(Ý kiến để tham khảo)
Bài Học Lưỡng Đảng Có Nên Theo?
. Trần Công Lân
Nền dân chủ của Hoa Kỳ dựa trên sinh hoạt lưỡng đảng và hiện nay đang đi vào giai đoạn phân hóa cùng cực. Chúng ta thử tìm hiểu để tránh cho VN mai sau và những ai đang cố gắng thực hiện một hiến pháp cho VN suy nghĩ thêm.
Ai cũng biết chủ trương của hai đảng (xem wikipedia) và hiến pháp Mỹ không xác định là phải hai đảng (vẫn có Green party và Liberty party và có đảng cộng sản nhưng hoạt động không mạnh và thành viên khoảng 10 ngàn).
Vậy trước hết khẳng định rằng ai nói đảng Dân Chủ là theo chủ nghĩa Marx, “socialist” là sai. Sự tăng thuế hay giảm thuế của một chính quyền vẫn không thể làm thay đổi hiến pháp và người dân vẫn có thể làm giàu hợp pháp. Phải chăng những kẻ tố cáo “socialist” chỉ muốn chế độ “người bóc lột người” mới là dân chủ, tư bản?
Hai quan niệm chính là “bảo thủ” (conservative) và “tiến bộ” (liberty, progressive) là lối chơi của chính trị Mỹ khi gạt bỏ triết học, tôn giáo ra khỏi chính trị. Khi người dân mất khả năng lý luận thì chỉ là công cụ trong trò chơi của các chính trị gia và đảng phái.
Chúng ta là người ngoài, di dân đến đất Mỹ. Cũng như tất cả các nhóm di dân khác, chúng ta tự hỏi:
Nếu bảo thủ (đảng Cộng Hòa) chủ trương giữ truyền thống tốt đẹp, nhân bản, giá trị gia đình, lối sống, văn hóa (Christian, Evangelical) thì chẳng lẽ những người theo đảng Dân Chủ không có nhân bản, giá trị gia đình? Hay cho đó là xấu phải dẹp bỏ?
Ngược lại nếu đảng Dân Chủ chủ trương tiến bộ, tìm cái mới hay hơn để theo (vì văn hóa là nếp sống có thay đổi thì “văn” mới “hóa”, có học hỏi, trao đổi thì có tiến hóa). Chẳng lẽ vì chủ trương thay đổi để tiến bộ sẽ khiến những người theo đảng Dân Chủ không có gia đình, không có văn hóa, nhân bản? Và nếu họ không tin vào lối sống, văn hóa của người Cộng Hòa thì họ là kẻ thù hay sao?
Nếu đảng Dân Chủ chủ trương tự do, tiến bộ, không nhất định bảo vệ văn hóa cũ hay đạo đức thì hóa ra họ sống vô đạo đức hay sao? Hay mất văn hóa? Trong khi họ vẫn sống, đi làm và đóng góp vào sinh hoạt xã hội. Cho dù họ sống không hôn thú, cho phép phá thai hay không tin Chúa hay những truyền thống cũ thì có trở thành kẻ thù của người Cộng Hòa và ngăn cản họ nắm giữ chính quyền. Nếu họ không ngăn cấm bạn thì tại sao bạn lại chống sự cầm quyền của họ trong các cuộc tranh cử?
Còn chủ trương công bằng xã hội (đảng Dân Chủ ) thì đảng Cộng Hòa nghĩ sao? Không có công bằng xã hội thì sẽ có đấu tranh, cách mạng như cuộc nội chiến 1861-1865 chỉ vì vấn đề nô lệ da đen. Nếu chỉ lo cho văn hoá, gia đình, đạo đức mà không có công bằng thì đó là xã hội gì? Phong kiến?
Vậy thì khi đảng Cộng Hòa muốn giảm vai trò của chính quyền, cắt ngân sách về xã hội, an sinh, giáo dục, giảm thuế… thì không thể có một chính quyền mạnh để cứu dân khi thiên tai, bão lụt, cháy rừng, động đất. Khi các đại công ty bức hiếp dân tiêu thụ, tăng giá thuốc men gấp 7000 lần thì ai che chở, ngăn chận để giúp dân đen? Chính phủ.
Không phải bất cứ người dân nào cũng có thể làm giàu cho dù họ cố gắng đến đâu đi nữa nếu không có sự giúp đỡ của chính quyền. Có người thành công thì có người thất bại. Khi sự tranh đấu trong cuộc sống xã hội vùi dập cá nhân văng ra khỏi hệ thống, con người trở nên bại liệt, mất tinh thần, suy sụp… thì ai cứu giúp họ: Màng lưới an sinh xã hội.
Khi đảng Cộng Hòa chủ trương tự do kinh doanh, nhà nước đừng can thiệp vào… để các doanh thương tự do bóc lột người tiêu thụ cho đến khi có tiếng kêu than thì mới giải hòa, răn đe đôi chút rồi đâu lại vào đấy. Hãy nhìn những người di dân đến đất Mỹ, cam chịu làm lao động để vươn lên. Nhưng người di dân bất hợp pháp còn sống tệ hại hơn dưới sự bóc lột của người bản xứ vì “bất hợp pháp” nên những người này không thể vươn lên cho tới khi họ được hợp pháp. Họ là nô lệ thời đại của những ai cổ võ giá trị “gia đình, nhân bản”.
Mỗi khi cắt thuế, giảm thuế là kẻ giàu, các đại công ty hưởng lợi nhiều hơn dân nghèo. Lối giải thích “nhỏ giọt” (trickle down) là người giàu sẽ bỏ tiền làm ăn và tạo công việc cho dân nghèo? Đó là lối bào chữa ngụy biện vì nối tiếp sự giàu bóc lột nghèo. Nếu thành công thì nhà giàu sẽ giàu hơn. Nếu thất bại thì nhà giàu được trừ thuế và nhà nghèo lại đi tìm việc. Chuyện ăn tiền thất nghiệp là nói cho vui thôi vì chịu đủ thứ hạch sách để người thất nghiệp chán nản và phải nhận làm bất cứ việc gì có thể làm. Phải chẳng đó là “nhân bản”?
Khi nhà giàu kêu gọi “law and order” chỉ là luật pháp của kẻ mạnh có tiền mướn luật sư thưa kiện, đe dọa dân đen, vận động thay đổi luật có lợi cho họ. Luật pháp và trật tự vẫn còn đó khi hiến pháp không thay đổi. Nhưng chỉ có kẻ biết luật mới tìm ra lỗ hổng để chui lòn. Luật pháp và trật tự chỉ dành cho dân đen, những kẻ hiền lành, khù khờ… tin vào sự lương thiện của người khác. Sự kiện giới nhà giàu ngày càng giàu thêm và dân nghèo thì càng nghèo cho thấy sự móc ngoặc giữa các chính trị gia và tài phiệt. Khi chính quyền điều tra những vụ gian lận của công ty thì chỉ có thiểu số bị tù (xem link cbsnews), còn thông thường là chỉ phạt vạ và công ty ghi nhận “không làm gì sai trái” (not wrong doing). Không sai trái thì tại sao phải đóng phạt? Có công ty bị phạt bạc tỷ (Exxon, BP, Purdue…) nhưng công ty đã kiếm lời hàng trăm tỷ để chịu phạt chút đỉnh với kết quả “không có gì sai trái” (not wrong doing) trong hồ sơ. Và khi hồ sơ “trong sạch” như vậy thì có tái phạm vẫn là lần đầu và nếu kết quả lại “không sai trái” thì cứ thế làm hoài.
Ai bảo Mỹ có công bằng xã hội khi con số tỷ phú, triệu phú ngày càng tăng và nắm gần hết các lợi tức kinh tế trong khi con số dân nghèo với số lương rẻ mạt vẫn sống chật vật với giá sinh hoạt. Khi công đoàn bị tòa án và chính quyền Cộng Hòa cắt giảm khả năng tranh đấu cho công nhân thì mỗi khi công nhân tranh đấu đòi tăng lương thì bị sa thải và kẻ thay thế lãnh ít lương hơn. Khi kinh tế suy yếu thì chủ hãng sa thải nhân công để giảm chi và nâng cao cổ phiếu khiến các nhà đầu tư tưởng rằng công ty làm ăn khấm khá.
Những ai biện minh cho kẻ nhà giàu có cố gắng và nhà nghèo không chịu vươn lên. Nhưng rõ ràng về tâm lý thì ai chẳng muốn làm giàu và nhà giàu thì muốn giàu thêm và khi giàu thì tìm cách trốn thuế chưa kể là vận động Quốc Hội để được trợ cấp, giảm thuế, khấu trừ thiệt hại kinh doanh… Trong khi người nghèo làm được bao nhiêu thì nhà nước đã đánh thuế ngay trên số lương hàng tháng. Hệ thống tư bản cố tình tạo những xung đột xã hội để có đấu tranh và các nhà chính trị có dịp lên tiếng, tranh cử để gọi là bảo vệ quyền lợi cho dân nhưng thực tế là bảo vệ “công việc” (jobs) của họ (dữ kiện từ website Moneyconnexion).
Hệ thống lưỡng đảng xem ra có vẻ dân chủ nhưng thực tế là khép chặt người dân không còn chọn lựa nào khác: nếu anh không ủng hộ Dân Chủ thì ra anh ủng hộ Cộng Hòa và ngược lại. Đảng thứ ba hay ứng cử viên độc lập rất khó mà ngoi lên khi hai đảng kiểm soát chặt chẽ từ hạ tầng cơ sở cùng với sự yểm trợ của các nhà tư bản, tài phiệt.
Thử hỏi nếu hệ thống chính trị ngay thẳng, người dân tự chủ không bị mê hoặc bởi các chính trị gia, đảng phái bịp bợm thì xã hội yên bình, không kẻ bóc lột, ức hiếp người khác thì đâu còn tranh chấp để các chính khách lộng hành.
Nhân cách, lương tâm, đạo đức, lý luận… là những gì mà Tư bản và Cộng sản che dấu, đổ tội cho nhau để đánh lạc hướng người dân. Có như vậy chính khách mới có cơ hội thao túng trong khi các nhà lãnh đạo tôn giáo không dám vạch mặt chỉ tên những kẻ hại dân mà chỉ kêu gọi dân đen tiếp tục chịu đựng.
Hệ thống lưỡng đảng được đưa ra như cân bằng Âm-Dương để bổ túc cho nhau, đối lập nhưng thống nhất chứ không phải bôi xấu, chụp mũ, vu khống, triệt hạ, tìm cách gian lận trong mùa bầu cử hay xúi giục bạo động. Cái xấu phát sinh từ lòng người ích kỷ chỉ chú trọng đến cái lợi, cái mình muốn mà quên đi xã hội. Khi xã hội bất công, bất ổn thì bạn có vui sướng để hưởng thụ hay không?
Khi có tranh chấp thì người ta thường lôi tôn giáo, hiến pháp ra để dẫn chứng sự hợp lý của mình. Nhưng họ quên đi tôn giáo chỉ là sản phẩm của loài người và thượng đế vẫn chỉ là vô hình. Còn hiến pháp là nền tảng của sinh hoạt dân chủ để duy trì quốc gia dưới một chính quyền mà hiến pháp quy định. Nếu bạn cho rằng tự do ngôn luận để nhục mạ, đe dọa người khác (nói thôi mà, chứ chưa làm?) và có quyền mang súng ra đường thì mục đích là gì? Phải chăng bạn đang phá nát cái hiến pháp và quốc gia mà bạn tưởng rằng bạn đang bảo vệ nó.
Nếu bạn muốn xây dựng đất nước bằng tay phải (Cộng Hòa) thì người khác làm bằng tay trái (Dân Chủ). Nếu bạn cho rằng nhà giàu mới đóng góp cho nước Mỹ thì thử hỏi những người di dân đến đất Mỹ đã từ tay trắng lập nên sự nghiệp thì có phải là từ dân đen làm nên nhà giàu (từ dưới lên chứ không phải từ trên xuống).
Có ai sinh ra mà tự nhiên giàu đâu? Loài người từ ăn lông ở lỗ cho đến nền văn minh hôm nay là nhờ làm việc. Có ai làm giàu một mình đâu, họ đều phải dựa vào xã hội (người khác, người nghèo, những gì người đi trước để lại). Vậy nếu phải đóng thuế nhiều (39%) thì họ vẫn giàu cơ mà? Tại sao phải chửi rủa những kẻ kém may mắn? Cho dù họ có lười biếng thì đó là họ tự làm khổ họ. Bạn đã giàu thì cứ vui đi, tại sao lại đi soi mói chuyện của những người kém may mắn hơn bạn? Phải chăng thượng đế đã răn dạy bạn đối xử với đồng bào như thế chăng?
Thật buồn cười khi tranh cử thì tha hồ nói láo, dùng đủ mọi thủ đoạn để thắng cử nhưng khi nhậm chức thì đặt tay trên thánh kinh thề (oath). Vậy thì lời thề có giá trị khi bạn đã gian lận để thắng? Nếu bạn đã lừa gạt dân để thắng cử thì sau đó lời tuyên thệ phục vụ nhân dân thì ai sẽ tin?
Phải chăng hệ thống lưỡng đảng là trò hề dân chủ của Mỹ mà sau 45 năm sống trên đất Mỹ người Việt vẫn chưa nhìn ra?
Vậy thì tại sao chép hiến pháp Mỹ để soạn thảo một hiến pháp cho VN tương lai làm gì khi chúng ta chưa có con người lương thiện, tử tế.
Đảng Dân Chủ chưa phải là một đảng lý tưởng nhưng đảng Cộng Hòa đã tự hủy khi để một cá nhân mất dạy lên làm tổng thống và buồn thay nhóm người Việt “cuồng Trump” chạy theo với những lời cổ võ của người mất lương tri nhân loại.
Trần Công Lân
Tháng 11 năm 2020 (Việt lịch 4899)
_______________________________________
ÁN TÙ TUỔI TRẺ HỒNG KÔNG
Họ hiên ngang bước vào tù*
Đấu tranh dân chủ tự do nhân quyền
Tuổi trẻ bất khuất hy sinh
Vượt qua tất cả mọi biên giới lòng
Bắc Phong
(*) Tuổi trẻ Hồng Kông lãnh án tù vì tổ chức và tham dự biểu tình không có giấy phép năm 2019: Joshua Wong (13 ½ tháng), Ian Lam (8 tháng) và Agnes Chow (10 tháng).
_______________________________________
LTS.- Thuy Trang Nguyen là một nhân vật ảo, xuất hiện trên mạng trong nhiều năm nay. Điều đáng nói là nhân vật ảo này loan tin vịt và lừa dối được rất nhiều người tin theo.
Đây là “tin vịt” mới của y thị, được Đoản Kiếm phân tích.
THUỲ TRANG NGUYEN KO PHẢI LÀ NGƯỜI MỸ
Nếu là người Mỹ, và đã từng đi bỏ phiếu thì không thể nói phiếu bầu của New York chở qua Pennsylvania scan được.
Hai phiếu bầu khác nhau hoàn toàn. Không chỉ bầu Tổng Thống mà nhiều vị trí khác như Dân biểu, Thượng Nghị sĩ… Xin xem hình, phiếu bầu của NY có chữ Tàu và phần bầu Tổng Thống nằm ngang phía trên. Phiếu bầu Pennsylvania, phần bầu Tổng Thống chỉ là một ô nhỏ, dựng đứng!
1/Bỏ cái phiếu New York vô Pennsylvania thì máy nó báo lỗi liền!
2/Quy trình kiểm phiếu không phải chỉ bỏ giấy vô cho máy đếm. Mỗi lá phiếu mở ra đều phải có người của hai đảng. So sánh chữ ký, đối chiếu danh sách bảo đảm chưa bầu… Sau đó mới bỏ phiếu vào máy!
Xạo là nghề của nàng… Vấn đề là cái đám không não ở đâu bâu vô như kiến! Dân trí thế này thì dễ sợ thật!
Hình 1: Post xạo của TTN.
Hình 2: Lá Phiếu của Pennsylvania
Hình 3: Lá phiếu của New York
_______________________________________
Về Vai Trò của Tối Cao Pháp Viện Liên Bang đối với Kết Quả Bầu Cử 2020
. Minh Phạm
Ngày 20/11/20, Tối cao pháp viện liên bang (US Supreme Court) ra thông cáo phân nhiệm theo địa hạt Tuần du Thượng thẩm (Circuit) cho các thẩm phán Tối cao pháp viện. Theo Thông-cáo, cả 4 thẩm phán “Cộng hòa” (Conservative, được nhiều người hiểu là…”thân Trump”) nhận Tuần du tại các tiểu bang chiến trường (swing state), trong đó có 2 Phụ thẩm do Tổng thống Trump đề cử là B. Kavanaugh và Amy Barrett. Cụ thể, Phụ thẩm Brett Kavanaugh tuần du khu vực gồm tiểu bang Michigan; phụ thẩm Amy Coney Barrett tuần du khu vực gồm tiểu bang Wisconsin, Phụ thẩm Samuel Alito tuần du khu vực gồm tiểu bang Pennsylvania và Phụ thẩm Clarence Thomas tuần du khu vực gồm tiểu bang Georgia.
Ngay sau đó, các phương tiện truyền thông bảo thủ (conservative) tại Mỹ loan tin rằng các tòa án thượng thẩm có thẩm quyền địa hạt tại các tiểu bang chiến trường sẽ “bênh vực cho Tổng thống Trump” đối với các vụ kiện tranh chấp kết quả bầu cử bằng cách đảo ngược kết quả bầu cử nhờ có sự “can thiệp” từ các Phụ thẩm Tối cao pháp viện (conservative) ở các Tòa đó.
Đây là một ngộ nhận lớn! Tại sao? Vì 2 lý do chính yếu sau:
– Hệ thống Tòa Thượng thẩm liên bang gồm 13 Tòa, nằm rải rác 12 khu vực tư pháp và Khu vực Thủ đô DC. Một Phụ thẩm Tối cao pháp viện sẽ giám sát ít nhất 1 Tòa Thượng thẩm mà trong quá khứ họ có một mối liên hệ – về cư trú hay hành nghề – giữa họ và các tòa án trong khu vực ấy.
Quyền lực của Thẩm phán Tối cao pháp viện tại các Tòa án thượng thẩm chỉ giới hạn trong phạm vi ban hành lệnh khẩn cấp tạm thời, gia hạn nộp đơn từ hồ sơ, và trong một vài trường hợp đặc biệt là gia hạn thời gian chờ đợi quyết định từ Tối cao pháp viện. Nhưng nhiệm vụ chính của họ là thẩm xét (sàng lọc) các Đơn Thượng cầu lên Tối cao pháp viện trước khi đề nghị Pháp viện quyết định có thụ lý hay không. Nói vắn tắt, các Phụ thẩm Tuần du không có quyền quyết định thay cho Tòa Thượng thẩm lẫn Tối cao pháp viện. Trường hợp này, Phụ thẩm Tuần du là chiếc cầu nối giữa các Tòa dưới với Tối cao pháp viện liên bang.
– Các vụ kiện cáo kết quả bầu cử nếu không trưng ra bằng chứng vi-Luật (liên bang) và vi Hiến (liên bang) thì các Tòa án liên bang (trong đó có Tối cao pháp viện là nơi mà những người ủng hộ Tổng thống Trump – với suy nghĩ rất ấu trĩ – xem như là nơi có quyền quyết định thắng thua trong bầu cử) sẽ không thụ lý vụ kiện để xét xử.
Người ta thường nêu án lệ Bush v. Gore như một chiếc phao cứu sinh trong trường hợp Trump chống Biden. Đây cũng là một ngộ nhận nốt!
Trong vụ kiện Bush chống Gore của năm bầu cử 2000, Tối cao pháp viện liên bang chỉ quyết định về 2 điểm luật-pháp-liên-bang là a) quyền được đối xử bình đẳng trước luật pháp theo Hiến pháp (liên bang: US Constitution) và, b) có hay không một sự vi phạm Luật Kiểm đếm Phiếu bầu (liên bang: Electoral Count Act). Sau khi nghị án, Tối cao pháp viện quyết định “không kiểm đếm phiếu lại ở Florida”. Trên cơ sở không đếm phiếu lại nên ông Bush thắng cử vì nhiều hơn ông Gore khoảng 500 phiếu phổ thông (chứ Tối cao pháp viện KHÔNG tuyên bố ông Bush thắng ông Gore, đây là sự nhầm lẫn …chết người!)
Thế nên, nếu không chứng minh “khả năng vi phạm Luật pháp liên bang và Hiến pháp liên bang” thì đừng mong Tối cao pháp viện liên bang thụ lý.
Đối chiếu với thực tế, vụ kiện của Dân biểu M. Kelly ở Pennsylvania vừa nộp Đơn Thỉnh cầu lên Tối cao pháp viện ngày hôm qua thì đơn này nộp đích danh Phụ thẩm Tối cao pháp viện Tuần du khu vực Pennsylvania là ông Samuel Alito. Ông Alito sẽ thẩm xét Đơn Thượng cầu và khi thẩm xét sẽ gởi lên Tối cao pháp viện. Trước đó, Tổng Chưởng lý Shapiro của tiểu bang Pennsylvania gởi một bản Lý-nghị cho Tối cao pháp viện liên bang để thỉnh cầu Pháp viện ĐÓNG LẠI tất cả các khiếu kiện về kết quả bầu cử ở tiểu bang Pennsylvania cũng phải qua Phụ thẩm S. Alito.
Không phải ai cũng có một kiến thức căn bản (backgrounds) về thẩm quyền tài phán của hệ thống các tòa án tiểu bang và hệ thống các tòa án liên bang để có thể xác định vụ kiện nào khả dĩ được Tối cao pháp viện thụ lý. Vì vậy, đã có hàng…tỷ tin đồn thất thiệt (tin giả) rằng Tối cao pháp viện liên bang sẽ quyết định ai là người thắng cử giữa Trump và Biden. Ngoài sự thiếu hiểu biết, không loại trừ việc tung tin đồn nhảm là có ác ý, có mưu cầu tư lợi…
(Sở dĩ lặp lại hai từ “Liên bang” là vì còn có Tối cao pháp viện tiểu bang. Xin đọc thêm về hệ thống Tòa án Thượng thẩm Liên bang trong phần comment.)
______________________________________
Đừng nạp đạn cho kẻ khác bắn vào mình
. Nhã Duy
Một ngày tháng Bảy năm 1972, một phụ nữ da đen bước vào khu chung cư tại Brooklyn, New York do hãng Trump Management Inc. quản trị để thuê phòng. Không còn phòng trống, nhân viên trả lời với cô như vậy. Mươi phút sau, một phụ nữ da trắng bước vào thuê phòng và bà được dẫn đi xem hai phòng để chọn lựa. Đã có bằng chứng kỳ thị. Bởi cả hai đều là thám tử liên bang, đang giả làm người thuê nhà để điều tra, thu nhập chứng cứ mà những người da màu khiếu nại rằng chung cư do cha con nhà Trump làm chủ đã kỳ thị, từ chối cho họ thuê phòng. Suốt quá trình điều tra, các thám tử và công tố viên đã thu thập được nhiều chứng cứ, lấy lời khai các nhân chứng, nhân viên chung cư. Ám hiệu được ghi trên đơn người thuê phòng để phân loại màu da. “No. 9” – số 9 là người da đen, “C” (Colored) là người da màu, bất kể sắc dân nào.
Bộ Tư Pháp đâm đơn kiện dân sự cha con Trump về tội kỳ thị, vi phạm Đạo Luật Công Bằng Gia Cư (Fair Housing Act). Lúc này Donald Trump là 27 tuổi và đã thay cha làm chủ tịch điều hành của hãng đang sở hữu nhiều cụm chung cư đến 14,000 phòng. Vụ kiện giằng co và thu hút sự chú ý đại chúng ở tầm mức quốc gia lúc bấy giờ vì kỳ thị gia cư đang là vấn đề chính sách được bàn thảo tại quốc hội và Trump thuộc gia đình có máu mặt tại New York.
“Tiên hạ thủ vi cường”, ra tay phủ đòn trước để né tội là thượng sách, cách Trump sử dụng đến bây giờ. Trump cho các nhân viên mình phản cung, bảo rằng họ bị các công tố viên ép cung, phải khai man để khỏi bị án tù. Các luật sư lão luyện của Trump kiện ngược lại Bộ Tư Pháp và các công tố viên vì cho rằng họ đã ngụy tạo bằng chứng, còn Trump là “nạn nhân”. Tòa bác bỏ các cáo buộc và đơn kiện của Trump, tuy nhiên vụ kiện đã kết thúc với các thoả thuận mà tập đoàn của Trump sẽ phải thực hiện thay vì bị phạt. Trump cũng từng nhắc lại vụ kiện này nhưng bảo rằng nó là “chuyện nhỏ” và thắng được liên bang. Vụ kiện mang hồ sơ số 73C-1529 tại tòa liên bang New York cho những ai muốn tìm hiểu thêm.
Nhắc lại vụ kiện này để thấy rằng sự kỳ thị đã nằm trong máu của Trump từ trẻ với nhiều cáo buộc tương tự. Một sự kỳ thị thẳng thừng, ra mặt từ trước khi trở thành tổng thống. Nhưng chính điều này là một lợi thế và là một trong những lý do đã giúp Trump thắng cử. Bởi với nhóm cử tri da trắng bảo thủ và cực đoan, các nhóm cực hữu đã không chịu nổi một nước Mỹ “của họ” có ngày lại nằm dưới quyền của một tổng thống da màu – tổng thống Barack Obama, trong suốt tám năm đằng đẳng.
Họ cảm thấy mình là nạn nhân của những vụ kỳ thị ngược, nhất cử nhất động đều bị nhóm Mỹ Phi Châu “lười biếng và ăn bám” hô to “kỳ thị” với những phong trào đại loại “Sinh mạng người da đen là quan trọng” – Black Lives Matter. Họ không muốn thấy Hồi Giáo “khủng bố” hay các tôn giáo khác tự do trỗi dậy trên đất Mỹ. Họ không muốn nhìn nhóm Mỹ La Tinh “đầu đường xó chợ” gia tăng vùn vụt trên đất nước mình. Họ ghét nhóm da vàng mũi tẹt thành đạt, giàu có và có học vấn hơn mình. Họ không muốn thấy một nước Mỹ mở cửa cho những kẻ xa lạ, khác màu da ngôn ngữ đổ vào, phá hủy văn hóa, xã hội mà họ quen thuộc. Những kẻ Mỹ trắng với đầu óc bài ngoại và thượng tôn sắc tộc như vậy chất chứa sự ấm ức, giận dữ trong lòng đã từ lâu.
Họ cần một lãnh tụ da trắng tái lập trật tự. Một tay chính trị phi truyền thống. Một người không cần rào đón, không phải tuân thủ những nghi thức chính trị, lề lối xã hội hay đạo đức truyền thống. Người đã từng và đã dám đối đầu với công lý, sổ toẹt vào những giá trị lâu đời của nước Mỹ. Người muốn đóng cửa biên giới, tống cổ hết bọn di dân. Người có thể chỉ thẳng mặt đám da màu với ngôn từ dung tục như “hố phân”, “cướp của, hiếp dâm”, “khủng bố”, “vi trùng Tàu chệt”…
Eureka! Đã tìm thấy lãnh tụ, người có thể đưa nước Mỹ – của người da trắng thượng đẳng, lên hàng đầu với khẩu hiệu “America First” từng được KKK sử dụng. Người sẽ đưa nước Mỹ “vĩ đại” trở lại trong chiêu bài “MAGA – Make America Great Again”, cóp theo khẩu hiệu “Let’s Make America Great Again” của tổng thống Ronald Reagan trong ý nghĩa phục hồi nền kinh tế nước Mỹ vào đầu thập niên 80. Còn MAGA của Trump và người ủng hộ, là một chủ nghĩa dân tộc cực đoan, là chính sách bảo hộ mậu dịch vị kỷ, là một chính sách đối nội lạm quyền. Hay bất cứ điều gì, miễn đưa nước Mỹ trở lại một nước Mỹ của người da trắng thượng đẳng là điều họ mong muốn. Hãy làm như Trump đã từng làm với các khu chung cư của mình từ lúc còn trẻ: bót nghẹt, dìm đầu hay tống cổ hết bọn da màu ra khỏi đất nước này. Họ đã chán ngấy với một nước Mỹ bao dung, hào hiệp, luôn vươn tay giúp đỡ kẻ khác. America First, okay?
Đó là lý do mà hàng chục chính trị gia thâm niên, lão luyện những lối mòn của đảng Cộng Hòa, không có ai xứng đáng hơn Donald Trump, người đã trở thành tổng thống thứ 45 của nước Mỹ hiện nay. Biết bao nhiêu chính sách hay tuyên bố đầy kỳ thị từ khi Trump nắm quyền đã thoả mãn được nhóm cử tri trung kiên này. Chúng nhan nhãn hàng ngày, từ các mẩu tin nhắn, trả lời phỏng vấn cho đến các chính sách của Trump. Và cứ nhìn vào thành phần nội các của Trump hiện nay để tự mình kết luận.
Những cử tri Mỹ trắng kia có lý do của họ. Vậy còn các sắc dân da màu, thiểu số thì sao? Họ sẽ chống lại các chính sách kích động sắc tộc và chia rẽ, kỳ thị chính họ? Không! Có những người cảm thấy chính sách của Trump phù hợp với suy nghĩ, quyền lợi của mình. Hoặc cũng có thể họ nghĩ rằng họ thuộc về nhóm người Mỹ trắng kia, cho dù thể xác hay màu da có khác xa. Với lý do nào thì các số liệu cho thấy khoảng 28% dân gốc Mỹ La Tinh ủng hộ Trump, khoảng 8% người Mỹ Phi Châu và 18% người Châu Á đã bỏ phiếu cho Trump. Đây là điều tất nhiên trong xã hội dân chủ vì mỗi cử tri có những chọn lựa khác nhau.
Chỉ một điều khá đặc biệt là khoảng trên dưới hai phần ba cộng đồng người gốc Việt tại Mỹ đã tỏ ra ủng hộ cuồng nhiệt cho Trump, cao nhất trong các cộng đồng thiểu số và gốc Á Châu. Và ở đây có một điều khá thú vị để mở ngoặc nói thêm là, sự ủng hộ này dường như chỉ trong hành vi, suy nghĩ trên các trang mạng xã hội hơn là hành động thực tế ngoài đời. Bởi theo báo cáo The Asian American Vote 2016 của AALDEF (Asian American Legal Defense and Education Fund), một tổ chức phi đảng phái, quy tụ hàng ngàn luật sư, sinh viên luật khoa gốc Á Châu, thì có đến 65% cử tri gốc Việt đã bỏ phiếu cho Hillary Clinton và chỉ 32% bỏ phiếu cho Trump. Như nhóm cử tri chung, nhóm ủng hộ Dân Chủ là những cử tri trẻ, có học vấn và rành ngôn ngữ theo như thăm dò này. Dẫn điều này không ngoài việc để hiểu hơn về đặc tính nhân khẩu trong cộng đồng. Tại sao và thái độ, cảm thức chính trị của cộng đồng gốc Việt thế nào thì có lẽ phải trở lại trong một bài viết khác.
Còn ở đây, trong cơn dịch bịnh hiện nay thì làn sóng tấn công vào người gốc Á Châu đang tăng cao, có cả cảnh báo từ cơ quan công lực liên bang kể từ sau khi Trump gọi coronavirus là “Vi Trùng Tàu”. Trump cuối cùng cũng lên tiếng rằng, “họ là người tốt, không phải lỗi họ” nhưng Trump không hề lên án những hành động tấn công, kỳ thị cần bị nghiêm phạt thích đáng. Nên chuyện còn lại là tùy thuộc những kẻ cực đoan đã ôm lòng ghét bỏ, kỳ thị, nay càng dễ bị kích động hơn khi bị thất nghiệp, bị cách ly túng quẫn hay có người thân bị nhiễm bịnh, qua đời. Họ không có thời gian và đủ kiên nhẫn để tranh luận trên mạng xã hội nhưng họ sử dụng súng tự động rất thành thạo.
Hãy nhớ lại vụ một tên Mỹ trắng cực đoan đã xả súng vào những người gốc Mễ tại El Paso, Texas vài tháng trước vì cho rằng dân Mễ đang lấn chiếm Texas. 20 người chết và 26 người bị thương, tên này không kéo từng nạn nhân gốc Mễ ra hỏi rằng, mày có ủng hộ tổng thống Donald Trump và đứng về phe tao hay không, trước khi ra tay hạ thủ. Có cần nhắc lại con số xấp xỉ một phần tư dân Mễ ủng hộ Trump hay không?
Chiếc nón MAGA không biến làn da những người gốc Mễ, gốc Việt hay bất cứ sắc dân da màu nào trở thành trắng trong mắt những tên Mỹ quá khích như vậy. Nên nếu còn tiếp tục ủng hộ một chính sách kích động lòng hận thù và tinh thần kỳ thị, bài ngoại kia thì rủi ro trở thành nạn nhân của chính sự kỳ thị, tấn công đó càng cao hơn.
Nhưng nghĩ cho cùng, nếu đó là lựa chọn và là niềm tin khăng khăng của họ thì biết làm sao hơn? Bởi đó là cách mà họ tự nạp đạn rồi đưa cho kẻ ác bắn thẳng vào đầu mình.
Nhã Duy
Image may contain: 4 people, hat and text
______________________________________
TT Trump đăng video lặp lại cáo buộc về gian lận bầu cử
.  VOA tiếng Việt
Tư liệu: TT Mỹ Donald Trump (phải) và Bộ trưởng Tư pháp William Barr tại Căn cứ Không quân Andrews ở bang Maryland, ngày 1/9/2020. BTTP Barr mới đây tuyên bố không có gian lận bầu cử khả dĩ có thể thay đổi kết quả bầu cử. (Photo by MANDEL NGAN / AFP)
Ngày càng xa rời thực tế, Tổng thống Donald Trump đứng trước bục diễn thuyết tại Tòa Bạch Ốc và đọc một bài phát biểu dài tới 46 phút không có khán giả về kết quả cuộc bầu cử đã mang lại chiến thắng cho ông Joe Biden bên đảng Dân chủ. Nhà lãnh đạo Mỹ tung ra hết phát biểu sai này đến phát biểu sai khác để hỗ trợ tuyên bố vô căn cứ của ông rằng thực ra ông mới là người đã thắng cử.
Ông Trump mô tả rằng bài diễn văn của ông, công bố trên truyền thông xã hội hôm thứ Tư 2/12, có lẽ là “bài phát biểu quan trọng nhất” trong nhiệm kỳ tổng thống của ông. Nhưng nội dung về phần lớn chỉ lặp lại những thông tin sai lệch và những cáo buộc vô căn cứ về gian lận bầu cử mà ông đã đưa ra trong suốt tháng qua.
Phát biểu từ Phòng Khánh tiết Ngoại giao của Tòa Bạch Ốc, ông Trump tiếp tục phản đối cuộc bầu cử ngay cả khi các tiểu bang thay phiên nhau xác nhận kết quả và giữa lúc ông Biden đẩy nhanh công tác thành lập Nội các của ông trước lễ nhậm chức ngày 20/1/2021.
Những nhận định của ông Trump trong băng video lại nêu lên nghi vấn về chuyện liệu ông sẽ đi xa tới đâu trong chiến dịch nhằm lật ngược chiến thắng của ông Biden, và liệu ông có áp lực các thành viên đảng Cộng hòa tại Quốc hội chặn lại tiến trình xác nhận kết quả bầu cử hay không, một động thái đã được các đồng minh của Tổng thống Trump tung ra để thăm dò.
Ông Joe Biden chiếm được 81 triệu phiếu cử tri, một con số cao kỷ lục, so với 74 triệu phiếu bầu cho ông Trump. Ứng cử viên của đảng Dân chủ cũng giành được 306 phiếu đại cử tri so với 232 phiếu đại cử tri của ông Trump. Số phiếu đại cử tri tương đương với chiến thắng của ông Trump khi ông đánh bại bà Hillary Clinton của đảng Dân Chủ cách đây 4 năm, lúc đó ông mô tả cách biệt đó là một “chiến thắng áp đảo”.
Tổng thống Trump tiếp tục cáo buộc cuộc bầu cử vừa rồi là một cuộc “bầu cử gian lận” bất chấp các thành viên trong chính quyền của ông, trong đó có cả Bộ trưởng Tư pháp William Barr, khẳng định rằng không có bằng chứng cho thấy gian lận rộng khắp đã xảy ra. Bên cạnh đó, các tòa án ở nhiều bang chiến trường đã bác bỏ một loạt vụ kiện do những người thay mặt cho Tổng thống Trump nộp đơn.
Ông Trump nói kết quả bầu cử nên được “lật ngược ngay lập tức” ở một số bang chiến trường và ông đề nghị Tối cao Pháp viện nên can thiệp theo hướng có lợi cho ông. Ông nói
“Hy vọng họ sẽ làm điều đúng đắn cho đất nước bởi vì đất nước chúng ta không thể sống với một cuộc bầu cử như vậy”.
Trên thực tế, chính những tuyên bố vô căn cứ của ông đang có tác dụng ngược – làm xói mòn niềm tin của công chúng vào tính trung thực của các cuộc bầu cử Mỹ.
Khoảng một giờ sau khi được tải lên, băng video của Tổng thống Trump đã được xem hàng trăm nghìn lần trên Facebook và được hơn 60.000 người chia sẻ. Cả Facebook lẫn Twitter đều cảnh báo nội dung video của Tổng thống Trump là “có vấn đề”, Twitter lưu ý rằng những cáo buộc của ông Trump về gian lận bầu cử đang bị nghi ngờ.
Khó có triển vọng Tối cao Pháp viện sẽ can thiệp. Không có vụ kháng cáo nào về gian lận được đệ trình lên tòa thượng thẩm
Trong video, ông Trump tỏ ra cay đắng khi đề cập tới những rắc rối pháp lý mà ông có thể phải đối mặt sau khi rời nhiệm sở. Bộ trưởng Tư pháp bang New York Letitia James đang tiến hành một cuộc điều tra dân sự xem liệu Tổ chức Trump có nâng khống giá trị tài sản nhằm mục đích vay nợ hoặc bảo hiểm trong khi cố tình giảm giá trị tài sản để được giảm thuế hay không.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here