Mối đe dọa tiềm ẩn
. Nguyễn Ngọc Như Quỳnh
Bộ An ninh Nội địa Hoa Kỳ đã ban bố tình trạng báo động khủng bố trên toàn quốc trong ngày thứ Tư, khi các phần tử cực đoan chống chính phủ trong nước phản đối ông Joe Biden làm tổng thống là mối đe dọa tiềm ẩn.
“Thông tin cho thấy rằng một số phần tử bạo động cực đoan có động cơ phản đối việc thực thi quyền lực của chính phủ và quá trình chuyển giao của tổng thống, cũng như những bất bình khác được thúc đẩy bởi những tin đồn sai sự thật, có thể đang tiếp tục huy động lực lượng để kích động hoặc thực hiện bạo lực”.
– Thông tin từ Bộ An ninh Nội địa
Mối đe dọa tấn công ngày càng cao “trong những tuần sau lễ nhậm chức tổng thống thành công”, diễn ra vào ngày 20/1. Lời cảnh báo từ Bộ An ninh Nội địa đưa ra kể từ khi những kẻ cực đoan bị thúc đẩy từ các lệnh hạn chế chống đại dịch Covid-19, đến việc Tổng thống Biden đánh bại Donald Trump trong cuộc bầu cử tháng 11.
Nguy cơ này có thể vẫn tồn tại trong những tháng tới và cuộc tấn công ngày 6/1 của những người ủng hộ Trump vào Quốc hội có thể khuyến khích những kẻ cực đoan “nhắm vào các quan chức được bầu và các cơ sở chính phủ.”
Hơn 150 người, bao gồm cả thành viên của các nhóm cực đoan có vũ trang, đã bị bắt kể từ vụ tấn công, vốn được coi là quân nổi dậy.
Bộ An ninh Nội địa khuyến khích công chúng hãy tố giác các hoạt động đáng ngờ và các nguy cơ đe dọa bạo lực.
Theo hồ sơ do các cơ quan chức năng công bố, đã có 140 người bị truy tố theo trát tòa (charged) – và trong số 140 người này có 27 người là cựu quân nhân / hay đang còn trong quân ngũ tham gia vào cuộc bạo loạn (tỉ lệ là gần 20% cho tới 21,1%).
– Trong ngày 27/1, theo phóng sự điều tra đặc biệt của Reuters tiết lộ Enrique Tarrio, thủ lĩnh của nhóm cực đoan Proud Boys, đã từng là người cung cấp thông tin cho cơ quan thực thi pháp luật liên bang và địa phương. Enrique Tarrio đã nhiều lần bí mật cộng tác với điều tra viên sau khi anh ta bị bắt vào năm 2012, theo một cựu công tố viên và bản ghi của tòa án liên bang năm 2014.
– Ian Benjamin Rogers, 44 tuổi, ở Napa, bị bắt vào ngày 15 tháng 1 và bị buộc tội tại tòa án liên bang vào thứ Ba. Khám xét nhà và cơ sở kinh doanh của Rogers, các cảnh sát đã thu giữ 49 khẩu súng; năm quả bom ống; vật liệu được sử dụng để sản xuất các thiết bị hủy diệt, bao gồm bột đen, ống dẫn, endcaps và sách hướng dẫn chế tạo bom; và hai chục hộp tiếp đạn chứa hàng nghìn viên đạn.
Điều tra viên cho hay Rogers khai rằng anh ta mang bom để tiêu khiển, nhưng theo đặc vụ FBI phát hiện thấy thì các tin nhắn văn bản đe dọa, kể cả trong những ngày sau cuộc bạo loạn ở Điện Capitol nhắm vào đảng Dân chủ và các công ty truyền thông xã hội.
Ian Benjamin Rogers là môt người cực đoan cực hữu được cho là ủng hộ thuyết “da trắng thượng đẳng”.
– Làng Facebooker tiếng Việt đang xôn xao vì tin đồn “Biden to ban calling China Virus”…xong suy diễn rằng Biden cấm dân Mỹ gọi là China hay Wuhan Virus.
Đây là kiểu suy luận “thương nhau củ ấu cũng tròn, ghét nhau trái bồ hòn cũng méo” của một nhóm pro-Trump.
Bởi thực tế, theo Executive Order mà ông Biden đã ký có nội dung bao quát và nhắm đến vấn đề bài ngoại, phân biệt chủng tộc và ở đây là người gốc Á – trong đó có toàn bộ người Việt đang sống tại Mỹ.
Ông Biden lên án việc phân biệt sắc tộc nhắm vào người châu Á và cấm liên hệ nguồn gốc dịch COVID-19 theo vị trí địa lý.
Trích dịch một phần nội dung được đăng trên website của tòa Bạch Ốc dưới đây cho rộng đường dư luận:
“Thúc đẩy hòa nhập và cổ vũ mọi người thuộc mọi chủng tộc, bản địa và sắc tộc là rất quan trọng để đảm bảo sự an toàn và an ninh của người dân Hoa Kỳ. Trong đại dịch (COVID-19), luận điệu tuyên truyền và bài ngoại đã khiến người dân, gia đình, cộng đồng và doanh nghiệp người Mỹ gốc Á và Đảo Thái Bình Dương (AAPI) gặp rủi ro.
Chính phủ liên bang phải thừa nhận rằng việc này đã đóng một vai trò trong việc thúc đẩy những quan điểm bài ngoại thông qua hành động của các nhà lãnh đạo chính trị, bao gồm cả việc đề cập đến đại dịch COVID-19 theo vị trí địa lý nguồn gốc của nó.
Những tuyên bố như vậy đã gây ra nỗi sợ hãi vô căn cứ và kéo dài sự kỳ thị về người Mỹ gốc Á, người dân các đảo ở Thái Bình Dương (AAPI) và đã góp phần làm tăng tỉ lệ bắt nạt, quấy rối và tội ác thù địch đối với những người AAPI”.
Bất chấp những hành động phân biệt đối xử ngày càng gia tăng , người Mỹ gốc Á và người dân các đảo ở Thái Bình Dương đã góp phần khiến cho Quốc gia của chúng ta trở nên an toàn hơn trong đại dịch COVID-19 và trong suốt lịch sử của chúng ta. Ước tính có khoảng 2 triệu người Mỹ gốc Á và người dân các đảo Thái Bình Dương đã phục vụ trên tuyến đầu của cuộc khủng hoảng này với tư cách là nhà cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe, người chống dịch tuyến đầu và trong các vai trò thiết yếu khác.
Chính phủ Liên bang phải chống lại sự phân biệt chủng tộc, bài ngoại và không khoan dung đối với người Mỹ gốc Á và người dân các đảo ở Thái Bình Dương và dốc sức bảo đảm rằng tất cả các thành viên của cộng đồng AAPI – bất kể xuất thân, ngôn ngữ hay tín ngưỡng tôn giáo của họ – đều được đối xử công bằng và bình đẳng .
Cùng thẩm quyền được trao cho tôi với tư cách là Tổng thống theo Hiến pháp và luật pháp của Hợp chúng quốc Hoa Kỳ quyền, tôi ban hành lệnh như sau:
1. Lên án phân biệt chủng tộc, bài ngoại, và phân biệt đối xử đối với người Mỹ gốc Á và người dân các đảo Thái Bình Dương. Chính phủ Liên bang có trách nhiệm ngăn chặn phân biệt chủng tộc, bài ngoại và không khoan dung chống lại tất cả mọi người ở Mỹ, bao gồm cả người Mỹ gốc Á và người dân các đảo Thái Bình Dương. Chính quyền của tôi lên án và tố cáo các hành vi phân biệt chủng tộc, bài ngoại và phân biệt đối xử nhằm chống lại các cộng đồng AAPI.
2. Chống phân biệt chủng tộc, bài ngoại, và phân biệt đối xử người Mỹ gốc Á và người dân các đảo Thái Bình Dương. (a) Bộ trưởng Bộ Y tế và Dịch vụ Nhân sinh sẽ phối hợp với Nhóm Đặc nhiệm Công bằng Y tế COVID-19, xem xét ban hành hướng dẫn mô tả các phương pháp hiệu quả nhất để nâng cao năng lực văn hóa, khả năng tiếp cận ngôn ngữ và sự nhạy cảm đối với người Mỹ gốc Á và Người dân các đảo Thái Bình Dương trong bối cảnh phản ứng COVID-19 của Chính phủ Liên bang. Khi xây dựng bất kỳ hướng dẫn nào như vậy, Bộ trưởng nên xem xét các hướng dẫn tốt nhất do các tổ chức y tế công cộng và các chuyên gia đưa ra để giảm thiểu ngôn ngữ phân biệt chủng tộc trong việc mô tả đại dịch COVID-19.
Trong 3 phần ghi nhớ những việc phải làm do Tổng thống Joe Biden đưa ra không hề có chữ nào nhắc tới “China virus” hay “Wuhan virus”, và cũng không hề cấm hay yêu cầu “không liên hệ nguồn gốc COVID-19 với vị trí địa lý” như báo Tuổi Trẻ chạy tiêu đề.
Báo đảng nói theo ý Tuyên giáo thì tôi không lạ rồi, nhưng cớ gì một số người Việt tại Mỹ lại phản đối, chế nhạo lệnh ban hành của Tổng thống Joe Biden để bảo vệ người Mỹ gốc Á, trong số đó có họ?
Họ nghĩ họ là da trắng thượng đẳng hay sao?
___________________________________________________
Đêm Cali, nghe Thái Thanh
Xôn xao một trời nhạc lộng
Chim thanh cất tiếng dịu dàng
Tóc xanh thay bằng tóc mộng
Đục trong theo dấu tuổi vàng.
Chợt nghe lạnh mùa phương bắc
Hồ Tây sương đọng khung nhoà
chao nghiêng một làn gió bấc
lạnh về rờn-rợn trên da.
Rồi nghe nắng vàng ấm hạt
Sài gòn trở giấc trong đêm
Dang tay hứng làn nước mát
Mưa đông rửa sạch ưu-phiền.
Nghe chim hát lời năm cũ
Nghe tim đau nhói từng câu
Cảm ơn một lời sao đủ
Âm-thanh từng cánh nhiệm-mầu!
Cung Vũ
___________________________________________________
Những Tên Biệt Kích Cầm Bút
(Làng Văn xuất bản, tuyệt bản)
. HOÀNG HẢI THỦY
Kỳ 1
Khi báo với bạn đọc loạt bài Những Tên Biệt Kích Cầm Bút sẽ được đăng trên bán nguyệt san Ngày Nay, ấn hành ở Houston, tôi viết: “Mời bạn đọc trên Ngày Nay “Những Tên Biệt Kích Cầm Bút”, bản kết tội của Minh Kiên – Nam Thi, nguyên Ðại tá Tổng Biên Tập và Ðại tá Phó Tổng Biên Tập tuần báo Công An Thành Phố Hồ Chí Minh. Phần trả lời của Hoàng Hải Thủy, một trong những người bị Cộng sản Việt Nam gọi là “Những Tên Biệt Kích Cầm Bút.”
Ðọc lại, tôi thấy tôi thật ngớ ngẩn, vô duyên, không giống ai, công an Thành Hồ cho tôi nằm ngâm thơ của cố thi sĩ Trần Văn Hương hai lần, trước sau là Tám Mùa Thu Lá Bay. Họ đã bỏ tù tôi, và tôi đã ở tù. Tôi còn có gì để “trả lời” họ và tôi cần gì, tôi việc gì phải “trả lời” họ. Bỏ nước chạy lấy người không kịp, kẹt lại, ngẩn ngơ giữa một rừng cờ đỏ, không ra đầu ngõ cũng bị bật ngửa vì nón cối, dép râu, nhìn đâu cũng thấy ảnh Bác Hồ “muôn kính, ngàn yêu” với những hàng chữ “Không có gì….” đỏ lòm, tôi không thể tự làm tôi mắt mù, tai điếc, tay cùi, miệng câm, tôi can tội mần… một số thơ Con Cóc bắt chước Ca Dao mà tôi gọi là Phóng Dao, ngồi gù lưng trên căn gác tối om viết một số bài kiểu Tạp Ghi Tiền Tuyến để than thân, trách phận, thương nhớ kẻ ở người đi, não nùng tâm sự, đời tàn ngõ hẹp, đói không những chỉ đói cơm mà còn đói cả cà phê, thuốc lá, đói đủ mọi thứ. Tôi viết những bài gọi văn huê là “tác phẩm chứng nhân Thành Hồ Trần Ai Khoai Củ” và viết xong tôi không cất chúng dưới đáy tủ, gầm giường, tôi gửi chúng ra nước ngoài để anh em ta ở hải ngoại đăng báo. Và thế là tôi bị công an Thành Hồ đưa xe bông đến nhà rước đi cất kỹ trong sáu niên. Sống giữa gọng kìm công an cộng sản mà lén lút làm thơ phú vẩn vương diễn tả đời sống đen hơn mõm chó mực của nhân dân để gửi ra nước ngoài thì bị công an Cộng sản bắt, bị Cộng sản cất đi năm Bảy niên trong tù là chuyện tất nhiên… Cũng là sòng phẳng. Có gì gọi là “trả lời, trả vốn”.
Cộng sản thù ghét nhất những anh Con Trai Bà Cả, Bà Hai Ðọi sống trong chế độ của họ mà bới móc, phơi bày những cái xấu của họ qua văn thơ, châm biếm họ bằng thi ca. Họ thù nhất những người viết và gửi những bài tố cáo chế độ họ ác ôn côn đồ ra phổ biến ở nước ngoài. Chẳng cần phải tố cáo, chỉ cần than khổ thôi là đã bị coi là phản động và được công an ưu ái hỏi thăm sức khỏe. Mối hận thù truyền kiếp bọn văn nghệ sĩ được đàn anh công an Nga Xô trích vào máu thằng đàn em công an Việt Cộng “…thẳng tay trấn áp bọn văn nghệ sĩ phản động, không cho chúng than khóc…” Công an Việt cộng đã, đang và vẫn làm đúng lời dạy ấy.
Năm 1988, khi bọn Những Tên Biệt Kích Cầm Bút, sau bốn năm tù ở Trung Tâm Thẩm Vấn Số 4 Phan đăng Lưu và Khám Lớn Chí Hòa, sắp “được” đưa ra xét xử lần thứ hai ở cái gọi là Tòa Án Nhân Dân Thành Phố HCM, “Luật sư” Triệu Quốc Mạnh vào nhà tù Chí Hòa gặp chúng tôi, anh là người sẽ “biện hộ” cho nhóm bị gọi là Biệt Kích Văn Nghệ trước tòa. Anh nói:
– Các anh viết bài gửi ra nước ngoài làm cho họ đau lắm. Họ thù các anh và các anh đã bị khổ sở mấy năm rồi. Bây giờ đưa các anh ra tòa, tôi thấy họ có vẻ muốn làm cho xong đi. Các anh làm họ đau, họ bỏ tù các anh. Như vậy là huề. Lần này ra tòa, tôi nghĩ các anh không nên găng với họ. Mềm dịu cho xong đi. Các anh ở tù mấy năm như vậy cũng là đủ …
Ai tù hào hùng, khí phách thế nào tôi không biết, tôi chỉ biết tôi tù thôi. Tất nhiên là tôi thấy tôi ở tù mấy mùa lá rụng ngoài song sắt như vậy là – không phải đủ – mà là quá đủ. Năm 1986, trước ngày Ðại Hội Ðảng Kỳ 6, công an Thành Hồ đã dàn dựng đưa bọn Những Tên Biệt Kích Cầm Bút ra tòa với cái tội “gián điệp”. Năm ấy họ muốn dựng một vụ Xử Án Ðiển Hình kiểu “Sát Nhất, Nhị, Tam, Tứ Nhân, vạn vạn nhân cụ, ” một vụ án làm cho tất cả những anh Con Trai, Con Rể, Con Nuôi, Con Hoang, Con Rơi, Con Rớt Nhà Bà Cả trên cõi đời này sợ teo luôn. Nói rõ hơn năm 1986 họ muốn xử chúng tôi với mức án đại khái như vầy:
1. Doãn Quốc Sỹ: Tử hình hay chung thân.
2. Hoàng Hải Thủy: Chung thân – 20 niên.
3. Dương Hùng Cường: 18 niên.
4. Lý Thụy Ý: 15 niên.
5. Nguyễn Thị Nhạn: 12 niên.
6. Hiếu Chân Nguyễn Hoạt: 10 niên.
7. Khuất Duy Trác: 8 niên.
8. Trần Ngọc Tự: 8 niên.
Xin quý vị thương cho mà đừng nghĩ là tôi tự đề cao anh em chúng tôi. Việt Cộng xài luật rừng, nhưng luật rừng cũng vẫn là luật. Trong cái gọi là Bộ Luật Hình Sự CHXHCNVN có điều quy định tội danh và án phạt bọn “gián điệp” như sau. Tôi đọc điều luật này trong Ô Ten 10 Sao Chí Hòa năm 1986 và tôi thuộc nằm lòng từ ngày đó:
“- Bị coi là gián điệp những kẻ cung cấp tin tức, tài liệu an ninh, quốc phòng cho những cơ quan tình báo nước ngoài.
“Cũng bị coi là gián điệp những người tuy không cung cấp tin tức cho cơ quan tình báo nước ngoài nhưng bằng cách nào đó vô tình tiết lộ những tin tức an ninh, quốc phòng để những cơ quan tình báo nước ngoài có thể khai thác.
“Án phạt từ 12 năm tù đến tử hình.
“- Những tên gián điệp đầu sỏ bị tử hình.
“- Những tên tay sai nguy hiểm cũng bị tử hình.”
Theo điều luật về xử trị gián điệp trên đây thì nếu năm 1986 Công An Thành Hồ đưa bọn “gián điệp 8 tên” chúng tôi ra tòa xử thì chuyện xảy ra đã có thể là:
– Gián điệp đầu sỏ Doãn Quốc Sỹ: tử hình.
– Tay sai nguy hiểm Hoàng Hải Thủy: chung thân hoặc có thể cho đi cùng chuyến xe bít bùng với Ðầu Sỏ Doãn Quốc Sỹ lên bãi bắn Thủ Ðức trong buổi sáng mù sương lạnh. Hai gián điệp cùng đi một chuyến xe không có bông cho đỡ tốn xăng dầu và công sức của anh em công an chuyên giết nhân dân.
Năm 1986, Công An Thành Hồ đã dàn dựng sân khấu, cho quảng cáo tùm lum trên hai tờ Tuổi Trẻ-Công An: “…Ngày…tháng…năm… bọn gián điệp sẽ phải ra trước Tòa Án Nhân Dân trả lời về những tội trạng của chúng…” Nhưng rồi họ tẽn tò, không kèn, không trống, không lời xin khán giả cảm phiền vì phiên tòa bị bãi bỏ, họ im luôn. Phiên tòa năm 1986 hoãn dài ngày.
Năm anh em chúng tôi: Doãn Quốc Sỹ, Dương Hùng Cường, Khuất Duy Trác, Trần Ngọc Tự, và tôi, được công an Thành Hồ cho xe bông đến nhà rước vào số 4 Phan Ðăng Lưu cùng trong đêm mồng 2 tháng 5 năm 1984. Chịu thẩm vấn ở Phan Ðăng Lưu một năm, tháng 5 năm 1985 xe bông đưa chúng tôi sang Thánh thất Chí Hòa. Anh em chúng tôi được đoàn tụ trong lòng xe tù khoảng 20 phút đồng hồ. Trên xe có thêm hai em trợ tá, “Những Tên Biệt Kích Cầm Bút Nữ”, Lý Thụy Ý, Nguyễn Thị Nhạn.
Tù xa từ Bà Chiểu sang Ða Kao, qua rạp xi-nê Casino Ða Kao, vào đường Hiền Vương một chiều, chạy qua bên hông nghĩa trang Mạc Ðĩnh Chi – Ðất Thánh Tây trước 1956 – nay đã thành công viên mang tên một anh cà chớn mà tất cả nhân dân Sài gòn đều không ai từng biết: Công viên Lê văn Tám. Chàng Công Tử Hà Ðông ghé mắt nhìn qua song sắt tù xa bỗng thấy trái tim chàng đi một đường cảm khái. Ðoạn đường Mayer – Hiền Vương từ Ða Kao đến ngã tư Hai Bà Trưng là đoạn đường những năm từ 1954 đến 1958 anh qua lại mỗi ngày vài lần. Anh gặp tình yêu và từng sống tình ái, yêu đương với nàng Alice trong căn nhà 78/5 của con đường Mayer-Hiền Vương này mấy mùa thu vàng. Ngày ấy môi anh còn thắm, tóc anh còn đen, có bao giờ anh ngờ rằng sẽ có ngày anh te tua trên tù xa đi qua con đường thơ mộng này.
Tháng 5 năm 1986, từ nhà tù Chí Hòa bọn cai tù đưa Doãn Quốc Sỹ, Dương Hùng Cường, Lý Thụy Ý, Nguyễn Thị Nhạn trở về nhà giam số 4 Phan Ðăng Lưu. Bọn công an Thành Hồ chia bọn “gián điệp” ra làm hai trước khi đưa ra tòa. Lần đầu trong đời gặp cảnh tay còng, áo dấu ngơ ngáo ra tòa, choáng váng nhận ra vợ con trong đám thân nhân láo nháo chạy theo, tôi hồi hộp nghe tin con tôi báo: “Hoãn xử…” Trên tiền sảnh chính của Pháp Ðình Sàigòn, nơi 50, 70 hay 80, 90 năm trước, các quan Ðại Pháp xây lên và cho đặt hai bức tượng Bà Ðầm Pháp Luật Phú Lang Sa to tổ bố đứng đưa …bàn cân công lý vào mặt con dân A-na-mít – Anh Mít nào cao lớn lắm cũng chỉ đứng vừa đến đầu gối Hai Bà chớ chưa với được đến bàn cân – Tòa Cộng Thành Hồ có đặt tấm bảng đen ghi những hàng chữ phấn đại khái như:
– Vụ Gián điệp Doãn Quốc Sỹ,
Phòng A …
Dưới hàng chữ có viết thêm hai chữ “Ðình Xử”, tức là hôm nay tòa không xử Vụ Gián Ðiệp. Tòa đình xử, nhưng bọn tòa án không báo cho bọn cai tù Chí Hòa biết. Cai tù Chí Hòa, được lệnh cả tuần trước, cứ đúng lệnh áp giải bọn tội nhân ra tòa. Xe chở tù đổ hàng xuống Tòa xong là đi ngay, chiều mới đến đón tù trở về. Cai tù áp giải phải gọi điện về Chí Hòa, phải chờ xe đến chở hàng về Chí Hòa. Nhờ vậy, bọn “gián điệp 1986” được ngồi ở tòa án từ sáng cho tới trưa thơ thới hân hoan.
Thơ thới, hân hoan vì mấy anh được ngồi trò chuyện thân mật với vợ con. Vợ con mấy ảnh hối lộ cai tù nên được cai tù cho phép vào phòng cách ly ngồi với chồng, với bố. Hai năm trời đằng đẵng mới được nhìn mặt nhau, ngồi gần nhau, cầm tay nhau… Thương cảm, bùi ngùi đứt đuôi con nòng nọc. Tình cảnh ấy khỏi cần diễn tả. Alice nói với tôi:
– Ðừng sợ. Anh em mình bên ngoài mạnh lắm. Can thiệp dữ dội. Nó phải hoãn xử, tối qua đài VOA đọc một bài dài lắm, kêu gọi Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc bảo vệ văn nghệ sĩ Việt Nam… Có người nghe thâu băng được cả bài. Lại có tin triệu tập đến hai ngàn ký giả, văn nghệ sĩ khắp thế giới về họp ở New York để lên tiếng về vụ mình…
Tôi hỏi ai triệu tập, Alice nói:
– Em không biết rõ. Nghe nói người đọc bài tố cáo đàn áp văn nghệ sĩ trên đài VOA là Nguyễn Ngọc Linh.
Nguyễn Ngọc Linh hay Nguyễn Ngọc Bích? Ngọc Linh, Ngọc Bích đều là ngọc cả. Hôm nay bình yên ngồi viết ở Rừng Phong Lòng Vòng Hoa Thịnh Ðốn, Virginia Ðất Tình Nhân, nhân danh tám anh em chúng tôi tù tội ở Thành Hồ – hai anh Hiếu Chân Nguyễn Hoạt, Dương Hùng Cường đã chết thảm trong tù – tôi trân trọng nói lên lời cám ơn của chúng tôi đến anh em bầu bạn khắp năm châu.
Năm 1986, chúng tôi bị kết tội “gián điệp”, án tù tối thiểu 12 niên đến tối đa tử hình. Nhờ anh em bầu bạn khắp năm châu la ó, phản đối dữ dội nên dù muốn, dù đã treo bảng quảng cáo, đã cho bọn văn nô reo hò, nhảy múa, công an thành Hồ cũng không xử được chúng tôi. Trở về Chí Hòa nằm ngâm thơ Ngồi Rù thêm hơn một niên nữa đến đầu năm 1988, chúng tôi mới lại “được” trở ra tòa án thành phố HCM chuyên xử tội nhân dân lần thứ hai .
Lần này án “gián điệp” ác ôn đã được bỏ, thay vào đó là tội “tuyên truyền phản cách mạng”. Tội này có thể gọi là tội nhẹ nhất trong các tội phản động dưới chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa. So với tội gián điệp, mức án xử bọn phạm tội tuyên truyền phản cách mạng quá đỗi nhẹ hều: Tù từ 2 niên đến 12 niên tối đa. Không có bị tử hình, tử ảnh, chung thân, chung sơ gì ráo trọi. Ðang từ tối thiểu 12 đổi sang tối đa 12 niên, chàng Công Tử Hà Ðông sướng rên mé đìu hiu, chàng còn cay cú hay hung hăng con bọ xít gì nữa. Chàng đã bóc được bốn cuốn lịch rồi. Anh em tù gọi như thế là “đã có vốn.” Tất nhiên khi ra tòa chàng sẽ không nói năng gì để bọn chánh án tay sai phạng chàng 10 hay 12 mùa Tết Trung Thu Em Không Rước Ðèn Ði Chơi – Nàng Alice trẻ lâu thật nhưng nàng cũng không có thể như nàng Hạ Cơ Ðông Châu Liệt Quốc trẻ mãi không già – Chàng đã trả cái nợ Hai Mươi Niên, từ 1954 đến 1975 chàng sống và để người khác chết, để vợ con người khác khóc như vậy cũng tạm gọi là đủ, chàng phải lo thân để trở về Ngã Ba Ông Tạ thôi.
Nhưng khi nghe “Luật sư” Triệu Quốc Mạnh khuyên nên “mềm dẻo đừng nói gì gay cấn” để tòa xử cho xong đi, tôi cũng nói:
– Nếu người ta không chửi bới chúng tôi thì chúng tôi sẽ không nói gì đâu. Còn nếu người ta mạt sát chúng tôi thì chúng tôi không thể nói trước được phản ứng của chúng tôi sẽ ra sao.
Nhân đây, xin viết vài hàng về nhân vật Triệu Quốc Mạnh. Anh có chứng chỉ cử nhân Luật, gia nhập Cảnh sát Quốc Gia, mang lon đại úy cảnh sát. Anh được bổ nhiệm làm Giám đốc Cảnh Sát Ðô Thành Sài Gòn trong chính phủ hư thai Dương Văn Minh.
Sau Ðại Hội Ðảng kỳ 6, Tổng bí thư Chăn Trâu Nguyễn Văn Linh tuyên bố: “đổi mới tư duy”, Triệu Quốc Mạnh và Nguyễn Ðăng Trừng được phép mở một cái gọi là Phòng Dịch Vụ Pháp Lý. Tiếp đó, để cho có vẻ có pháp luật đôi chút Triệu Quốc Mạnh và Nguyễn Ðăng Trừng trở thành “luật sư” biện hộ những vụ án chính trị được mang ra tòa xử. Triệu Quốc Mạnh biện hộ cho đám Những Tên Biệt Kích Cầm Bút, Nguyễn Ðăng Trừng biện hộ cho nhóm Tu Sĩ Già Lam Chống Ðối trong có Thượng tọa Thích Ðức Nhuận, Trí Siêu Lê Mạnh Thát, Tuệ Sĩ Phạm Văn Thương, Ni cô Thích Trí Hải, v.v. Năm 1992, trường Ðại học Luật khoa được Võ Văn Kiệt cho mở ở thành phố Hồ Chí Minh, Triệu Quốc Mạnh là khoa trưởng. Nghe nói cái gọi là trường Ðại học Luật khoa thành phố HCM bị bọn lãnh đạo ở Hà nội coi là không được danh chính, ngôn thuận. Thủ đô Hà Nội không có Ðại Học Luật. Bộ Nội Vụ Việt Cộng có cái trường gọi là Ðại học Pháp Lý chuyên đào tạo các anh chị cán ngố làm nhân viên bộ Nội Vụ. Những cán đực, cán cái không cần có trình độ học vấn vẫn vào được Ðại học Pháp Lý. Vì vậy người ta thấy có những chị chuối chiên, vịt lộn viết cái biên lai giặt ủi cũng mướt mồ hôi nách trở thành những vị “thẩm phán”. Thời cộng sản mở toang mọi cửa lớn, cửa nhỏ, cửa trước, cửa sau để khều ngoại nhân vào đầu tư cho chúng ăn bám, có nhu cầu phải có những chuyên viên về luật thương mại – chuyên viên cán sự thôi, đừng nói đến danh từ “luật sư” đao to búa lớn. Võ Văn Kiệt cho Thành Hồ mở Ðại học Luật khoa, thu nhận sinh viên dân sự vào học, bọn cộng sản Hà Nội không bằng lòng. Thành Hồ hiện có một số anh được phong đại là “Luật gia” thường xuất hiện trên tivi nói lăng nhăng về các vấn đề luật pháp. Không ai biết những anh “luật gia” này ở trường Luật nào ra. Lại thêm Ðại học Luật mà Giáo sư Khoa trưởng là ông Cựu Ðại úy Cảnh sát Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa chỉ mới có chứng chỉ cử nhân thì trình độ giảng huấn của trường tất nhiên là khá quá rồi!
Triệu Quốc Mạnh – giống như những anh Trịnh Công Sơn, Phạm Trọng Cầu, Vũ Hạnh – là một thứ “phi cầm, phi thú”. Mấy anh không phải là đảng viên cộng sản. Cộng sản không nhận mấy anh là đồng đảng. Mấy anh phản bội những người quốc gia Việt Nam Cộng Hòa từng nuôi dưỡng mấy ảnh. Hai mươi mùa lá rụng qua rồi, thân phận những anh “phi cầm, phi thú” không có gì đáng để nói.
Trở lại chuyện Những Tên Biệt Kích Cầm Bút, tôi nói rõ: Tôi không “trả lời” hai anh Nam Thi – Minh Kiên. Hai anh ở trong hàng ngũ bọn công an Cộng sản đã bắt giam chúng tôi, hai anh viết vung xích chó về đời tư, vợ con, cha mẹ, việc làm của chúng tôi. Khi ở trong vòng kìm kẹp của các anh, tôi không có điều kiện để viết về việc chúng tôi làm. Hôm nay có điều kiện viết, tôi viết. Tôi đăng một số trang hai anh viết về chúng tôi để bạn đọc của tôi biết các anh đã – học mót bọn Nga cộng, Tàu cộng – “chửi bới” những người phơi bày những tội ác của Ðảng các anh như thế nào.
(còn tiếp)

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here