Tản mạn một tháng sau ngày bầu cử 03.11.2020 – Những điều trông thấy…

(Biếm văn)

. Thạch Đạt Lang

 

Cuộc bầu cử tổng thống Mỹ ngày 03.11.2020 trôi qua đã hơn một tháng. Tình hình chính trị nước Mỹ đã lắng dịu dần, tuy vẫn còn những quậy phá, thưa kiện, mè nheo, chửi bới lai rai do ông Donald Trump và ủy ban tranh cử – với những luật sư “giỏi nhất nước Mỹ” như Rudy Giuliani, Sydney Powell, Lin Wood – tiếp tục đưa ra, nhưng hầu như ai cũng biết rằng kết quả sẽ chẳng đi đến đâu, chỉ tốn tiền thuế của dân, của những con bò sữa u mê, tốn thời gian và gây bực mình cho nhiều người.

Hơn một nửa nước Mỹ thở ra nhẹ nhõm, ít hơn một nửa còn lại hoặc hậm hực, tức tối, giận dữ, hoặc càm ràm, than khóc, tiếc nuối cho vị lãnh đạo “tài ba, thẳng tính, dám nói, dám làm, dám chơi”… nhưng chắc chắn không dám chịu…(1)

Chuyện cũng dễ hiểu thôi. Đa số những người bỏ phiếu cho ông Trump mong ông tiếp tục ngồi thêm 4 năm nữa để thay đổi cuộc đời của họ, thay đổi xã hội (theo ý họ) cho tốt đẹp, sung túc, đầy đủ hơn… Một xã hội không còn xì ke, ma túy, không có tội phạm, trộm cắp, hiếp dâm, không có di dân bất hợp pháp, không có màu da khác biệt nào ngoài màu da trắng, không có bọn ăn bám suốt đời lãnh welfare đi làm chui, lãnh tiền mặt hoặc khai thu nhập thấp như mộts ố dân VN California, Texas…

Giờ đây ông thất cử, hỏi sao họ không buồn cho được? Buồn quá đi chứ! Phải làm gì để giúp ông lật ngược kết quả cuộc bầu cử vừa rồi. Không lẽ để mấy chục vụ kiện về bầu cử gian lận trở thành công cốc? Thua me thì ta tìm cách gỡ bài cào.

Người Mỹ thì có các nhóm da trắng thượng đẳng như KKK, Hell’s Angels, Proudboys… trang bị mô tô, súng ngắn, súng dài, gậy baseball,.. họ chỉ cần ới nhau một tiếng bằng message trên smartphone là có thể tụ tập vài trăm hay cả ngàn, sẵn sàng biểu dương lực lượng.

Người Việt có gì trong các cộng đồng khắp nơi trên nước Mỹ? Cũng có nhiều thứ để không phải thua chị, kém em như… cờ vàng, nón đỏ, nón xanh, nón nâu, quần áo nhảy dù, thủy quân lục chiến, biệt động quân, huy chương, dây biểu chương vàng, xanh, đỏ… các cái. Sao không ới nhau một tiếng, mang súng ống, tập họp trước tòa thị chính các tiểu bang như dân da trắng nhỉ? Uổng ghê!

Không lẽ dân ta chỉ bạo miệng, chỉ sẵn sàng tập họp sau lưng Ngụy Vũ, Bé Tí, Trần Nhật Phong, Tâm An… trên mạng xã hội facebook, youtube? Không được! Phải biểu tình dương cao cờ vàng chính nghĩa khi có lời kêu gọi, phải đòi lại công lý cho ông Donald Trump bằng mọi cách, phải phủ nhận kết quả bầu cử ngày 03.11.2020 vì có gian lận. Phải tố cáo Bill Barr bộ trưởng tư pháp đã a dua theo đảng Dân Chủ tuyên bố bầu cử không có gian lận, phải chuẩn bị đóng góp tiền bạc cho sát thủ nào có thể thanh toán Chris Krebs, giám đốc cơ quan an ninh mạng dám tuyên bố bầu cử 2020 diễn ra tốt đẹp, an toàn nhất từ trước đến nay (2).

Ai có quân phục mặc quân phục, ai có súng dài dùng súng dài, ai có súng ngắn chơi súng ngắn, không có súng ngắn dùng súng nước, súng cơ hữu cũng không sao. Phải chuẩn bị tinh thần khi có lệnh giới nghiêm, ban hành thiết quân luật, tình trạng khẩn cấp, phải ủng hộ lời kêu gọi của luật sư riêng của Trump – Rudy Giulinia, của cựu trung tướng Michael Flynn – tên tội phạm phản quốc cấu kết với Nga vừa được Trump ân xá – chuẩn bị xé bỏ hiến pháp, tổ chức một cuộc bầu cử khác.

Đã có 2 phụ nữ Việt, một ở Mỹ, một ở Việt Nam bày tỏ sự ủng hộ tuyệt đối với ông Trump, Người ở Mỹ, không rõ tên, thấy trên hình chụp trên facebook cầm tấm bảng: “Thà chịu bị CoviD 19 chứ không chấp nhận Biden là tổng thống. Người thứ hai là ma-đàm “thương gia thành đạt” viết trên một stt ở FB: Chung Thủy Với Chồng  – Son Sắt Với Trump. Vậy là sao? Chẳng lẽ các fan cứng phái mạnh lại chịu thua chị em ta?

Riêng với những fan cứng của ông Trump ở Việt Nam, các quốc gia ngoài Mỹ thì khác. Không thể trực tiếp ủng hộ ông Trump giành lại chiến thắng trong bầu cử thì dùng cách gián tiếp. Hay nhất là liên kết thành tổ chức, tập hợp đứng sau lưng những “trí thức” như luật sư Lê Luân, Lê Công Định, Lê Quốc Quân… các nhà báo (đời) Trần Đình Thu, Lưu Trọng Văn, Ngô Nhật Đăng, Huỳnh Ngọc Chênh, Lê Phú Khải… các người cựu tù của chế độ CSVN như Nguyễn Ngọc Già, Nguyễn Vũ Bình hay mục sư Huỳnh Quốc Bình, thương gia Lê Hoài Anh… và nhiều người khác.

Tập họp lại, họ có thể hô to: “Bầu cử có gian lận! Bầu cử có gian lận!” Một người hô thì Chúa có thể không nghe, nhưng vài chục ngàn (Follower) của những người trên ở facebook đồng loạt hô thì tiếng hô sẽ vang dậy trời đất, vượt 12 ngàn km qua tới Mỹ, Washington D.C sẽ rung rinh, Chúa sẽ dùng quyền năng khiến đảng Dân Chủ và liên danh Biden-Harris sợ hãi mà chấp nhận rút lui để “thánh” tiếp tục ngồi thêm 4 năm nữa trong Nhà Trắng. Sự đồng lòng của họ sẽ khiến cho ban điều hành của Twitter phải rút lại quyết định khóa tài khoản ông Trump sau ngày 20.01.2021, tái cấp cho ông quyền miễn trừ đặc biệt – Muốn nói gì thì nói (3)

Tuy nhiên nói đi thì cũng phải nói lại, phải công nhận là bọn Tàu Cộng hay quá sức lẽ mình, chỗ nào tụi nó cũng chui vào, mua chuộc được hết. Truyền thông cánh tả, đảng Dân Chủ bị tụi nó mua trọn gói từ lâu, rồi Đức Giáo Hoàng Francis, Đức Đạt Lai Lạt Ma cũng không bước qua được chiều dày của đồng nhân dân tệ, cầm đèn chạy trước ô tô, chưa đếm phiếu xong đã lên tiếng chúc mừng ông Joe Biden đắc cử, hỏi sao các đảng viên Cộng Hòa trung kiên ở Georgia, Pennsylvania… không bị tụi nó mua đứt luôn? Ông Trump không thua te tua, tơi tả, tê tái, thê thảm, tới tấp, tan tành từ bang này tới bang khác, từ Nevada, Michigan, Wisconsin qua Georgia, Pennsylvania, Arizona… mới là chuyện lạ.

Một chuyện khác cần lưu ý là mấy công ty dược phẩm như Pfizer, Moderna… cũng thù ghét ông Trump. Vaccine chích ngừa Sars-CoViD 2 có trước ngày 03.11.2020 mà họ “ém” lại không thông báo, chờ có kết quả bầu cử mới chịu tung ra. Nếu loan tin trước ngày 03.11.2020, chắc chắn ông Trump hạ gục ông Biden ít nhất phải 10 triệu phiếu trong vài nốt nhạc.

Ngoài ra nghe phong văn mấy ngày qua, ông Trump đang chuẩn bị ký mấy cái Blank Check cho công chúa Ivanka và các hoàng tử Eric, Donald Trump Jr, phò mã Jared Kushner cũng như cho chính bản thân nhét túi sẵn, phòng hờ sau này có bị truy tố phạm tội gì đó thì rút “Miễn Tố Bài ” ra là khỏe re, hổng ai làm gì được.

Cuối tuần tản mạn ba điều bốn chuyện hậu bầu cử, thiết nghĩ mua vui cũng được một vài trống canh.

Các bạn vào facebook đọc feed news của ai cũng vậy thôi. Đọc tui tui cám ơn.

 

**********

(1) https://www.youtube.com/watch?v=5Cs_1iYWIhI

(2) https://www.cbsnews.com/…/chris-krebs-2020-election…/

(3) Trump có thể bị mất account trên Twitter nếu có lời nói kích động bạo lực https://www.forbes.com/…/twitter-confirms-trump…/…

 

________________________________________

 

Hai ly… một người!

. Nguyen Chinh

Chuyện kể kiến trúc sư kiêm điêu khắc gia, Đại úy Nguyễn Thanh Thu, được lệnh của Tổng thống Thiệu làm một bức tượng tại Nghĩa trang Quân đội Biên Hòa, một công trình mang tầm vóc quốc gia nói lên lòng tri ân của mọi người đối với những chiến sĩ đã bỏ mình ngoài chiến trường.

Ngày cuối cùng của một tuần tìm ý tưởng trên đường từ Nghĩa trang Hạnh Thông Tây, anh Thu ghé vào một quán nước gọi ly đá chanh. Và đây chính là giờ phút “định mệnh” khi anh nhìn thấy một người lính thuộc binh chủng Nhảy dù ngồi trước những chai bia và hai cái ly…

Anh lính ngồi nói chuyện với cái ly thứ hai trước sự ngạc nhiên của chủ quán lẫn khách uống nước. Hình như anh lính là người vừa thăm bạn được chôn cất tại Nghĩa trang Hạnh Thông Tây. Một ly anh cúng bạn và một ly anh uống. Anh ngồi vừa uống vừa nói chuyện với chiếc ly!

Cảm động trước hình ảnh một người lính đau khổ khi phải mất bạn, anh Thu cầm ly nước chanh bước qua bàn làm quen. Anh lính ngước lên nhìn anh Thu với vẻ khó chịu vì sự riêng tư của mình bị người lạ làm phiền và tiếp tục trở về với ly bia… “cúng” bạn.

Anh Thu cũng bị lúng túng vì thái độ “bất hợp tác” của anh lính nhảy dù. Mấy cô bán hàng lại cười khúc khích, có lẽ các cô nghĩ nãy giờ có một người “điên” ngồi uống bia nói chuyện với cái ly và bây giờ lại thêm người “điên” nữa lân la đến làm quen.

Người lính tiếp tục gục đầu ngồi độc thoại, phớt lờ những lời xã giao làm quen của anh Thu. Dường như anh lính tưởng bị Quân cảnh hỏi giấy nên lẳng lặng móc bóp giấy tờ cho anh Thu mà không hề ngước mắt nhìn, và tiếp tục uống!

Anh Thu cầm bóp trở về bàn mình và ghi lại tên anh lính: Võ Văn Hai, cấp bậc Hạ sĩ, binh chủng Nhảy dù, cả tên tiểu đoàn lẫn KBC. Khi anh Thu trả lại giấy tờ, Hạ sĩ Võ Văn Hai nhét vào túi với vẻ bất cần, cũng không thèm ngước mặt nhìn lên.

 

Lịch gặp Tổng thống vào lúc 9 giờ sáng nhưng vì Tổng thống còn đang tiếp khách nên anh Thu trong lúc đi lại trên hành lang dinh Gia Long và bỗng nảy ra câu hỏi “Tại sao lại không vẽ Võ Văn Hai?” Nghĩ là làm ngay. Anh tưởng tượng một bố cục dựa trên hình ảnh Hạ sĩ Hai ngồi nhớ bạn tại quán nước.

Anh trở ngay vào phòng Đại tá Cầm, tùy viên của Tướng Thiệu, chụp một cây bút nguyên tử, lấy trong giỏ rác một bao thuốc lá và rút mảnh giấy bạc bọc bao thuốc trở ra hành lang ngồi vẽ lại hình ảnh Hạ sĩ Hai.

Một lần nữa, “định mệnh” lại ra tay: trong 7 bản vẽ mang theo, anh Thu thấy bản cuối cùng, một “tốc họa” trên bao thuốc lá tại dinh Gia Long, là bản anh ưng ý nhất. Đến khi vào gặp Tổng thống, anh trải 7 bản vẽ lên sàn nhà trước bàn làm việc, bản vẽ cuối cùng trên bao thuốc lá anh vẫn còn cầm trên tay.

Tổng thống Thiệu sau khi đi tới, đi lui ngắm 7 bản vẽ, ông nói:

“Anh là “cha đẻ” của dự án này nên theo ý anh, bức nào làm anh hài lòng nhất?” Phải nói, anh Thu là người thật thà, chất phác, anh thẳng thắn trình bày:

“Thưa Tổng thống, nếu Tổng thống cho tôi chọn lại thì bản vẽ mới đây tôi vừa nghĩ ra và vẽ vội trên bao thuốc lá lại là bản vẽ tôi ưng ý nhất… nhưng tôi sợ mình quá vô lễ để đưa ra tại đây”.

Tổng thống Thiệu vui vẻ và đồng ý xem “tốc họa” trên bao thuốc lá. Ông cầm bản phác thảo Hạ sĩ Võ Văn Hai về ngồi trên ghế ngắm nghía, một lúc sau ông nói:

“Anh Thu à, người nghệ sĩ hay lãng mạn lắm mà chiến sĩ của mình thực tế hơn, họ cần một cái tên cho đề tài, anh cho tôi biết đề tài của bức hình là gì đây?”

Anh Thu lần lượt đề nghị các tên: (1) Khóc bạn, (2) Tình đồng đội, (3) Nhớ nhung, (4) Thương tiếc và (5) Tiếc thương. Cuối cùng Tổng thống chọn tên “Thương Tiếc” cho bức phác họa Hạ sĩ Võ Văn Hai ngồi nhớ bạn.

Bất ngờ, Tổng thống yêu cầu anh vẽ một bản thứ hai lớn hơn, vẽ tại chỗ, ngay ở dinh Gia Long. Thế là với dụng cụ giấy vẽ, giá vẽ và các loại màu được cung cấp ngay theo yêu cầu, anh Thu bắt đầu… “ra tay” trước mặt Tổng thống Thiệu và một số sĩ quan thân cận của ông.

Sau khi Tổng thống Thiệu ký tên vào bức “tốc họa”, anh Thu chỉ có 3 tháng để hoàn tất công trình tượng đài trước ngày 1/11/1967, ngày Quốc khánh của VNCH. Vấn đề trước mắt là đi tìm “người mẫu” Võ Văn Hai trong quán nước ngày trước tại Gò Vấp. Anh đã tìm đến đơn vị của Hạ sĩ Hai và gặp vị Thiếu tá phụ trách đơn vị.

 

Điêu khắc gia Nguyễn Thanh Thu và mẫu tượng

Thoạt đầu khi nghe anh Thu trình bày vấn đề, vị Thiếu tá có vẻ băn khoăn, suy tính… nhưng khi thấy tận mắt bức họa có chữ ký của Tổng thống Thiệu, ông lại hãnh diện khi có người lính thuộc đơn vị Nhảy dù của mình được chọn làm biểu tượng cho người lính VNCH tại nghĩa trang…

Vị Thiếu tá còn ra lệnh cho tập họp đại đội với súng ống đầy đủ để anh Thu chọn “người mẫu”, vì theo ông, trong đơn vị có nhiều người cao to tới 1,7 hoặc 1,8 mét, còn Hạ sĩ Hai chỉ cao chừng 1,6m.

Chỉ có duy nhất hình ảnh Võ Văn Hai ngồi tiếc thương bạn trong quán nước đã ám ảnh anh Thu để sáng tạo ra bức tượng “Thương Tiếc” ngồi trước cửa Nghĩa trang Quân đội Biên Hòa.

Điêu khắc gia Nguyễn Thanh Thu có thể hài lòng với công trình nghệ thuật kéo dài 3 tháng của mình. Và chúng ta được chứng kiến pho tượng “Thương Tiếc” ngồi trước cổng vào Nghĩa trang Quân đội Biên Hòa từ năm 1967 cho đến sau ngày 30/4/1975.

Đó là hình ảnh của Võ Văn Hai ngồi trước ly bia “cúng bạn”. Hình ảnh khiến tôi thật bất ngờ khi sáng nay gặp lại cảnh… một người ngồi trước hai ly cà phê!

Tượng “Thương Tiếc” bị CSVN cho xe ủi lật nhào sau ngày 30.4.1975

 

_______________________________________

 

Nhà thờ Huyện Sỹ

. Minh Anh Jessica

DthgSpoeceihrmncbsStoeirrm 3mlno adtle id3:52n gASmaM

Image may contain: outdoor

Nhà thờ Huyện sĩ (hay Chợ Đũi) lúc sắp hoàn tất trong việc xây dựng năm 1905

 

Ít ai biết được ông Huyện Sỹ chính là ông ngoại của “Nam Phương Hoàng Hậu”, vợ của vua Bảo Đại.

Sài Gòn ngày xưa đó nổi lên tứ đại hào phú lẫy lừng: “Nhất Sỹ, nhì Phương, tam Xường, tứ Định”. Bốn đại gia này không chỉ giàu có nhất đất Sài Gòn mà còn là những người giàu nhất Nam Kỳ lục tỉnh và xứ Đông Dương. Gắn liền với tên tuổi của bốn đại gia này là những giai thoại về sự giàu có đáng kinh ngạc, trong số đó, “Nhất Sỹ” –   là người giàu có bậc nhất, hiện vẫn được lưu danh cùng với công trình chứng minh cho khối tài sản khổng lồ của mình là nhà thờ Huyện Sỹ.

Huyện Sỹ tên thật là Lê Phát Đạt. Ông sinh năm 1841 tại Cầu Kho, Sài Gòn. Tuy nhiên, quê quán ở Tân An, Long An trong một gia đình theo Công giáo. Thuở nhỏ, ông có tên là Sỹ và tên thánh là Philipphê.

Ông được các tu sĩ người Pháp đưa sang du học ở Pénang, Malaysia. Ở đây, ông Sỹ được học các ngôn ngữ: như tiếng La Tinh, tiếng Pháp, tiếng Hán và tiếng Quốc ngữ. Do tên của ông trùng tên với một người thầy dạy nên người thầy đã đổi tên Sỹ đổi tên thành Lê Phát Đạt. Khi về nước, ông Lê Phát Đạt được Chính phủ Nam Kỳ bổ dụng làm thông ngôn, rồi từ năm 1880 thì làm Ủy viên Hội đồng Quản hạt Nam Kỳ, mặc dù đã đổi tên nhưng bà con lối xóm vẫn gọi ông bằng cái tên cúng cơm là Sỹ. Cũng bởi vậy, cái tên Huyện Sỹ Lê Phát Đạt đã gắn bó với số phận của ông. Mặc dù xuất thân trong một gia đình không quá giàu có nhưng đến đời của Lê Phát Đạt thì ông đã nhanh chóng trở thành người giàu có bậc nhất đất Sài Gòn. Theo học giả Vương Hồng Sển trong cuốn sách “Sài Gòn năm xưa” thì việc phất lên nhanh chóng của ông Lê Phát Đạt có không ít yếu tố may mắn:

“Tương truyền buổi đầu, Tây mới qua, dân cư tản mác. Pháp phát mãi ruộng đất vô thừa nhận, giá bán rẻ mạt mà vẫn không có người đầu giá” ,học giả Vương Hồng Sến giải thích là: “Hồi Tây qua, nghe nói lại, những chủ cũ đều đồng hè bỏ đất, không nhìn nhận, vì nhận e nỗi quan và triều đình Huế khép tội theo Pháp, vả lại, cũng ước ao một ngày kia Tây bại trận rút lui. Chừng đó ai về chỗ nấy, hấp tấp làm chi cho mang tội… Không dè bởi đất không ai nhìn, nên Pháp lập Hội đồng Thành phố, Ủy ban Điền thổ rồi đưa nhau đi khám xét từng vùng, đến chỗ nào địa thế tốt, thì những ủy viên bản xứ nhận là của mình: “Ùy” một tiếng! Đến chỗ nào nẻ địa thì lắc đầu, tiếp theo nói “Nông” cũng một tiếng! Chung qui chỉ học hai tiếng “Ùy”, “Nông” mà có ông Lê Phát Đạt lập nghiệp truyền tử lưu tôn.

Trận bão năm Giáp Thìn, tức năm 1904, đất Gò Công bỏ hoang vô số kể, ai đủ can đảm chịu ra mặt đóng thuế thì làm chủ chính thức, mà có ai thèm đâu…”, thế rồi, nài ép Lê Phát Đạt, ông bất đắc dĩ phải chạy bạc mua liều. Nào ngờ vận đỏ, ruộng trúng mùa liên tiếp mấy năm liền. Ông trở nên giàu có nhanh chóng.

Mặc dù giàu có như vậy, nhưng trong nhà ông Lê Phát Đạt có treo câu đối dạy đời: “Cần dữ kiệm, trị gia thượng sách/Nhẫn nhi hòa, xử thế lương đồ”, bên cạnh đó, cũng có những lời đồn rằng ngôi nhà lầu đồ sộ của Huyện Sỹ tại Tân An, nằm gần ngã ba sông Tân An và Bảo Định đã được cất trên thế đất hàm rồng nên gia đình ông trở nên giàu có, danh vọng bậc nhất thời đó, sự giàu có của ông Huyện Sỹ được mô tả rằng: khi đang xây nhà thờ Chợ Đũi, chính là nhà thờ Huyện Sỹ theo yêu cầu của giáo dân vùng Bảy Hiền, người ta đã cắt bớt một gian giữa của nhà thờ này để lấy tiền đó xây nhà thờ Chí Hòa, hay người con trai của Huyện Sỹ là kỹ sư Lê Phát Thanh cũng bỏ tiền ra xây nhà thờ Hạnh Thông Tây, nằm ở góc Quang Trung – Lê Văn Thọ, Gò Vấp. Tất cả những ngôi nhà thờ này đều xây trên đất của Huyện Sỹ.

Ngày nay, nếu đi bằng xe máy từ nhà thờ Huyện Sỹ đến nhà thờ Hạnh Thông Tây phải mất gần một tiếng, đủ thấy vùng đất của Huyện Sỹ mênh mông chừng nào, không chỉ có thế, các con của Huyện Sỹ như bà Lê Thị Bính – mẹ của Nam Phương hoàng hậu, Lê Phát Thanh, Lê Phát Vĩnh, Lê Phát Tân đều là những đại điền chủ có rất nhiều đất đai ở Tân An, Đức Hòa, Đức Huệ và Đồng Tháp Mười. Riêng trưởng nam của Huyện Sỹ là Lê Phát An được vua Bảo Đại phong tước An Định Vương. Ông Lê Phát An là người duy nhất trong lịch sử Nam Kỳ thuộc hàng dân dã, không là “hoàng thân, quốc thích” được lên ngôi vị cao quý nhất của triều đình, mức độ giàu có của gia đình Huyện Sỹ còn được đồn thổi là lớn hơn rất nhiều lần so với vua Bảo Đại. Vậy nên, mới có câu chuyện là vào năm 1934, nhân dịp gả cô cháu gái Nguyễn Hữu Thị Lan, tức Nam Phương Hoàng Hậu về Huế làm Hoàng hậu, Lê Phát An đã tặng cho Nguyễn Hữu Thị Lan một triệu đồng tiền mặt để làm của hồi môn, nếu quy đổi thì 1 triệu đồng lúc bấy giờ có giá vàng khoảng 50 đồng/lượng. Vậy nên món quà này tương đương 20 ngàn lượng vàng. Gia đình Nguyễn Hữu Hào, cha của Nam Phương hoàng hậu, rể của Huyện Sỹ cũng giàu có hơn Bảo Đại.

Trong đời làm vua của mình, vị hoàng đế thích ăn chơi Bảo Đại thường dùng tiền của vợ nhiều hơn của hoàng gia, sự giàu có của Huyện Sỹ Lê Phát Đạt cho đến nay vẫn còn lưu danh và đặc biệt là thể hiện một cách rõ nét qua các công trình xây dựng còn lại. Một trong số đó chính là nhà thờ Huyện Sỹ. Ngôi nhà thờ này đã được ông Huyện Sỹ hiến đất và xuất 1/7 gia tài để xây dựng, tính theo thời giá lúc bấy giờ là khoảng trên 30 ngàn đồng bạc Đông Dương.

Nhà thờ được khởi công xây dựng năm 1902 theo thiết kế của linh mục Bouttier, đến năm 1905 thì nhà thờ được khánh thành. Nhà thờ tọa lạc trên một khu đất cao và rộng hơn một mẫu, nằm ở góc đường Frère Louis, nay là đường Nguyễn Trãi và Frère Guilleraut, nay là đường Tôn Thất Tùng. Ban đầu nhà thờ có tên là Nhà thờ Chợ Đũi do thuộc họ đạo Chợ Đũi. Mặt khác, do Thánh Philípphê tông đồ là bổn mạng của Huyện Sỹ nên còn được gọi là Nhà thờ Thánh Philípphê. Tuy vậy, dân gian vẫn gọi là Nhà thờ Huyện Sỹ.

Và sau đó dần trở thành tên chính thức của nhà thờ này. Nhà thờ Huyện Sỹ được đánh giá là có khuôn viên rộng rãi khoáng đãng nhất ở Sài Gòn. Phía trước nhà thờ có tượng đài thánh tử đạo Việt Nam là Mátthêu Lê Văn Gẫm. Gần cổng chính còn có đài thiên thần hộ thủ và tượng đài Thánh Giuse. Bên trái khuôn viên là núi Đức Mẹ Lộ Đức, được xây dựng năm 1960 để kính Đức Mẹ Lộ Đức. Hằng năm cứ vào ngày 11 tháng 2 dương lịch, các linh mục chính xứ Chợ Đũi có thói quen cử hành thánh lễ tại núi này để cầu nguyện đặc biệt cho các bệnh nhân. Phía bên phải khuôn viên nhà thờ là đồi Canvê, có tượng chuộc tội rất lớn được xây dựng năm 1974 dưới thời linh mục Gioan Baotixita Dương Hoàng Thanh.

Nhà thờ có chiều dài 40m, chia làm 4 gian, rộng 18m.

Thiết kế ban đầu của nhà thờ Huyện Sỹ gồm 5 gian, tức khoảng 50m. Nhưng thời gian đó, nhà thờ tạm Chí Hòa bị hư hại trầm trọng. Vì vậy, giới chức trong họ đạo Chợ Đũi đã xin cắt bớt một gian, dùng số tiền đó để xây nhà thờ Chí Hòa. Nhà thờ Huyện Sỹ dùng đá Granite Biên Hòa để ốp mặt tiền và các cột chính điện, theo phong cách kiến trúc Gothic. Chính điện nhà thờ có vòm chịu lực dạng cung nhọn, tường có nhiều cửa sổ dạng vòm đỉnh nhọn và được trang trí bằng lớp kính màu ghép hình mua từ Ý. Bên trong các gian tường có nhiều tượng thánh. Trên vòm cửa chính có tượng thánh Philípphê bổn mạng nhà thờ bằng đá Cẩm Thạch, đứng cầm cây thánh giá Phục sinh. Ngọn tháp chuông chính cao 57m kể cả chiều cao thánh giá và con gà trống Gaulois. Bên trong tháp có bốn quả chuông được đặt đúc tại Pháp năm 1905, hai quả lớn có đường kính 1,05m do con trai và con dâu Huyện Sỹ là ông Gioan Baotixita Lê Phát Thanh và bà Anna Đỗ Thị Thao tặng. Hai quả chuông nhỏ đường kính 0,95m không ghi tên người tặng, có lẽ là của ông bà Huyện Sỹ đặt đúc cùng năm.

Ông Huyện Sỹ qua đời năm 1900 khi nhà thờ chưa xây dựng xong. Về sau khi vợ ông là bà Huỳnh Thị Tài mất năm 1920, người ta mới đưa hai ông bà chôn ở gian chái sau cung thánh của nhà thờ này, lại gian chái bên trái là tượng bán thân ông Huyện Sỹ bằng thạch cao gắn cột đầu, phía sau là phần mộ bằng đá cẩm thạch được trang trí hoa văn, trên mộ là tượng toàn thân ông Huyện Sỹ kê đầu trên hai chiếc gối bằng đá cẩm thạch được điêu khắc tinh xảo, đầu chít khăn đóng quay về cung thánh nhà thờ, mình mặc áo dài gấm hoa văn tinh xảo, hai tay đan vào nhau trước ngực, chân đi giày, đối diện bên phải là tượng vợ ông là bà Huỳnh Thị Tài với tóc búi cũng dựa trên hai chiếc gối, hai tay nắm trước ngực, mặc áo dài gấm, chân mang hài, phía trong cùng còn có tượng bán thân của con trai và con dâu ông bà là Gioan Baotixita Lê Phát Thanh và Anna Đỗ Thị Thao, cho đến nay, công trình này vẫn được xem là một điểm đến thu hút khách du lịch muốn tìm hiểu về cuộc đời của đại gia giàu có bậc nhất đất Sài Gòn xưa.

 

Nhà Thờ Huyện sĩ hay Chợ Đũi lúc sắp hoàn tất trong việc xây dựng năm 1905

 

 

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here