn thật nhưng lại cũng nhiều hôm về toàn số nhỏ. Gã đã chơi số nhỏ là chơi đến cùng, và chẳng lẽ ông bà nội ngoại, bố mẹ, anh chị em ruột thịt thân thiết của gã lại không mong cho gã trúng số hay sao.

Cũng như nhiều người chơi xổ số khác, chẳng hiểu tại sao gã lại nghĩ là cứ phải chơi sát nút, cứ phải đợi sắp đến giờ khóa sổ không bán vé nữa mới mua vé, mới gạch số thì mới đỏ. Và hôm thứ bảy ấy cũng vậy, khi nhìn đồng hồ trong phòng ăn thấy đã chỉ bốn rưỡi chiều, Hằng, cô bé rót nước mới nhìn qua cái lỗ tò vò mà nói vọng vào với gã rằng:

– Hôm nay anh Dũng định không đánh xổ số à?

Từ lâu rồi, Hằng đã coi việc đánh sổ số của gã là của chính cô. Không phải là vì Hằng cũng có máu đỏ đen hay có chút tình cảm riêng tư gì với gã. Mà đơn giản chỉ là nếu không giúp gã thì gã chửi. Hằng đã phải nghe gã chửi một lần rồi. Cái hôm thứ tư ấy, vì có mấy bàn đặt trước, quán hơi đông khách nên tự nhiên cả Hằng và gã đều quên. Mà đúng là một cái quên chết người. Trớ trêu làm sao xổ số kỳ ấy lại về toàn số nhỏ và trong sáu số của giải độc đắc lại có đến bốn số trùng với ngày sinh của ông nội, ông ngoại, bố và của chính gã. Nếu Hằng không quên, nếu cô đánh cho gã thì hẳn là gã đã trúng bốn số ấy. Mà trúng bốn số là trúng cả chục nghìn. Gã tức điên lên. Gã đỏ mặt tía tai mắng như tát vào mặt Hằng làm Hằng sợ đến già.

“Thôi thì tránh voi chẳng xấu mặt nào!”, sau trận bị mắng mất mặt ấy, Hằng nghĩ thế. Tốt hơn hết là chịu khó nhớ và mua hộ gã. Có mất công một tí thật nhưng còn giữ được tình cảm đồng nghiệp và cái chính là khỏi phải nghe gã chửi.

Gã đang bận. Ðể miếng thịt bò đang thái dở dang xuống, gã đứng lên móc túi lấy mấy chục mark đã chuẩn bị sẵn từ lúc nào đưa cho Hằng:

– Có chứ, Không đánh thì chết à, Hằng? Hằng chịu khó chạy sang mua hộ tôi cái nhé.

– Vẫn tám số ấy hả anh? – Hằng nghĩ, dù sao cũng cần hỏi lại gã một lần nữa cho chắc chắn.

– Ðúng rồi! Vẫn tám số ấy. – Gã khẳng định. – Hằng biết là tôi nuôi những số ấy từ bao lâu nay rồi còn gì nữa. Thôi Hằng đi giúp tôi nhanh lên kẻo hết giờ.

Trong số mấy người làm của quán thì tay bồi bàn là lính mới nhất. Trước đây khoảng sáu tháng, vì hay ăn cắp tiền, gã bồi bàn cũ bị đuổi mà gã được tuyển vào. Gã đang đeo đuổi Hằng nhưng chưa làm thế nào để lọt vào mắt xanh của cô. Tuy nhiên, Hằng càng xa lánh thì gã lại càng tìm mọi cách để thể hiện.

Hôm nay, nhân thấy Hằng đi mua vé số cho Dũng, tự nhiên gã lại nghĩ ra một trò gọi là để mua vui cho cô. Ðợi Hằng từ bên kios về, Thanh Nguyên – tên gã bồi bàn mới – gọi cô lại một chỗ thầm thì:

– Hằng ghi lại cho tôi mấy số vừa gạch cho ông Dũng đượïc không?

– Nhưng để làm gì vậy? – Hằng hỏi lại.

– Ðể tí nữa chúng mình lừa sẽ ông ấy một mẻ… Hôm qua, anh đã bàn với anh Hùng rồi.

Hùng – hay gọi chính xác là Thanh Hùng như lão muốn thế chính là tay chefkoch. Lão là đồng hương với Thanh Nguyên, chính nhờ có lão môi giới và đảm bảo mà tay này mới được ông chủ nhận vào làm. Nếu như Thanh Nguyên có tính đỏm đáng và õng ẹo như con gái thì tay Thanh Hùng này rất thâm. Lão giấu nghề rất kỹ. Vậy nên, làm trong bếp cùng lão cả chục năm trời, Dũng vẫn chẳng học nấu được một món nào gọi là có.

Rồi sau khi đã nói nhỏ vào tai Hằng là sẽ lừa như thế nào, gã tiếp:

– Thế nhé. Lúc nào ông ấy hỏi thì Hằng cứ nói thế.

Thanh Nguyên vẫn tưởng là Hằng sẽ tỏ ra thích thú với trò chơi của gã. Nhưng cô chối:

– Không được. Anh chưa biết tính ông Dũng đâu. Nói dối để rồi ông ấy khùng lên thì lôi thôi lắm.

Nhưng Hằng không thực hiện được dự định ấy của cô và vì thế mà để xảy ra hậu quả hết sức nghiêm trọng.

Trong quán có một cái ti vi dành cho thực khách. Ðã thành lệ, hôm nào có xổ số thì Hằng cũng là người theo dõi rồi ghi kết quả cho gã. Bức tường không cửa bất hợp lý đã ngăn cách gã với nỗi đam mê của mình. Nếu còn làm ở trong cái bếp này thì không bao giờ gã có cái hồi hộp được chứng kiến những quả cầu nho nhỏ màu trắng có ghi những số trúng thưỏng đã đảo lên đảo xuống, lộn đi lộn lại rồi rơi ra khỏi cỗ máy như thế nào. Thường là canh đến giờ mở thưởng thì gã đứng bên cạnh cái lỗ tò vò hỏi vọng ra. Hằng xem ti vi, thấy số nào trúng thì đọc cho gã ghi lại. Nhưng hôm nay, vì trong bếp lắm việc nên đến tận lúc gần đóng cửa quán, gã mới có chút thì giờ hỏi vọng qua lỗ tò vò:

– Hằng ơi…

Gã gọi mấy lần nhưng không thấy Hằng đáp lại. Có lẽ cô bận đi đâu đó. Ông chủ quán đôi khi vẫn sai cô như vậy. Cho mãi đến lần gọi thứ năm, gã mới nghe có người trả lời. Nhưng đấy là tiếng của Thanh Nguyên:

– Gì vậy ông?

– Tôi muốn hỏi cô Hằng tí.

– Hằng đi việc của Hằng rồi.

Thanh Nguyên dấm dẳng. Ở đời vẫn có người hay tự cho mình được quyền dấm dẳng, lên mặt lên mũi với người khác và Thanh Nguyên này là một gã như vậy. Với cái quần đen, chiếc sơ mi trắng có thắt nơ, tức là bộ đồng phục của một gã hầu bàn và cái đầu lúc nào cũng xức dầu bóng lộn, gã nghĩ mình thuộc đẳng cấp khác.

– Ông cần cái gì ở Hằng nào?

Giọng gã bồi bàn lại kéo dài ra, chua loét.

Dũng vốn chẳng ưa gì Thanh Nguyên, nhưng có lẽ vì sốt ruột không chờ được nữa nên gã buột miệng:

– Tôi muốn hỏi xem vừa nãy cô ấy có ghi hộ kết quả Xổ số không?

– Xổ số à?

– Ðúng. Xổ số.

– Thế thì để tôi tìm xem… – Rồi mặc dù đã nhìn thấy dẫy số Hằng ghi ở trên bàn nhưng gã vẫn giả vờ. – Không thấy ông ạ…

– Thôi để tí nữa cô Hằng về tôi sẽ hỏi lại. Chắc là thế nào cô ấy cũng sẽ ghi hộ. – Dũng thỏ dài. – Nhưng có điều không biết khi nào cô ấy mới về.

Thanh Nguyên vẫn giả vờ tìm, đợi đến lúc thấy Dũng đã thất vọng lắm gã mới kêu lên:

– Ðây rồi. Ngay trước mắt vậy mà tìm mãi không thấy.

Nghe gã nói thế, Dũng như bắt được vàng:

– Tôi đã nói mà. Thế nào cô ấy cũng sẽ ghi hộ. May quá. Ông làm ơn đưa cho tôi tí đưọc không?

– Không được đâu. – Thanh Nguyên nói dối. – Vì cô ấy ghi xuống mặt bàn.

– Thế thì ông làm ơn đọc giúp tôi vậy.

Gã bồi bàn đút tờ giấy Hằng ghi vào túi rồi rút ra một mảnh giấy khác:

– Ông nghe nhé. Sáu số.

– Vâng. Tôi nghe đây.

– Bắt đầu: Ba – Mười ba – Mười chín – Hai sáu – Hai tám -Hai chín. Và một số phụ: Hai mốt.

Ðấy là những con số mà Dũng nuôi. Ba – Mười ba – Mười chín – Hai sáu – Hai tám – Hai chín và Hai mươi mốt chính là ngày sinh của ông nội, ông ngoại, bà nội, ông bố, bà chị và thằng em, con em của gã. Như không tin vào tai vào mắt mình, gã hỏi lại Thanh Nguyên:

– Ông làm ơn đọc lại cho tôi một lần nữa đưọc không?

– Ðược. – Thanh Nguyên khoái chí vì con mồi đã bị mắc lừa.

– Cảm ơn. – Còn gã thì vẫn thật thà khẩn khoản.

– Nghe nhé: Ba – Mười ba – Mười chín – Hai sáu – Hai tám -Hai chín. Và một số phụ: Hai mốt.

Gã bồi bàn chậm rãi đọc từng số một.

Nghĩa là vẫn như thế. Mà như thế thì có nghĩa là gã đã trúng số độc đắc rồi. Dũng sướng quá. Gã nhảy cẫng lên. Và không để ý gì đến hai tay còn dính đầy dầu mỡ, cũng như không nhớ gì đến sự đố kỵ bấy lâu của tay chefkoch, gã cứ thế ôm lấy lão vừa nhảy như lên đồng vừa hét:

– Trúng rồi… Trúng rồi… Ha… Ha…

Còn Thanh Hùng thì mặc dù biết rồi nhưng gã vẫn giả vờ:

– Cái gì vậy? Mày trúng số thiệt hả?

– Trúng thiệt. Cả sáu số lẫn số phụ.

– Thế thì được bao nhiêu?

– Tiền triệu là cái chắc.

Rồi gã lại nhảy lên:

– Tôi đã nghĩ kỹ lắm rồi. Ðã mất công nuôi, mất công trường kỳ mai phục thì thế nào cũng phải trúng. Ông bà nội ngoại, bố mẹ anh chị em mình không muốn mình trúng thì còn ai vào đấy nữa.

Từ phút ấy, gã chẳng còn để ý gì đến công việc nữa. Cho đến tận lúc về gã vẫn cười nói huyên thuyên như một thằng điên. Gã nói với tay chefkoch:

– Thế này là tôi đổi đời rồi. Từ ngày mai là tôi biến. Ðéo thèm làm ở đây nữa. Mấy triệu makk chứ có ít đâu.

Gã sướng quá. Và đúng là gã được đổi đời. Có điều, gã không phải đợi đến ngày mai mà ngay đêm hôm ấy. Chả là, đêm hôm ấy, sau khi quán đóng cửa gã đã chạy như bay đến cái casino quen thuộc. Gã định vay tiền của mấy thằng bạn quen ở đấy để đánh cho sướng tay cái đã. Thắng thua kiểu gì cũng đánh. Ngày mai sẽ tính sau. Gã vừa chạy vừa nghĩ trong đầu như thế mà không hề để ý gì đến một chiếc ô tô to đùng nặng nề từ một góc phố lao ra.

Tất nhiên là gã chết. Vì tên lái cái ô tô tải đêm ấy là một thằng say. Hắn phanh không kịp. Trên đời này có nhiều kiểu chết. Nhưng có thể nói, sự mất mạng của gã là do thiếu hiểu biết, bị bưng bít và xuyên tạc thông tin./.

___________________________________________________

TÌM HẠT BỤI BAY

. Lam Kiều Lam

Tôi tìm hạt bụi bay trong cuộc đời
Một lần tôi đứng ngắm

xôn xao rất nhiều lời
Một loài chim mới đến
Vui như nắng ban mai

Hãy về đây!..

Tôi cần nhìn lại

nắng trong nụ cười
Một lần em đã đến

hân hoan ôi cuộc đời
Nụ tầm xuân hãy ấm
Đông sang khoác vai tôi

Những ngày vui!..


 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here