Cập nhật tin bầu cử ở Mỹ
Dựa trên đạo luật Electoral Count Act (ECA) được ban hành năm 1887, Thứ Ba ngày 8/12 được xem là ngày hạn chót chứng nhận kết quả bầu cử (Safe Harbor Day) cho phép các tiểu bang quyền ưu tiên giải quyết các tranh chấp – nếu có – về người chiến thắng tại tiểu bang.
Theo đạo luật ECA, “Safe Habor” là chính sách bảo hiểm tạo ra khung thời gian và hạn định để phòng ngừa chuyện tranh chấp khiến một tiểu bang có thể có “hai kết quả bầu cử khác nhau'”.
Thống đốc tiểu bang được trao quyền chứng nhận kết quả bầu cử tổng thống với danh sách đại cử tri cho ứng cử viên chiến thắng dựa trên số phiếu phổ thông cao nhất có được tại tiểu bang. Đây là hồ sơ có tính pháp lý để ràng buộc các đại cử tri (theo danh sách đã được thống đốc chứng nhận trong chứng nhận kết quả bầu cử) tuân thủ nguyện vọng của cử tri phổ thông.
Theo ECA quy định, Quốc hội Hoa Kỳ chỉ có thể căn cứ trên danh sách đại cử tri đã được chứng nhận bởi thống đốc của mỗi tiểu bang (trong trường hợp chứng nhận đó đã được xem xét và xác nhận trước ngày hạn chót deadline – safe harbor day). Mọi “chứng nhận’ hay cáo buộc chiến thắng khác không có tính pháp lý trong trường hợp này.
Tính đến ngày 08/12, có 47 tiểu bang đã đưa ra chứng nhận hợp pháp kết quả bầu cử tổng thống 2020 với 312 phiếu đại cử tri dành cho ứng viên Joe Biden và 222 phiếu dành cho Donald Trump.
Chỉ còn 3 tiểu bang chưa có chứng nhận chính thức của thống đốc, đó là Colorado, Hawaii, và New Jersey. Cả 3 tiểu bang này phải có chứng nhận từ đây đến trước ngày 14/12 tới – ngày đại cử tri họp bỏ phiếu. Và tại 3 tiểu bang này không bị vướng mắc kiện tụng gì từ Trump 2020 campaign cả – nên việc “thiếu” chứng nhận của ba tiểu bang này trong hôm nay không có ảnh hưởng gì đến kết quả cuối cùng là chiến thắng giành cho ứng cử viên Joe Biden.
Ông Joe Biden đã chính thức trở thành tổng-thống-đắc-cử đời 46 của Hoa Kỳ.
* Trong một diễn biến khác, mọi niềm hy vọng mơ ước đang dồn về Tối cao Pháp viện. Tiểu bang Texas Ted Cruz đã cố gắng nỗ lực giúp Tổng thống Donald Trump lật ngược kết quả cuộc bầu cử đã kiện các tiểu bang Georgia, Michigan, Pennsylvania và Wisconsin lên Tối cao Pháp viện, với cáo buộc những thay đổi mà các tiểu bang này thực hiện về thủ tục bầu cử giữa đại dịch virus corona là bất hợp pháp.
Tuy nhiên giới quan quan sát nhận định đây là một “vụ kiện điên rồ.”
Tại Hoa Kỳ, chuyện tiểu bang này kiện tiểu bang kia trực tiếp đến Tối cao Pháp viện là theo đúng quyền và luật nhưng Tòa có mở hồ sơ không lại là chuyện khác.
Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ (TCPV) có quyền tài phán “nhận đơn trực tiếp từ tiểu bang trong trường hợp có tranh chấp giữa các bang như đường biên giới bang, sông và nguồn nước… “
Chuyện tiểu bang này kiện tiểu bang kia trực tiếp tại TCPV là theo đúng quyền và luật nhưng tòa có mở hồ sơ không là chuyện khác.
Và Tối cao pháp viện chưa chắc đã nhận case từ Texas.
Tại sao?
Đơn giản là vì nếu mở hồ sơ kiểu này sẽ là hành động mở toang cửa cho hàng loạt đơn kiện trực tiếp từ các tiểu bang tới TCPV. Vốn dĩ tại Hoa Kỳ, mỗi tiểu bang vẫn “dòm ngó nhau” xét trên các đạo luật riêng biệt của từng bang. Ví dụ như luật cho phép mua bán sử dụng cần sa chẳng hạn. Nếu tiểu bang California cho mà tiểu bang Texas chống thì đã đâm đơn đi kiện kiểu này rồi.
Ngoài ra, thời gian xử lý các đơn kiện kiểu này sẽ lâu và kéo dài vì nó không được ưu tiên ở TCPV cũng như nó không đi theo trình tự pháp lý của hệ thống toà, hồ sơ từ toà dưới… Lấy ví dụ Texas kiện California từ tháng 2 rồi mà giờ chưa có động tĩnh gì.
Theo các chuyên gia pháp lý chỉ điểm ngay trong đơn kiện lần này không thấy Kyle Douglas Hawkins – Luật sư trưởng của Văn phòng chưởng lý Texas, là ký tên chung để đại diện cho tiểu bang trong đơn kiện này.
Đây là chỉ dấu rõ nhất về tính pháp quy và khả năng pháp lý của đơn này.
Bởi hơn ai hết, luật sư Hawkins hiểu rõ nhất chuyện này là gì để đặt tên ông đứng chung một hồ sơ toà án có thể ảnh hưởng đến uy tín nghề nghiệp của bản thân.
Suy nghĩ một cách lạc quan là nếu TCPV thụ lý đơn kiện của tiểu bang Texas lần này thì chuyện gì sẽ xảy ra sau đó.
Chắc chắn sẽ có vài tiểu bang hay cả chục tiểu bang khác nộp đơn kiện Texas vì đã có luật mở và ưu đãi cho ngành công nghiệp dầu khí đe doạ đến môi trường.
Cách đây vài năm, TCPV đã bác đơn kiểu này của tiểu bang Nebraka kiện Colorado về luật cần sa.
Nói ngắn gọn dễ hiểu hơn là nếu ai chịu khó đặt câu hỏi tại sao tiểu bang Texas chỉ kiện bốn tiểu bang mà TT Trump thua cuộc trong khi các tiểu bang khác, nơi mà ông Trump thắng cử cũng có những thay đổi luật bầu cử do ảnh hưởng từ đại dịch Covid19 y chang thì sẽ thấy vấn đề.
Nếu thụ lý đơn kiện và xử cho Texas thắng thì TCPV sẽ phải phá vỡ nguyên tắc Federalism. Đây là chuyện hoang tưởng!
Mà mới nhất là Tối cao Pháp viện vừa bác đơn kiện đòi hủy chứng nhận kết quả từ các đảng viên đảng Cộng Hòa tại tiểu bang Pannsylvania rồi đó.
Nên ai kiện cứ kiện, ai mơ cứ mơ. Luật đâu ra đó!
• Tin mới nhất từ Tối cao Pháp viện:
Tòa án đã bác đơn kháng cáo của đại diện đảng Cộng Hòa thuộc tiểu bang Pennsylvania yêu cầu “lật ngược” kết quả bầu cử bầu cử. Điểm đáng ghi nhận nhất là phán quyết đồng thuận của 9 thẩm phán với quyết định từ chối thụ lý đơn.
Image may contain: text that says 'odf s 1/1 (ORDER LIST: 592 บ.S.) TUESDAY, DECEMBER 8, 2020 20A98 ORDER IN PENDING CASE KELLY, MIKE, AL. V. PENNSYLVANIA, ET AL. The application for injunctive relief presented to Justice Alito and by him referred to the Court is denied.'
______________________________________

Tinh Hoa TV

tSp2to3cngshoreud

Ý KIẾN CHUYÊN MÔN CỦA NHẠC SĨ NGUYỄN ÁNH 9

Nguyễn Ánh 9 “mổ xẻ” Thanh Lam, Đàm Vĩnh Hưng, Hà Hồ.

Với sự am hiểu sâu sắc, nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 không ngần ngại ‘mổ xẻ’ các gương mặt đình đám nhất làng nhạc Việt như Thanh Lam, Đàm Vĩnh Hưng, Mỹ Tâm, Hà Hồ.

Hỏi: Có thâm niên 60 năm trong nghề, ông đánh giá thế nào về thị trường âm nhạc Việt Nam hiện nay?

Đáp: Việt Nam hiện tại chỉ có giải trí, không có nghệ thuật. Bây giờ, nhạc để xem nhiều hơn là để nghe. Người ta làm giải trí kiếm tiền, coi qua rồi bỏ chứ hiếm người tâm huyết làm nghệ thuật. Điều này khiến tôi buồn lắm vì con đường nghệ thuật của mình không có những người chung chí hướng để làm tốt vai trò nghệ sĩ.

H: So với thế hệ trước như ông, giới ca – nhạc sĩ Việt hiện nay có gì khác biệt đáng nói?

Đ: Hồi xưa, người nhạc sĩ viết ca khúc từ những cảm xúc thật của họ, họ viết ra để chia sẻ niềm vui, nỗi buồn cho mọi người chứ họ không viết nhạc để bán. Còn bây giờ, nhạc sĩ viết nhạc theo yêu cầu đơn đặt hàng nên âm nhạc không có hồn, không có cảm xúc thật của người sáng tác.

Ca sĩ bây giờ đa số chỉ chú trọng ăn mặc, make-up cho đẹp và lên sân khấu hát thì sau lưng có một đám múa, nhưng ít chú trọng đến xúc cảm âm nhạc, không để tâm hồn vào bài hát.

Hồi xưa, có những giọng ca còn để tiếng đến bây giờ như Lệ Thu, Thanh Thúy, Thái Thanh,.. nhưng bây giờ những ca sĩ hát giọng tốt đếm trên đầu ngón tay, đã vậy lại bị vướng vào kỹ thuật thanh nhạc.

Tôi nói có lẽ sẽ đụng chạm đến những người học thanh nhạc. Người ca sĩ học thanh nhạc hát phải phát âm cho tròn chữ, và cố gắng đưa giọng mình cho tròn trịa, giọng ngân cao vút… nhưng quá mải lo kỹ thuật nên hát không có cảm xúc!

Giọng Hồ Ngọc Hà yếu lắm…

H: Những ca sĩ được phong hàng diva như Hồng Nhung, Thanh Lam, Mỹ Linh, Trần Thu Hà có bị vướng vào kỹ thuật thanh nhạc?

Đ: Thanh Lam, Mỹ Linh giọng hát rất đẹp, cái gì cũng tốt nhưng đều bị vướng kỹ thuật thanh nhạc nên nhiều lúc nhạc cảm không có, tâm hồn bài hát không có. Hồng Nhung hát tốt hơn Mỹ Linh, Mỹ Linh tốt hơn Thanh Lam.

Đơn cử, nghe Thanh Lam hát bài “Cô đơn” của tôi, tôi buồn lắm! Nó không ra cái cô đơn, không có hồn dù giọng đẹp thiệt! Thanh Lam hát những bài sâu lắng nhiều khi đóng kịch nhiều hơn là hát.

Mà đóng kịch phải như người diễn viên, người ta nhập hồn vào vai diễn đó, ví dụ Kim Cương trong “Lá sầu riêng”, cô là nhân vật cô gái đau khổ tên Tâm chứ không phải là nghệ sĩ Kim Cương, phải quên Kim Cương đi! Ca sĩ cũng phải hát ‘nhập vai’ như vậy mới ra ca sĩ.

Trần Thu Hà thì khôn hơn, biết cách lợi dụng kỹ thuật để áp dụng. Nhưng mấy người được như Trần Thu Hà? Người nào cũng phô trương, tôi phải hát giọng cao tới nốt đó tôi mới là ca sĩ, còn hát chưa tới thì chưa phải là ca sĩ. Cái đó là sai lầm tai hại vô cùng và không ai chấp nhận.

H: Hai nữ ca sĩ đang nổi tiếng nhất trên thị trường hiện nay là Mỹ Tâm và Hồ Ngọc Hà, ông đánh giá tài năng của họ ra sao?

Đ: Mỹ Tâm chỉ hát nhạc Pop bình thường thôi, nhưng được cái là sáng sân khấu, xử lý bài hát chính xác. Mỹ Tâm cũng có những ca khúc hát không tới, gặp bài nào hát tới mới hay, như “Cây đàn sinh viên”, “Ước gì”,..

Mỹ Tâm hát chỉ hợp với tuổi trẻ. Về tính nghệ thuật thì Hồng Nhung, Trần Thu Hà hát xong có để lại ấn tượng, còn Mỹ Tâm chỉ nghe vui mắt, vui tai, nghe qua xong rồi thì thôi, không để lại ấn tượng gì hết.

Mỹ Tâm được cái là may mắn rơi vào đúng thời điểm không có ai cạnh tranh, từ đó nổi tiếng và khi nổi tiếng rồi thì rất khôn khéo đầu tư vào hát, múa, sắc đẹp để giữ vị trí.

H: Hồ Ngọc Hà và Mỹ Tâm?

Đ: Hồ Ngọc Hà hát chỉ nghe chơi thôi! Giọng Hồ Ngọc Hà yếu lắm, khều khào không à! Hồ Ngọc Hà đẹp, có vóc dáng sân khấu, chịu khó múa… cái gì cũng đẹp nhưng giọng hát thì lại không được.

Khi diễn tả nội tâm, Hồ Ngọc Hà diễn kịch tính nhưng đóng kịch chứ không thật. Ca sĩ hát phải biến mình thành nhân vật trong ca khúc mới hiểu nỗi đau làm sao. Không lẽ, ngoài đời mình buồn là phải hét, gào thét? Đâu phải vậy!

H: Với các giọng ca nam đang nổi tiếng như Bằng Kiều, Đàm Vĩnh Hưng, Quang Dũng… ông đánh giá thế nào?

Đ: Bằng Kiều cũng giọng tốt như Trần Thu Hà nhưng sau này khoe giọng quá, cố hát lên cao vút để không ai bắt chước được. Thành ra, Bằng Kiều hát bài “Buồn ơi chào mi” của tôi khiến khán giả ở dưới sững sờ luôn! Tính lại thì hiệu quả sân khấu có nhưng tôi mở băng ra nghe thì phải nghe Tuấn Ngọc hay Xuân Phú, Trọng Bắc hát.

Quang Dũng hát được vài bài của Trịnh Công Sơn chứ không phải là tất cả. Còn Đàm Vĩnh Hưng chỉ được bề nổi vậy thôi, tôi không cho là ca sĩ đúng nghĩa. Tôi chỉ cho Đàm Vĩnh Hưng là một người hát. Đàm Vĩnh Hưng cố hát nhạc xưa, nhạc vàng mà hát có ra đâu!

Đàm Vĩnh Hưng hát bài “Ai đưa em về” của tôi, tôi bảo ‘Con đừng hát bài của bố nữa, tội nghiệp bố lắm!’ Tôi không thích, tôi nói thẳng luôn. Đàm Vĩnh Hưng nói ‘nhưng con thích hát nhạc bố’, tôi nói ‘nhưng con không nên hát nhạc của bố thì hay hơn!’

Thật ra, giọng Đàm Vĩnh Hưng nửa Nam nửa Bắc, cách thức hát cũng không có và lối hát cũng vậy. Hồi xưa, Đàm Vĩnh Hưng mà đi hát thì chỉ xứng là ca sĩ loại C hát lót chứ không được vào hạng ca sĩ chính của phòng trà đâu!

H: Ngoài danh ca Tuấn Ngọc thì những giọng ca nào khiến ông hài lòng nhất?

Đ: Giọng nữ thì tôi thích Ngọc Anh, Hồng Nhung, Ánh Tuyết, Trần Thu Hà… Nguyên Thảo nếu tiếp tục hát như ngày xưa thì rất hay. Ngày xưa, Nguyên Thảo hát cho thỏa đam mê còn sau này, bị gò bó vào kỹ thuật như Mỹ Linh để khoe giọng và vô tình giết chết tình cảm.

Vừa rồi làm đĩa than của tôi có 2 bài Nguyên Thảo hát. Cách đây 6 năm, Nguyên Thảo hát “Buồn ơi chào mi” xuất thần luôn, nhưng giờ Nguyên Thảo để tâm đến kỹ thuật nhiều nên tình cảm không còn, so ra khác hẳn.

Giọng nam thì ngoài Tuấn Ngọc còn có Trọng Bắc, Lê Hiếu… Tuấn Hiệp lúc trước hát tốt, tôi thích nhưng giờ chạy theo hát nhạc vàng bị mất chất.

H: Nhưng rõ ràng trên thị trường, những giọng ca này không phải nổi tiếng nhất, được khán giả ưu ái nhất. Theo ông vì sao có nghịch lý này?

Nhiều ca sĩ hát hay nhưng chưa nổi được, tại vì bây giờ còn phụ thuộc vào công nghệ lăng xê. Khán giả cũng bị ảnh hưởng bởi phim ảnh Hàn Quốc nhiều quá, 10 cái clip của Hàn Quốc thì 11 cái có nhảy rồi! Cái đó gọi là âm nhạc giải trí, nghe qua rồi bỏ, khác xa với nghệ thuật.

Tôi thấy giới trẻ bây giờ nghe nhạc vô tội vạ, nghe theo phong trào, chạy theo lai căng ngoại quốc nhiều quá nên không còn bản chất.

Mong có nhiều nghệ sĩ ‘tử tế’ và người nghe ‘tử tế’.

H: Với những đánh giá này, phải chăng gu thưởng thức âm nhạc bây giờ của khán giả quá khác với ông, bởi đơn cử, Đàm Vĩnh Hưng đang được phong là ‘ông hoàng nhạc Việt’?

Đ: Không phải! Nếu đem so sánh Tuấn Ngọc với Đàm Vĩnh Hưng, người ta vẫn thích nghe Tuấn Ngọc hát nhiều hơn, đúng không?

Nghe Tuấn Ngọc hát thấy nó khác liền, hát ra là cảm xúc đến với người nghe chứ không phải gắng gượng. Tại vì Tuấn Ngọc đã sống trong bài hát đó, khi hát Tuấn Ngọc để tâm trạng vào bài hát, nói lên tâm trạng của nhiều người. Ví dụ khi mình bị người yêu bỏ, nghe Tuấn Ngọc hát “Buồn ơi chào mi”, nghe nó đã lắm!

Tuấn Ngọc vẫn là giọng ca số một dù tuổi tác, thời gian làm cho giọng của Tuấn Ngọc không còn được đẹp như ngày xưa nữa, nhưng cái xúc cảm vẫn là Tuấn Ngọc và xúc cảm càng ngày càng sâu hơn.

H: Vậy theo ông, thị trường nhạc Việt sẽ đi về đâu?

Đ: Đây là vấn đề lớn, cả một thế hệ chứ không phải đơn giản, ăn thua là cách giáo dục của gia đình với con em làm sao. Nếu trong một gia đình chỉ có tối ngày đi kiếm tiền thì tinh thần nghệ thuật của họ chết rồi, bị tiền bạc chi phối hết.

Thành ra, họ cũng không chăm sóc con cái, cứ cho tiền là xong. Họ cũng ỷ lại tiền, đưa con vào trường này trường kia, mặc con muốn làm gì thì làm.

Theo tôi, thị trường nhạc Việt vẫn đang nằm yên. Rồi từ từ, nhạc thị trường sẽ rớt dần và tới một giai đoạn nào đó, nghệ thuật sẽ lên ngôi. Nhạc thị trường tự động phát sinh rồi sẽ tự động chết bởi những gì không hay sẽ không tồn tại. Tôi tin tưởng như vậy. Đời tôi không thấy nhưng đời con, đời cháu của tôi sẽ thấy điều này.

H: Sau 60 năm cống hiến cho nghệ thuật, điều ông mong muốn nhất là gì?

Đ: Tôi chỉ mong muốn duy nhất là có nhiều nghệ sĩ tử tế và người nghe nhạc tử tế. Tất cả những gì cứ để thử lửa đi, đốt cách mấy thì vàng cũng vẫn là vàng. Mình hãnh diện là người Việt Nam không thua ai hết!

H: Xin cảm ơn ông!

(theo VTC).

 

_______________________________________

Ông nói sẽ mang khẩu trang nếu sống sót – Nhưng ông không còn cơ hội mang khẩu trang!
Hôm qua, Thống đốc Andy Beshear của tiểu bang Kentucky làm lễ tưởng nhớ 2000 nạn nhân của tiểu bang này bị Covid-19 giết chết. Một trong những người thân của nạn nhân chia sẻ câu chuyện là ông Chris Perry, từ quận hạt Carter.
Chris kể rằng, anh trai của mình là Robert Patrick Perry Jr. đã bỏ mạng vì virus corona hôm 11/8/2020. Cái chết của Robert có thể là bài học cho những ai còn nghi ngờ về đại dịch.
Chris kể, anh mình là một trong những người không tin Covid-19 xuất hiện ở quận hạt Carter. Robert tin rằng ông cần phải mang khẩu trang, mặc dù những người thân đã cầu xin Rob mang khẩu trang khi ông ra ngoài. Chris nói, những lời cầu xin đó như nói vào lỗ tai điếc.
Robert không nghe cho tới khi ông bị nhiễm virus và kết thúc cuộc đời của mình trên giường bệnh tại một bệnh viện. Và tin nhắn cuối cùng của Robert dành cho gia đình – khi ông ta dựa vào đức tin của mình để thú tội với em trai.
Chris kể: “Anh ấy nói, ‘Nếu Chúa cho phép tôi vượt qua lần này, tôi sẽ không bao giờ rời khỏi nhà mà không mang khẩu trang nữa’.” Chris cho biết, đó là thời điểm anh trai mình nhận ra Covid-19 là có thật. Chris kết luận: “Virus không phải do người ta bịa ra, không phải là các âm mưu chính trị. Virus có thật”.
Nhưng Chúa đã không cứu được Robert để ông còn cơ hội mang khẩu trang. Ông qua đời ở tuổi 56, để lại một mẹ già 80 tuổi, người vợ Tawana Nichols Perry kết hôn được 5 năm, một con trai và hai con gái, hai em trai và một em gái, cùng nhiều bạn bè và người thân.
Nếu người đứng đầu chính phủ Mỹ không coi thường Covid-19, xem virus là nghiêm trọng, thay vì là hoax, khuyến cáo người dân mang khẩu trang và thực hiện các biện pháp phòng ngừa, thì có thể Robert và hàng trăm ngàn người dân Mỹ đã không phải bỏ mạng oan uổng.
Mạng sống không nên mang ra thử với con virus, vì mỗi người chỉ sống có một lần. Nên tin các nhà khoa học, thay vì tin các chính trị gia để rồi phải chết oan uổng.
Nạn nhân Robert Patrick Perry Jr.
_______________________________________

Nghe ông này nhại George W. Bush

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here